Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Trương Tam Phong Dị Giới Du
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phí Nhĩ Nam Đức Tư liền biến hình ra khiến cho các vị tộc trưởng Nguyên Tố Côn Trùng tộc có điểm ngoài ý muốn, ngay cả trưởng lão Hàn Băn Thủy Tinh Đình Lâm Đạt cũng không ngoại lệ, nàng hiện tại đã biết được thân phận người ở bên cạnh ta, cho nên đầu tiên là bọn họ sửng sốt, lập tức liền dâng lên kinh hỉ và tỏ vẻ hoan nghênh.

Phí Nhĩ Nam Đức Tư sau khi làm lễ nghi quý tộc, nho nhã lễ độ của hắn, hắn liền thi triển ra phong độ quý tộc vô cùng nhuần nhuyễn, rất nhanh chiếm được cảm tình của bọn họ. Hiển nhiên nhân mã hai bên phi thường hiểu được cái đạo lý này, địch nhân địch nhân chính là bằng hữu, cho nên bọn họ ở chung cùng nhau thì vô cùng hòa hợp.

Đợi cho đến khi nói lời khách khí xong, trưởng lão Hàn Băng Thủy Tinh Đình Lâm Đạt lập tức cười nói: “Hiện tại xem ra, chúng ta có thể hoàn toàn liên hợp lại, thừa cơ hội nhân binh lực Điểu Nhân không mạnh nên hung hăng đánh cho bọn hắn một trận”

“Đúng vậy, có thể được như thế này, nên thời điểm mà bọn hắn trả đại giới đã đến rồi” Phí Nhĩ Nam Đức Tư cũng hưng phấn gật đầu đồng ý nói.

“Không … không” Bần đạo lúc này lắc lắc cái đầu, nói: “Đây là ý tưởng lúc trước của ta, hiện giờ ta có một cái chủ ý tốt hơn nữa”

“Cái chủ ý gì?” Phí Nhĩ Nam Đức Tư vội vàng truy hỏi.

“Chư vị, theo nhận thức của ta thì chúng ta ba phương nên hội tụ lại với nhau, tụ tập lại cao tầng nhất khắp mọi nơi để tiến hành một cuộc hội nghị bí mật, cùng chung thương thảo ra một cái kế hoạch có thể thực hiện được” Bần đạo cười nói, “Sự tình quá trọng đại, ta đề nghị mời mọi người đến lãnh địa của ta hội nghị bí mật một lần. Mọi ngươi xem có thể không?”

“Ta xem là có thể” Vị tộc trưởng Hàn Băng Thủy Tinh Đình tộc là người đáp ứng đầu tiên, những tộc trưởng khác cũng đồng ý với cách nhìn của ta.

“Được rồi, ta trở về mời cha ta đến đây” Phí Nhĩ Nam Đức Tư cũng gật gật đầu nói. Hắn biết, hội nghị bí mật cấp cao này chính là không có phần hắn tham dự.

Sau đó, bần đạo cùng với bọn họ chuyện trò một chút về tình hình nơi đây, mới hiểu biết rất nhiều về chuyện xưa của Nguyên Tố Côn Trùng Giới, liền đứng dậy cáo từ, kết thúc lần gặp mặt chính thức này.

Vài ngày sau, bần đạo tại bên trong một sơn cốc bí mật ở Khô Lâu đảo, nghênh đón năm vị khách nhân tôn quý. Bọn họ gồm bốn vị tộc trưởng Nguyên Tố Côn Trùng tộc cùng với vị Độc Long Hoàng tại Địa Ngục Thâm Uyên. Sở dĩ tuyển chọn địa điểm hội nghị bí mật này, đơn giản bởi vì nơi đây tương đối bí mật, với lại cái địa phương nhỏ này được trang bị không dưới hai vị Đại Trùng Tử.

Sau khi trải qua một ngày một đêm hội nghị, với bảy người đại biểu cho ba phương thế lực, ký kết một cái Liên minh hiệp công thủ, bọn họ đều đồng ý cái bản kế hoạch tác chiến mới nhất mà bần đạo đã đưa ra.

Sau hội nghị, ba phương đều trở về chuẩn bị chiến tranh. Thời gian bay nhanh qua, đảo mắt chính là một tháng, nghĩ Điểu Nhân đã sắp sửa phát động tổng tiến công. Đúng lúc này, chiến trường ở Thiết Bích Quan kéo dài đã lâu rốt cục cũng đã xảy ra biến hóa long trời lở đất.

