• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Sở dịch vừa kinh ngạc vừa giận dữ, tự nhủ:

-"Thì ra tất cả đều do nàng dàn cảnh làm ta rơi vào hiểm cảnh! Sở Dịch ơi Sở Dịch, uổng cho nhà ngươi tự hào thông minh tuyệt đỉnh, bị nàng thao túng mà hồn nhiên không phát giác, rụt tay rụt chân sợ bị bại lộ, ngược lại còn lúc nào cũng quan tâm tới sinh tử của nàng…"

Đắng cay dâng đầy miệng, đột nhiên hắn phát giác mình so ra còn ngu xuẩn hơn Đông Quách tiên sinh* nọ, vừa tức cười, vừa phẫn nộ, không nhịn được bật lên cười to.

Ở dưới vực sâu dỉ nhiên không nghe thấy âm thanh, bốn phía bị hắn kích khởi từng gợn sóng lăn tăn màu xanh lục nhạt, thân ảnh Lý Tư Tư nhất thời trở nên mơ hồ , cũng với nụ cười mơ hồ như trước mà tại sao hắn đau lòng như thế?

Lúc này , phía trên sóng nước dao động , lục đại hung thú đuổi tới, thấy Lý Tư Tư tay cầm thần kiếm , hung hăng đều giảm , kinh hoàng khiếp sợ tránh lùi lại ra xa xa, xoay tròn vòng vòng.

Lý Tư Tư vuốt nhẹ thần kiếm trong tay , thản nhiên nói :

- " Sở công tử , phải nói trước là rất đa tạ nhà ngươi , nếu không , bằng vào một nữ nhân như ta , làm sao có thể di động được cự linh thạch , mà lấy ra được ngọc hành kiếm . Nhà ngươi đã hạ sát thất ca của ta ,lại thay thế vai trò của hắn , thế hắn hoàn thành xong tâm nguyện lớn nhất, đây có phải là đã được định sẵn , là ý trời sai khiến chăng ? "

Vừa nói, tay trái như hoa lan phóng ra , lòng bàn tay hắc quang nhấp nháy , không ngừng xoay tròn vươn dài,chớp mắt hóa thành một thanh đoản kiếm hình con rắn,huyền quang chói mắt .

Sở dịch thấy song kiếm hình dạng giống nhau, chính xác có thể lẫn nhau lắp vào, trong lòng rung động:

-" Chẳng lẻ hai thanh kiếm này hợp lại, mới coi là Ngọc Hành thần kiếm ? "

Lý Tư Tư nhìn ra ý niệm trong đầu hắn, khúc khích cười nói :

- " Không sai , Ngọc Hành kiếm danh xưng là " thủy hỏa thần binh " do hỏa tộc âm dương hỏa chánh thước cùng với thủy tộc bắc hải hàn băng kiếm phối hợp luyện thành , một âm một dương , thủy hỏa giao dung . Luận về sắc bén có lẽ so ra không trên Thiên xu kiếm , nhưng luận về uy lực , chỉ có hơn chứ không kém ! "

"Đang" một tiếng,thanh kiếm nọ cùng thần kiếm trong tay phải chập chờn chiếu sáng, cùng lúc hoàn toàn hợp nhất, quang mang nộ bạo, hàng vạn hào quang chiếu sáng vực sâu.

"Chu tước thất túc" ô ô gầm vang, liên tiếp phủ phục sát đất, vẩy lông dựng đứng, như là sợ hãi e ngại, cúi đầu xưng thần; lại như là hãi nộ tuyệt vọng, bị dồn vào đường cùng.

Lý Tư Tư mặt hồng như uống rượu , rạn rở niềm vui , mỉm cười lẩm bẩm :

- " Thất ca , thất ca ,việc mấy năm nay huynh mong muội làm, muội cuối cùng có thể đạt được ? ! Chu tước bay cao, thất thú hợp nhất,trong thiên hạ hiện nay, còn ai có thể là địch thủ của muội ? "

Đôi môi anh đào rung động, mặc niệm pháp quyết, Ngọc Hành kiếm ong ong trực chấn, hào quang lưu vũ.

Trong chớp mắt ,nước xanh trong hàn đàm tựa hồ biến thành màu tím sắc hồng , từng vòng từng vòng, trùng trùng lớp lớp nhấp nhô toả rộng , dao động càng lúc càng khủng khiếp , dần dần hình thành cuồn cuộn xoáy lốc , kinh đào hãi lãng .

Nam hoang thất thú phủ phục rống giận , làm bộ muốn đánh , rồi lại không dám tiến lên , mắt chúng không con nào không có thần sắc tuyệt vọng , sợ hãi , cuồng nộ , kinh hoàng giao nhau.

Sở dịch trong lòng run lên :

-" nàng đang giải ấn xuất Chu Tước thần linh ! "

Suy nghỉ chưa dứt , chỉ nghe sét đánh một tiếng chấn động, đôi tai gần như muốn điếc , trước mắt đỏ tươi một màu ,dường như đột nhiên nổi lên liệt hỏa xông lên tân trời , lại giống như một trời mây lửa cuồn cuộn thiêu đốt đáp xuống , làm hắn hoa cả mắt , thở không nỗi .

Trong lúc hỗn loạn , trong tai sấm sét cuồn cuộn , tựa hồ nghe thấy thất thú gầm hú như là kinh sợ cuồng loạn , ẩn ẩn trong đó còn lẩn tiếng thét dài vừa bén nhọn đáng sợ chưa bao giờ nghe qua, vừa nghe tới hắn đã lông tóc đựng đứng, run lạnh cả người .

Bốn phía nước gợn sóng càng lúc càng nóng, như nằm trong dầu hôi lửa bỏng , toàn thân nóng như bị hỏa thiêu, cháy đau tới xương , đầu tóc , y phục trong nháy mắt khô ráo hết , muốn mở mắt quan sát nhưng bị hơi nóng cuồn cuộn đập vào đôi mắt đau rát ,làm rơi lệ không ngừng .

Tiếp theo , trong tai một tiếng nổ vang dội lên, toàn thân phảng phất bị hàng vạn sấm sét đồng thời đánh trúng , hắn kinh mạch như đứt đoạn , toàn thân đột nhiên cong lại , thổ ra một ngụm máu to, suýt nữa hôn mê .

Trong hoảng hốt, chỉ cảm thấy trời rung đất động , ngoại trừ hắn bị dính vào cự linh thạch , cả Trầm Ngư uyên dường như bay lên tận trên trời , những cơn sóng lớn như thiên hà xô xuống,đập vào hắn không ngừng, nhưng không thấy giọt nước nào rơi xuống.

Sấm sét cuồn cuộn, giảm dần tiếp theo trở thành yên lặng.

Sau một lúc lâu, Sở Dịch cố nén đau nhức, miễn cưỡng mở hai mắt ra, đột nhiên cảm thấy run lên.

Bốn phía vách núi liền mạch,sâu như một cái giếng lớn, chỉ có điều trong giếng này không có tới nữa giọt nước, trên vách đá không một cộng cỏ, chỉ có dấu vết màu sắc tím đen như bị thiêu đốt.

Bông tuyết tán loạn, rơi xuống vách đá đáy vực, lập tức sủi bọt bốc hơi, hóa ra vô hình.

Trầm ngư uyên rét lạnh như băng ,thâm sâu ngàn dặm vốn có ở đây đột nhiên biến mất, chỉ còn lại một khoảng đất bị liệt hỏa thiếu đốt,không có gì sống được.

" Ô ...nha ! "

Trên đỉnh đầu đột nhiên truyền lại một tiếng rít lên thê lương , tựa cười tựa khóc .

Sở dịch tỉnh cả người, ngẩng đầu nhìn lên, chỉ thấy đầy trời mây đỏ hạ xuống, trong bông tuyết, một quái điểu cực đại màu tím hồng giương cánh xoay tròn.

Quái điểu này tựa như là khổng tước , tựa như là cự điêu , bình linh diễm lệ chói mắt , bốn móng cong to thu vào dưới bụng . Đỉnh đầu có cái mào màu đen sắc hồng , tròng mắt màu lam hiện lên đầy hung quang, chăm chăm giương mắt nhìn Sở Dịch. Mỏ cong bén như lưỡi câu, vươn dài phải bằng một con rắn, theo mỗi lần nó kêu, rung động không ngừng .

-" Chu tước thần thú ! "

Sở dịch hít một ngụm lãnh khí , sự tình lo lắng nhất cuối cùng cũng đã xảy ra .

Tương truyền "Chu tước thần thú " là thú thân của thái cổ hỏa tộc đại thần hóa thành . Năm xưa kim , mộc , thủy , hỏa tứ tộc đại thần vì muốn chiến thắng hoàng đế , không tiếc hấp nạp bốn tộc hai mươi tám thần cầm hung thú , kết hợp với bản thân thần thú ,tổ hợp thành " tứ linh thần thú " , từng một thời vô địch thiên hạ , Nhưng cuối cùng cũng bị hoàng đế xữ dụng " hiên viên lục bảo " trấn áp hàng phục .

Cách mấy ngàn năm, Tứ linh thần thú đáng sợ nhất thái cổ , cuối cùng cũng được giải ấn mà thoát ra ! Khó trách ngay cả trầm ngư uyên cực hàn u thâm, cũng bị nó trong nháy mắt làm bốc hơi tiêu tán!

Cho dù là nam hoang thất thú được coi là hung bạo nhất thế, nghĩ cũng sẽ sớm bị nó nuốt lấy, thâu nạp, hợp nhất thành một.

Chu tước cúi đầu rít lên , hung tinh lam quang đại thịnh, lông chim đột nhiên dựng lên, cương ngạnh như trường đao, hai cánh hé ra, trỗi lên hàng vạn đạo hồng quang, hướng trước Sở Dịch như vạn quân lôi đình hạ xuống!

Gió nóng đập vào mặt, như muốn nghẹt thở, Sở Dịch trong lòng thoáng quá cảm giác sợ hãi rét run: lần này hắn muốn tránh cũng không tránh được , chẵng lẽ hắn phải chết dưới mỏ thái cổ thần thú tại đây sao?

Chu tước vọt tới gần hắn mười trượng, đột nhiên phát xuất một tiếng kêu quái dị , đổi hướng đáp xuống cách hắn vài xích, đứng lại, ngẩng đầu bước đi , bễ nghễ rít lên .

Sở Dịch thở phào một hơi, lúc này mới phát giác Lý Tư Tư đang ngồi trên lưng chu tước, tay cầm Ngọc Hành kiếm, cười hớn hở nhìn hắn chằm chằm.

Thấy nàng cố ý muốn đùa giỡn với mình như mèo vờn chuột, nỗi tức giận trong lòng Sở Dịch trỗi lên , bỗng dưng trong đầu hắn hiện nảy ra một ý, ha ha cười nói :

-" yêu nữ , ta giết chết thất ca của ngươi , ngươi vì sao không tự tay giết ta , vì hắn trả thù ? "

Lý Tư Tư phát cười khúc khích , thở dài :

-" Sở công tử , nhà ngươi nghĩ ta ngu xuẩn thế sao ? Cho dù lạc đà chết đói cũng lớn hơn ngựa, cọp hết răng cũng còn đuôi. Trong cơ thể ngươi có thiên địa hồng lô pháp định lại kết hợp với hấp chân đỉnh lô đại pháp, ta tự mình ra tay giết ngươi mà không bị ngươi thừa cơ hút hết chân khí mới là lạ."

Sở Dịch bị nàng khám phá tâm cơ, uất ức vô cùng, cười nói:

-" Thì là như thế, ngươi trước tiên phải lấy pháp bảo của ta mới đúng. Nếu quả không có can đảm thì để quái điểu cho ta một kích chết đi, chẳng phải thống khoái hơn sao? "

Hắn ngưng thần tụ khí, ngấm ngầm chủ ý, chỉ cần chu tước vổ đánh tới mình, tiện lập tức lợi dụng tình thế, mượn lực tấn công của nó chấn kích cự linh thạch, cố gắng thoát ra.