Vào một buổi sáng đẹp trời, ánh nắng ban mai chiếu rọi mát lành, cây cỏ trên Thiết Bích Quan xanh tốt, một mảnh xuân ý rào rạt. Ái Liên Na cùng Hồng Nhi thường cưỡi ngựa đùa giỡn quyết đấu giống như mèo vờn chuột. Các nàng đã dần thích ứng cuộc sống quyết đấu kịch liệt này. Trong hai tháng thời gian, cách mỗi một ngày, các nàng đều phải chọn ra một địa điểm mới để nghênh đón Nhã Điển Na.

Huyết chiến liên tiếp khiến cho sức chiến đấu của các nàng có một bước tiến dài, nhất là Ái Liên Na sau khi có được thuẫn bài được ta cải tạo lại, thậm chí các nàng ngày nào cũng xuất kỳ bất ý âm mưu Nhã Điển Na một lần. Đầu tiên Hồng Nhi mang pháp thuật đánh tới nàng, tuy rằng chỉ vẻn vẹn đốt được một góc chéo áo của Nhã Điển Na nhưng cũng đủ làm cho hai vị tiểu cô nương vui sướng không thôi rồi.

Mà chiến đấu về sau, do được trợ giúp thật lớn từ thuẫn bài kia, hai người cũng không có bị đánh tàn nhẫn, chỉ là bị đánh linh tinh vài lần thôi, mặc dù vẫn hoàn toàn nằm ở thế hạ phong, nhưng cũng có thể tự bảo vệ mình. Cho nên hiện tại đám người của nàng đều ôm tâm tình thoái mái mà đi tham gia quyết đấu, dù sao chỉ cần có thể thủ hòa theo yêu cầu của ta là được rồi.

Ngay khi các nàng bước vào chiến trường, Nhã Điển Na sớm chờ đợi đã lâu. Ba người sau khi gặp mặt cũng không nói một lời, đều thoáng đánh cái gật đầu đón tiếp, lập tức xông vào đánh nhau. Hai nàng dĩ nhiên là toàn lực phòng thủ. Ái Liên Na xuất ra một thuẫn bài cỡ vài thước chắn phía trước, đem chính mình cùng với Hồng Nhi hoàn toàn bảo vệ vào trong. Mà Hồng Nhi sau khi được Ái Liên Na bảo hộ, liền yên tâm lớn mật đem các loại pháp thuật điên cuồng công kích về hướng Nhã Điển Na. Hai người các nàng một công một thủ, phối hợp tương đối thành thạo.

Chẳng quá, nếu thực sự so sánh, vẫn là hai con gấu trúc kia càng có thể tạo thành uy hiếp cho Nhã Điển Na hơn, bọn họ sau khi khai chiến liền mở cái miệng cơ hồ không bao giờ khép lại, năng lượng cầu trắng đen giống như một quả cầu vàng, rất nhanh tại trong không gian phạm vi bốn phía chung quanh bọn họ ước chừng khoảng mấy trăm thước đều là năng lượng cầu, khoảng một ngàn cái, chỉ cần Nhã Điển Na tiến sát gần lập tức hai khối Yên Diệt hợp lại sẽ kịch liệt nổ mạnh.

Loại quang này là một loại năng lượng ngầm đột nhiên va chạm nhau sinh ra nổ mạnh vô cùng kịch liệt, tại không gian cách trung tâm nổ mạnh khoảng trăm mét liền hình thành sóng xung kích, uy lực của nó đủ để làm cho sắt thép biến thành bột phấn. Nhưng điều vô cùng quỷ dị chính là, tất cả năng lượng cầu này cũng không hề ảnh hưởng một chút nào từ năng lượng nổ mạnh, mà sóng xung kích cường đại kia cũng không có thể đem năng lượng cầu dịch chuyển sai lệch quỹ tích dù một chút.

Cái này làm cho uy lực ma pháp phòng hộ của gấu trúc tăng lên rất nhiều, kia quả thực chính là nghĩ nó muốn bạo tạc như thế nào thì nó sẽ như thế đó, tùy tâm sở dục, khống chế tự nhiên, chỉ cần tình huống cho phép, hai con gấu trúc thậm chí chúng nó bảo nhau cùng cho nổ mạnh đồng thời cùng lúc, nói