Lý tư tư thản nhiên nói:

-"Thiên cổ gian nan, chỉ chết một lần. Sở công tử, nhà ngươi yên tâm, ta tuyệt sẽ không cho ngươi được chết thống khoái như vậy. Nếu không chẳng phải uổng công lãng phí tỏa hồn thực cốt giao với diệu kế của ta? Cho nên pháp bảo đó, ta cứ kiên nhẫn, chờ ngươi bị hành hạ đau khổ, chết đi rồi, lấy cũng không muộn. "

Lời còn chưa dứt, chu tước quái thú hống một tiếng , cánh phải quét ngang , nổ vang một tiếng , cự linh thạch nặng như ngọn núi bị nó quạt một luồng khí điếc tai đẩy mạnh lăn vài vòng, vừa đúng để Sở Dịch bị đè dưới cự linh thạch!

Sở dịch trước mắt tối sầm, lục phủ ngũ tạng, xương cốt kinh mạch tựa hồ đều bị ép nát, đau nhức muốn chết, mồ hôi to như hạt châu toát ra đầm đìa,nhưng hắn vẫn cắn răng không rên rỉ một tiếng.

Lý Tư Tư khúc khích cười nói:

- "thú vị, thú vị! Không ngờ Sở công tử cùng Tôn ngộ không giống nhau như thế,đều luyện được hỏa nhãn kim tinh trong lò luyện đan, hôm nay lại cùng bị đè ở dưới chân núi ngũ chỉ bởi ta. "

Sở Dịch khó khăn thở gằn , ha ha cười nói:

-" Chỉ tiếc nhà ngươi không phải phật như lai, nhiều lắm chỉ là bạch cốt tinh. Chờ ta thoát ra khỏi tảng đá này, sẻ chặt xương cốt nhà ngươi đốt thành tro bụi, hồn phi phách tán ….."

Chu tước há mỏ kêu một tiếng, vổ cánh đánh ra, cự linh thạch lập tức lại ép trầm xuống, Sở Dịch trong họng có vị ngọt, muốn nói mà không ra lời.

Lý Tư Tư cười nói :

-" hiện tại cho dù Quan âm bồ tát tự mình đi đến cũng không có cách nào cứu ngươi ra khỏi thạch đầu. Vượt qua ba bẩy hai mươi mốt ngày, nhà ngươi nếu không bị cự linh thạch đè chết, cũng sẻ bị trúng kịch độc tỏa phách thực cốt giao da thịt thối nát ra thành đất bùn ..... ai , ngay đến bạch cốt tinh cũng chẳng giống? . "

Sở dịch giận dữ, biết rõ nàng nói không sai, nhưng giờ cũng chẳng có cách nào . Tới giờ khắc này,hắn mới biết rõ tư vị cái gì gọi là "thúc thủ chờ chết".

Chú thích:

Vua Tuyên Vương nước Tề thích nghe sáo, và lúc nào muốn nghe, bắt ba trăm người cùng thổi một loạt. Trong bọn ba trăm người ấy, có Đông Quách tiên sinh không biết thổi sáo, nhưng cũng lạm dự vào đấy để kiếm lương ăn.

Đến khi vua Tuyên Vương mất, vua Mẫn Vương nối ngôi, cũng thích nghe sáo. Nhưng chỉ muốn nghe riêng từng người một mà thôi. Đông Quách tiên sinh thấy thế, tìm đường trốn trước.

(Hàn Phi Tử)

GIẢI NGHĨA:

Tề: Một nước chư hầu lớn, thời Xuân Thu Chiến quốc cũng ở vào địa phận tỉnh Sơn Đông bây giờ.

Đông Quách tiên sinh: bây giờ các nhà làm văn chương thường dùng bốn chữ nầy để chế những người vô tài mà lạm dự vào một địa vị nào. Chính nghĩa bốn chữ ấy là nhà thày (tiên sinh) họ Đông Quách ở ngoài thành bên phía đông (Đông quách).

Lạm dự: Ăn may mà được hưởng một phần quyền lợi quá tài đức của mình.

Cuồng phong gào thét, bông tuyết dần dần trở nên nhỏ lại, linh lạc bay múa.

Lý Tư Tư từ trên lưng quái điểu phiêu phiêu bay xuống , rút tử vi tinh bàn khảm trên mặt đất ra , trầm ngâm không nói , tròng mắt đỏ lên , một giọt nước mắt rơi xuống trên tinh bàn, nói nho nhỏ rì rầm :

-" thất ca ..."

thanh âm nghẹn ngào , khó có thể thành lời .

Sở dịch tâm niệm nhẹ động

-" Yêu nữ này đối với Lý Huyền tình yêu sâu đậm, ta nếu mà chọc giận nàng, dụ nàng tiện tay giết ta ngay, có lẽ tìm được cơ hội khả năng phản kích đào thoát. Dù là hy vọng xa vời nhưng còn hơn như vậy bó tay chịu chết. "

Lập tức,hắn cố ý ha ha cười nói :

-" yêu nữ, thất ca ngươi đó là bị ta xữ dụng chính tử vi tinh bàn giết chết. Ta trước tiên chặt hai tay hắn, kế kiếp hai chân hắn, rồi sau đó mổ bụng cho ra lục phủ ngũ tạng?? "

-" Câm mồm…."

Lý Tư Tư hừ một tiếng, quát:

-"Thất ca ta tu vi đạt tới tán tiên chi cảnh, nếu không phải nhà ngươi dụng thủ đoạn ti bỉ vô sỉ gì, làm sao có khả năng giết được hắn ? "

Chu tước quái thú hống một tiếng, bước nhanh về phía trước, hai cánh phất ra, khí lãng bài san đảo hải, lập tức cự linh thạch lại bị ép xuống thêm nữa xích .

Sở dịch lúc này lưng dĩ nhiên nằm ở dưới đất, hai tay cũng chìm sâu vào cát, cường tụ chân khí, ha ha cười to nói:

-"Sử dụng thủ đoạn ti bỉ vô sỉ đánh lén, đứng đầu là thất ca ngươi. Bất quá nhà ngươi nói sao cũng vậy, nếu không phải vì Lý Huyền lão tặc đối với Tiêu Thái Chân si tâm không đổi , niệm niệm bất vong ,phân tâm lộ sơ hở thì nào bị ta đánh bại ? "

Đã mấy ngày ở chung, hắn biết rõ Lý Tư Tư đối với việc quan hệ giữa Lý Huyền và Tiêu Thái Chân vô cùng cố kỵ ganh ghét, bởi vậy cố ý lại dùng vấn đề này đả kích nàng.

-"Nhà ngươi nói bậy!"

Lý Tư Tư nét mặt đỏ bừng, lồng ngực phập phồng, quả nhiên cực kỳ tức giận, cười lạnh nói:

-" Thất ca ta đối với Tiêu yêu nữ này không có tới nữa phân chân tâm, trong đáy lòng hắn chỉ thích có một mình ta!"

Sở Dịch cười điên cuồng nói:

-"Có thật không? Nhà ngươi khăng khăng tưởng như vậy, ta cũng không còn biện pháp. Nhưng Lý Huyền lão tặc trong lúc lâm tử, khóc rống lên, chỉ van nài xin ta tha cho Tiêu Thái Chân, đến nữa chữ cũng không có nhắc đến ngươi! Trong đáy lòng hắn, nhà ngươi bất quá chỉ là muội muội mà thôi không đáng nhắc tới. "

Lý Tư Tư khẻ run lên, sắc mặt lúc thì trắng bạch,lúc lại đột nhiên biến thành kì dị ửng hồng , trầm ngâm nhìn chăm chăm tử vi tinh bàn trong tay, trong ánh mắt thần sắc lộ vẻ bi ai.

Sở dịch trong lòng đau đớn, trỗi lên nỗi tội nghiệp không tên .Nhưng lập tức hắn quyết tâm cứng rắn , tiếp tục thao thao bất tuyệt cốt ý ly gian , hết sức làm cho nàng tức giận.

Nghe xong giây lát , Lý Tư Tư đột nhiên phá lên cười to, thu ba lưu chuyển , nhìn chằm chằm Sở Dịch , ôn nhu nói :

- " Sở công tử , ngươi có muốn biết rõ khi nào bị bại lộ hành tung không? "

Sở Dịch rùng mình, nhưng cũng vô cùng hiếu kì, lập tức cười lạnh không nói.

Lý Tư Tư thản nhiên cười một cái, điềm nhiên nói :

-" Khi mà bọn ta lần đầu gặp mặt trên xe ngựa . "

Sở Dịch run lên, nhớ tới tình cảnh hoan hỉ lúc ấy, trên mặt tức thì nóng bừng, nhịn không được nói:

-" Ta rốt cuộc lộ ra sơ hở gì?"

Lý Tư Tư mỉm cười nói:

-"Ngươi hình dáng, ngữ khí tất cả đều đúng điệu đúng giọng, thậm chí ngay cả nụ hôn,thủ đoạn vuốt ve đều không có gì không sai. Đối với người ngoài, tự nhiên nữa điểm cũng không nhận ra được. Nhưng là ta ....... trên đời này cũng chỉ có ta mới biết rõ, nhà ngươi tuyệt không phải thất ca của ta.

Trong mắt long lanh giọt lệ, ý cười nơi khóe miệng đột nhiên thê lương ai oán không nói nên lời, nhè nhẹ nói:

- " Ngươi nói đúng , hắn từ đầu tới cuối, nơi đáy lòng chỉ coi ta như là một muội muội không đáng nhắc tới . Hắn đối đãi với ta, tuyệt không như là nhà ngươi nhu tình mật ý như vậy. "

Sở dịch nghẹn họng hoàn toàn cay đắng , đúng là muốn làm như thật lại tự mình hại mình .

Lý Tư Tư lại thở dài, mỉm cười nói:

- " Sở công tử, đã nhiều ngày nay ngươi đối với ta ôn nhu thể thiếp, làm ta như là đang nằm mơ. Ta biết rõ nhà ngươi tuyệt không phải là thất ca ta, nhưng ta lại hy vọng nhà ngươi thật sự là thất ca ta. Nếu thất ca ta đối với ta, cũng có thể như vậy giống ngươi, không, chỉ cần có một phân hay nữa phân, ta cho dù không thành thần tiên, cùng với hắn sanh sanh thế thế vạn kiếp trầm luân, cũng cam tâm tình nguyện."

Lời nói bình thản êm nhẹ, tựa như là vô cùng thống khổ thương tâm.

Bông tuyết phiêu nhiên hạ xuống , dính vào nàng trên khuôn mặt kiều diểm , tan ra hóa thành một dòng nước , hòa cùng dòng nước mắt rơi ra từ khóe mắt nàng , lướt qua hai má , rơi xuống trên mặt đất , tựa như là thấm vào đáy lòng Sở Dịch.

Đột nhiên trong lúc đó,sự hận nộ,kỳ thị của Sở Dịch đói với nàng biến mất, nghẹn ngào,trong lòng hắn,cảm giác nhộn nhạo lạnh lẻo, chua xót, khó có thể giải thích dâng lên. Muốn nói điều gì, mà không thể nói nên lời.

Lý Tư Tư cười khúc khích một tiếng , nét mặt đột nhiên đỏ ửng lên , nói :

- " Sở công tử , giờ đây nhà ngươi sắp chết ? , ta kể cho ngươi những gì giấu trong đáy lòng hơn hai mươi năm nay. Không nói được với ai thật vô cùng khó chịu, không bằng tối nay nói hết với nhà ngươi cho thống khoái ? . "

Sở Dịch trong lòng mừng lo , một là đối với chuyện cũ nàng và Lý Huyền cũng có chút hiếu kì , thứ hai chỉ có kéo giữ nàng lại, chờ cơ hội chọc giận , mới có khả năng đào thoát , lập tức hừ một tiếng , không lộ vẻ đồng ý hay không .

Lý Tư Tư mặc niệm pháp quyết, nhẹ nhàng lung lay ngọc hành kiếm, hồng quang nộ bạo, chu tước phong ấn trở lại trong kiếm. Rồi sau đó đi đến bên cạnh Sở Dịch, ngồi xuống, trầm ngâm nhìn hắn giây lát, tròng mắt vừa đỏ lên, thở dài, nói:

- " Sở công tử ,thuật biến hóa của nhà ngươi thật sự cao minh . Không biết rõ nhà ngươi chân dung hình dáng ra sao? Có thể cho ta coi không? "

Sở Dịch đối yêu nữ này vốn nữa thương nữa hận , sau đó thấy nàng rơi lệ, trong lòng dĩ nhiên mềm lại , lại nghe nàng mềm giọng thỉnh cầu như vậy, càng khó cự tuyệt , lập tức vận khí biến hóa , khôi phục lại dung mạo của mình.

-"thì ra ngươi cũng tuấn tú như vậy, ta trong lòng cuối cùng ít ra cảm thấy tốt hơn …"

Nàng thản nhiên cười , quay mặt đi.

Sở Dịch trong lòng nhảy rộn một trận , nhưng nghĩ đến bản thân hắn bị yêu nữ hảm hại thảm bại như thế , không ngờ hắn lại oán hận nàng không được , hắn tự tức giận chính bản thân mình , nhíu mày quát :

-" kẻ sĩ không thể bị nhục , nhà ngươi có muốn đánh rắm thì ra , không có thì xéo đi! "

Lý Tư Tư khúc khích cười, nhẹ giọng nói :

- " Sở công tử , nhà ngươi nếu đối với ta thái độ như vậy, ta chỉ sợ không nhận ra ngươi giả mạo thành thất ca ? . "

dừng một chút, nàng thản nhiên nói :

- " Ta sanh tại hoàng thất , huynh đệ tỷ muội hơn mười người , đối với nhau mặc dù cực kỳ khách khí , cũng thường thường cùng chơi đùa , nhưng thực tế ngấm ngầm tranh dành địa vị, hận không thể làm cho đối phương chết được . Ta tự thuở nhỏ nhờ được mỹ mạo, tuổi lại nhỏ, được phụ hoàng cực kỳ sủng ái , tất cả ca ca hy vọng ta trước mặt phụ hoàng nói tốt cho họ, tranh nhau chiều chuộng ta, tỷ muội ta thấy vậy , tự nhiên ganh ghét khó nói hết. "

Sở Dịch là con trai độc nhất , từ nhỏ nhìn thấy huynh đệ nhà khác cùng nhau chơi đùa , mười phần kính phục , nghỉ thầm :

-" huynh đệ cốt nhục , nguyên vốn là người chí thân, nhưng khi trong đế vương gia trở nên ích kỷ đạo đức giả đặt lợi ích trên hết, đúng ra thảm hại hơn nửa. "

Mấy ngày nay bản thân hắn nằm tại vị trí quan trọng nhưng đối với vinh hoa phú quý chẳng những không có ham muốn, ngược lại còn coi nhẹ như mây khói, giờ phút này nghe nàng nói lại càng cảm thấy quyền thế lòng tham hại người không hết, thà thong dong thảnh thơi tiêu diêu tự tại núi rừng tốt hơn.

Lý Tư Tư kể tiếp:

- " Ta năm ấy mười một tuổi, mẫu thân bị bịnh mất, phụ hoàng vô cùng đả kích ,sủng ái đối với ta cũng dần dần phai nhạt . Bọn ca ca cũng thay đổi, với ta ngày một lãnh đạm , không lý tới ta . Nhóm tỷ muội ngày trước hận ta , càng thừa cơ bày trăm mưu kế nhục thị khi dễ ta, đến ngay cả thái giam, thị nữ, trong cung dám coi thường ta. Khi hoạn nan mới thấy chân tình, khi đó ta mới phát giác, thì ra thật ra đối tốt với ta , cũng chỉ có hoàng đế ca ca hiện tại và thất ca mà thôi . "

Sở Dịch nhịn không được cười lạnh nói:

-" Ngươi không phải nói thất ca ngươi đối với ngươi cực kỳ thô bạo mà ? Sao lại tốt với ngươi? "

Lý Tư Tư mỉm cười, nhẹ giọng nói:

-" Việc hắn đối với ta thô bạo là sự tình sau đó. Hắn lúc ấy vẫn lo cho ta thương ta, cực kỳ bảo hộ. Nếu không phải hắn bình thường bảo vệ, ta sớm bị thân tỷ muội hại chết? Sao có thể được tới hôm nay ? "

Lúc này gió lạnh lưu chuyển, trên không trung mây đen đã dần dần tan mất, lộ ra một góc màu lam trên trời.

Lý Tư Tư ngẩng đầu lên, ánh mắt ôn nhu , nhìn chằm chằm mây bay cuồn cuộn trên trời, dường như đắm chìm hồi ức lúc trước , thấp giọng nói :

- " khi đó ta mới mười một tuổi, thất ca mười sáu tuổi . Hắn thích kị xạ, thường thường mang ta đi theo ra ngoài săn bắn. Bây giờ hồi tưởng lại, khi đó trời trong xanh như biển, mỗi ngày đều như là ngày xuân tươi sáng?? "

" Ta ngồi trên ngựa với hắn, được hắn ôm ở trước ngực, đón gió thổi tới . Trong cơn gió trong lành mang theo mùi cỏ cây , bùn đất cùng ánh dương quang ấm áp, còn có mùi đặc biệt của huynh ấy , ấm áp đê mê, đi thẳng vào đáy lòng ta. Khí vị hạnh phúc ấm áp đó, làm ta không lúc nào không quên được."

" Mỗi một lần hắn giương cung bắn tên , khi đó, ánh dương quang chiếu trên mặt hắn, anh tuấn làm ta mê muội ,ngay cả hít thở cũng muốn ngừng. Ta nhẹ nhàng dựa vào trong ngực hắn, nghe thấy chính mình tim đập cuồng loạn, giống như chính mình là con thỏ đó,dù trong rừng tả đột hữu thoái, số phận cũng không thể thoát mủi tên của hắn . "

Sở Dịch hiện tại mặc dù trở nên cực kỳ phong lưu , nhưng dù sao từ nhỏ đọc sách thánh hiền, nghe nàng nói với vấn đề chính mình nghịch luân tình ý với huynh trưởng như vậy mà không hề có ý xấu hổ , không khỏi nóng cả mặt , giương mày lên muốn nói xong lại thôi .

Lý Tư Tư thở dài, nhẹ giọng nói :

- " kỳ thật từ khi đó về sau, ta rơi vào trong tình yêu với chính ca ca mình. Chỉ là khi đó ta quá nhỏ, không rõ được loại cảm tình này giữa huynh muội chính sai lầm, mà hắn cũng nào không biết. Ai, tâm tư tiểu nữ, ai lại có thể đoán được ? "

" Cho đến một ngày , ta chạy tới phủ của hắn chơi đùa , vô tình nhìn thấy hắn ôm nha hoàn trong phòng âu yếm , khoảnh khắc trong lúc đó, tim ta như là bị gươm đao chém nát , đông cứng không thể hít thở . Khi đó ta đột nhiên hiểu được , ta không thể chịu đựng mọi nữ nhân khác tiếp xúc với hắn ! Hắn là của ta, chỉ thuộc một mình ta thôi , cũng giống như ta chỉ thuộc một mình với hắn..... "

" Từ đó về sau , ta đối với nha hoàn kia căm hận tận đáy lòng , tìm mọi phương cách hành hạ ,tạo ra tin đồn nhằm hạ nhục nàng , trước mặt thất ca, nói rằng nhìn thấy nàng cùng gia đinh cẩu hiệp , kết quả thất ca thốt nhiên giận dữ , bức nàng phải tự sát . "

-"Cái gì ? ! "

Sở dịch vừa sợ vừa giận, nhất thời ý khinh ghét trổi dậy, cười lạnh nói :

-" yêu nữ quả nhiên đúng là yêu nữ , niên kỉ còn nhỏ , mà đã gian ngoan độc ác như thế ! "

Lý Tư Tư thản nhiên cười , điềm nhiên nói :

- " Sở công tử , đối với tình cảm , trong thiên hạ mọi nữ nhân đều là như vậy lòng dạ hẹp hòi ,giữa cái đó với niên kỉ lớn nhỏ , gian ngoan độc ác , không có quan hệ gì cả. "

dừng một chút ,nàng tiếp tục:

- " Nhưng ta rất nhanh phát giác , thất ca anh tuấn tiêu sái , vừa là thiếu niên vương gia anh vũ , trong thành Trường An cũng không biết rõ có bao nhiêu nữ tử quý tộc muốn được hắn yêu, đối với một con nha hoàn tầm thường chẳng có gì mà lo? "

"Năm ấy đi chơi ở thảo nguyên, ta nhìn thấy hắn nương Hồng tựa Thúy , với con gái cười đùa đàm đạo thân mật, trong lòng đau như đao chém , hận không thể chết được. Trên đỉnh đồi, dưới ánh dương quang, nhìn đám người đó cười vui, ta đột nhiên hiểu được cô đơn và sợ hãi là thế nào. Ta yêu nhất người đó, không ngờ hắn bắt đầu rời xa ta . "

Tròng mắt nàng đỏ lên, thấp giọng:

-" khi đó, ta mới biết được được mình yêu thích thất ca , mà cái thích này , kiếp này không thể di dịch . "

" Loại tình cảm này ta cất tại trong đáy lòng , giống như một cánh đồng cỏ bừng bừng cháy, cuồng mãnh nhiệt liệt , làm ta sợ hãi , lúc thống khổ khi ngọt ngào . Ta biết rõ chính mình đang đứng sát bờ vực sâu, lạc đi một bước là trầm luân vạn kiếp bất phục. Nhưng ta không thể tự kềm chế, càng lún càng sâu . "

" Bắt đầu từ khi đó, mỗi khi thấy hắn ta trở nên sợ hãi, nhưng một ngày mà không thấy hắn, tựa như là mất hồn không làm gì được , không thể suy nghỉ , đến độ sai nha hoàn tới do thám tin tức của hắn. Nếu nghe nói hắn đề cập ta , trong lòng khó nói hết hoan hỉ , nghe nói hắn với nữ nhân khác cùng một chỗ , thì đau đớn hận không thể dùng kim đâm chính mình. "

" Hắn không hề chú ý , vẫn như trước thường thường dắt ta đi chơi đùa , ôm ta như trước, cưởi chung ngựa với hắn dong ruổi dưới trời xanh đồng cỏ, không hề biết nữ hài đó , trong lòng tràn đầy hình ảnh hắn, vui buồn thương giận của hắn, chính là thước đo tâm tình nàng ?? "

Sở Dịch nghe đến chổ này, trong lòng không khỏi chua xót nổi giận, cười lạnh nói :

- " Cho dù hắn không phải thân ca của ngươi , cũng thuộc loại ti bỉ vô sỉ , dã tâm bừng bừng, đúng là tiểu nhân , thực sự không biết rõ nhà ngươi thích hắn cái gì ? Quả nhiên cùng loài lôi cuốn với nhau. "

Lý Tư Tư nhíu mày , sát khí phát tác , nhưng nhìn chằm chằm hắn giây lát , tức giận kia lại dần dần tiêu tan, khúc khích cười , nói :

-" Sở công tử , nhà ngươi tưởng cầu chết cho nhanh , ta lại không cho ngươi được như vậy . "

Nhíu lông mày, nàng lại nói :

- " Trên đời này vốn dĩ là yếu thua mạnh thắng, tự tư tự lợi , làm gì có tiêu chuẩn thiện ác nào, vốn không phải vì lợi ích bản thân? Thí như hoàng trùng và tàm đều là thực vật vi sanh , cái trước bị coi là hại trùng , bất quá thị bởi vì không có tượng tàm giống nhau , vì mọi người mang đến lợi ích thôi .... "

" Thuận ta được coi là thiện , nghịch ta nghỉa là ác , trong mắt nhà ngươi, thất ca ta có lẽ là ác nhân không chừa thủ đoạn, nhưng tại trong mắt ta, so với những kẻ ngụy quân tử miệng đầy nhân nghĩa đạo đức thì những kẻ đó còn ác hơn trăm vạn lần! "

Sở Dịch tuy hiểu được nàng cưỡng từ đoạt lý, nhưng bị nàng chẹn họng như vậy, nhớ tới bọn người Trương Tư Đạo, liền không đáp trả lời lại, cười lạnh không nói.

Lý Tư Tư mỉm cười, lại tiếp tục kể:

-" cứ như vậy qua hai năm, ta cũng cao lớn lên , thay đổi thành ra đại cô nương ? . Thất ca tự hiểu nam nữ phân biệt, dần dần cũng không kêu ta đi theo ra ngoài vui chơi, ngay cả nói chuyện với ta , cũng bắt đầu trở nên khách khí. "

"Ta vì hắn đối với ta ra vẻ không thân thuộc , trong lòng vừa đau vừa giận , trước mặt hắn, ta giả bộ ra vẻ lạnh lùng kiêu ngạo, bất cần không để ý tới."

" Đôi khi tại trên yến tiệc hội ngộ thấy hắn , ta cũng không đưa mắt nhìn hắn, nhưng thấu qua khóe mắt , lặng lẽ quan sát hắn từng lời từng hành động . Mổi khi nhìn thấy hắn tán tỉnh với nữ tử khác, tai nghe tiếng cười , tim ta như là vỡ ra từng mảnh , nhưng cố gắng mạnh dạn cười vui, ra vẻ bất cần . "

"Không biết rõ là vì khiến cho hắn chú ý , hoặc là vì với hắn đua tranh coi ai thắng thua , ta cũng bắt đầu cố ý trước mặt hắn, với bất kỳ nam tử đưa mắt mỉm cười , chỉ cần thấy nhãn thần hắn nhìn ta cổ quái, ta trong lòng khó nói hết khoái ý , nhưng khoái ý này trong đó lại mang theo sự chua xót và mất mát không tên. "

"Chính vào đoạn thời gian đó , tứ ca , cửu ca đối với ta thái độ đột nhiên trở nên cực kỳ nhiệt tình , mọi ngày đều ân cần , ta tiện thường thường với bọn họ cùng đi du ngoạn. "

"Dần dần với thất ca gặp mặt càng ngày càng ít, hắn ngay cả yến hội cũng cực ít tham dự, như là thường cố ý né tránh ta. Ta trong lúc đó tỏ ra như vui mừng vì đột nhiên có một bức tường vô hình ngăn cách với hắn, nhưng đáy lòng,tình cảm đối với hắn vẩn tiếp tục càng lúc càng nóng bỏng , giống như liệt hỏa một dạng hành hạ ta , ngày ngày đêm đêm....."

nói đến chổ này, nàng thanh âm từ từ thong thả có chút nghẹn ngào bắt đầu, buồn bả nói:

- " khi đó ta rất là hận hắn, nhưng chỉ cần hắn cho ta một nụ cười mỉm như trước, ta sẽ lập tức bỏ rơi tất cả ngụy trang, buông thả tất cả mọi kiêu ngạo, tự mình sẳn sàng phô bày giống như con dê con dâng hiến cho hắn. Nhưng mà hắn không như vậy, hắn như là đột nhiên quên ta , quên đi hết thảy những gì trước đó , dường như là vô thanh vô tức rời bỏ ta ở thế giới này. "

Sở Dịch nguyên tính thừa cơ chế nhạo, chọc nàng nỗi giận, nhưng khi nhìn nàng nét mặt thê uyển bi ai thương, lời nói ngay viền môi cuối cùng đành nuốt vào bụng. Không biết tại sao, lại nhớ tới Tiêu Thái Chân, trong lòng thầm than:

-" tình chỉ có một chữ , chỉ luôn hại người . Thiên hạ đàn bà khổ vì tình, lại tại sao chỉ là bọn họ ? "

Lý Tư Tư khóe miệng đột nhiên nổi lên một nụ cười khổ sở chua xót , nhẹ giọng tiếp :

-" nhưng ông trời tâm tư đúng là kì quái như vậy, có khi nhà ngươi tưởng rằng sơn cùng thủy tận , gần như tuyệt vọng, nó lại hết lần này lần khác đưa có hội tới trước mắt nhà ngươi, ngày đó , tứ ca và cửu ca nói ý muốn dẫn ta đi săn bắn , ta trăm ngàn nhàm chán , lại nhớ tới hồi trước với thất ca du ngoạn quang cảnh thật mỹ diệu, nên đáp ứng. "

" ngày đó xuân vừa ra hoa, phong hòa nhật lệ , ta với tứ ca , cửu ca cởi ngựa phóng đi tới dưới chân núi Chung Nam. Nhưng cho dù phía trước đều là mỹ cảnh , tuy có hai ca ca tìm đủ mọi cách trêu chọc, ta thủy chung phiền muộn không vui , đáy lòng vẫn tưởng tới năm đó tháng đó, những gì mà ta từng với thất ca tại đây. Khi đó cũng là cây, hoa đó với dòng sông ngọn núi phảng phất hóa thành bóng hình , nụ cười hắn, làm ta đau đớn khó thể hít thở . "

" Ta càng lúc càng khổ sở , đột nhiên nghỉ thầm , thây kệ thây kệ , hắn có cười ta cũng mặc , khinh bỉ ta cũng mặc , ta hiện tại muốn là nói hết tất cả cho hắn ! Ta muốn cho hắn biết ngay trong khi ta còn nhỏ đã không thể xóa nhòa được tình yêu đối với hắn. Ta muốn nói cho hắn trên thế giới này ta cảm thấy lạnh lùng cô độc, chỉ có hắn duy nhất là người ta nương tựa, ta nguyện ý vì hắn sống, vì hắn chết, vì hắn buông thả tất cả hết thảy , ngay cả chính linh hồn mình....."

Nói đến lúc này tại , thanh âm nàng bắt đầu dần dần run rẩy, giọt lệ tuôn tràn lướt qua hai má , rơi xuống trên cự thạch trước mặt sở dịch, bí hơi nóng của nó thiêu thành màn hơi nước mong mỏng.

" nghĩ đến như vậy , sương mù bao phủ nhiều năm trong lòng bất chợt tiêu tan , đột nhiên trở nên kích động , mong muốn và vui mừng nói không nên lời. Vì vậy ta cưỡi ngựa dương roi bỏ rơi hai ca ca , nhắm Trường An thành chạy đi . "

" Nhưng vào lúc này , tứ ca , cửu ca đột nhiên ngăn chặn ta , cười hi hi nói :

" muội tử , hôm nay vất vả đi ra một chuyến ,phải được cái gì thống khoái trở về mới phải chứ?? Nói xong, không để ý ta giãy giụa và phản kháng, kẹp ta ôm trong tay, nhắm nơi rừng sâu chạy đi . "

" Cho đến khi đó , thấy bọn họ dữ tợn nụ cười dâm tà, ta mới biết rõ, thì ra bọn họ không phải chân thành thương yêu ta, lo lắng cho ta, bất quá nịnh bợ bỡi sắc đẹp của ta. Hôm nay cố ý dẩn ta đi tới nơi núi rừng xa xăm, cũng không phải mục đích săn bắn, mà là muốn là thừa cơ điếm nhục ta! "

Sở dịch a một tiếng, vừa sợ vừa giận , nhịn không được mắng :

-" cả hai đúng là loài cầm thú ! "

Lý Tư Tư rùng mình, thản nhiên cười nói :

" Sở công tử , nhà ngươi bị đè dưới cự linh thạch bởi ta , thế nhưng vẫn quan tâm tới ta , thật sự nên tha thứ ngươi không? . Nói lại, nhà ngươi cũng coi như là đối với ta cực tốt, thủy chung không đành lòng giết ta. Nếu không phải nhà ngươi giết thất ca ta, lại lấy hiên viên lục bảo, ta thực sự không thể làm như vậy đối với ngươi. "

Sở Dịch trên mặt nóng bừng , cảm thấy quẫn bách , lạnh lùng nói:

- " yêu nữ , ta bất quá vì nghe nói hai loại cầm thú này không ngờ lại muốn gian ô với chính muội muội mình mà tức giận khó kìm , thực không có quan tâm gì với nhà ngươi . Ngươi không cần lo không có ý tốt, hảy tự lo với chính mình. "

Lý Tư Tư hé miệng cười, thản nhiên nói :

-" kỳ thật , nói lại ta còn muốn cảm tạ tứ ca và cửu ca . Nếu không có hành động ti bỉ vô sỉ của bọn họ, thì như thế nào lại phát sinh sau đó rất nhiều sự tình ? "

" bọn họ kẹp ta trong tay tiến sâu vào núi rừng, không chờ đợi nổi muốn là điếm nhục ta. Ta liều mạng giãy dụa, khóc than, cầu xin, thỉnh bọn họ buông tha ta, nhưng bọn họ lửa dục thiêu đốt trong tâm? còn nghe thấy được gì? " Đối ta vừa đánh vừa chửi , xé rách tất cả xiêm y của ta, trói ta lên trên cây. "

" Trời không biết trước mưa gió, người không lường trước họa phúc , lời nói đó có lẽ đúng tình cảnh lúc ấy. Trên bầu trời trước đó trong sáng chỉ ngay giây lát đột nhiên trở nên âm u mờ mịt , sấm sét cuồn cuộn , mắt thấy khởi đầu một trận mưa to . Ta tuyệt vọng , bi thống chí khổ , hận không thể lập tức chết đi , âm thầm cầu nguyện thiên lôi mong nhanh giáng xuống ức vạn sấm sét , đễ bọn họ với ta đồng thời bị đánh chết với khu rừng này thế giới này cùng nhau hủy diệt . "

" Ngay lúc này , một tiếng xé gió, một mũi tên tia chớp phóng tới , ghim vào tay tứ ca như đóng đinh trên cây. Hắn hét lên một tiếng thảm thiết, muốn nhổ nhưng không ra được. Máu tươi rơi trên mặt ta , ta nhìn thấy mũi tiến, mũi ưng tường tiễn quen thuộc! mũi tiễn mà ta mơ mộng mất hồn đã nhiều năm! "

" Thất ca , là thất ca ! Ta tất cả sợ hãi , thương tâm , phẫn nộ đều biến thành kích động mừng như điên , bắt đầu khóc gào la hét. Quả nhiên, thất ca cưỡi ngựa nhanh như tia chớp xâm nhập cánh rừng, kéo cung cong như nửa mặt trăng , tên bắn như liên châu , liên tiếp bắn tới trên cây , xắp thành một chữ " cổn ".

Tứ ca, cửu ca sắc mặt lập tức thay đổi, ra sức nhổ cây tên ra, chật vật bất kham, không chịu nỗi chạy trốn vào rừng sâu. "

Sở Dịch mặc dù đã lờ mờ đoán được , nhưng nghe đến giờ phút này , như không khỏi thở phào một cái , trong lòng đột nhiên hiện lên một ý niệm đầu :

-" Lý Huyền người này mặc dù thập ác không tha , nhưng đối với muội tử này, có lẽ là thật chân tâm quan ái. "

Lý Tư Tư sóng mắt mênh mông, mỉm cười nhìn xa trên bầu trời, dường như nhớ tới tình cảnh ngày đó, thấp giọng nói:

-" thất ca vọt tới trước mặt ta, nghiến chặt răng, trên mặt chứa phẫn nộ , lo lắng , ái liên , quan thiết......nhiều biểu tình lẫn lộn , đột nhiên cho ta một bạt tai . Hắn đánh rất nặng, nửa bên mặt cảm giác nóng bừng như lửa đốt , trong nháy mắt bên má sưng lên, nhưng ta trong lòng hoan hỉ như là muốn nổ tung. Trong thời điểm đó , ta rốt cuộc biết rõ, thì ra hắn thích ta! hắn cũng thích ta! "

" Hắn tháo gỡ dây trói , ta không để ý hết thảy nhảy vào trong lòng hắn , vừa thương tâm ủy khuất , vừa kích động vui mừng , lớn tiếng bắt đầu khóc. Hắn ôm chặt lấy ta , phảng phất muốn ôm giữ ta như là thân thể hắn . Ta rốt cuộc không ngần ngại, khóc nói:" thất ca , ta thích ngươi ! Ta thích ngươi! Ngươi đừng rời bỏ ta?! Vĩnh viễn đừng bỏ rơi ta lần nửa??? "

"Đột nhiên, môi ta bị môi hắn che lại. Hắn cuồng bạo hôn ta, đôi môi , đầu lưỡi , dường như cả linh hồn ta cũng bị hắn hút bay đi .Một khắc đó ,đối với ta trời xoay đất chuyển , không thể nhớ được mọi chuyện đã phát sinh , chỉ nghe thấy tiếng sấm bên tai vang to , từng tiếng từng tiếng tiếng cuồng dã . "

" Tại đây nơi rừng hoang , tại đây trong sấm sét mưa to, tất cả hết thảy dường như đều sụp đổ , hủy diệt, chỉ có ta và hắn ôm nhau thật chặt , thật cuồng nhiệt, thật chân thật…."

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK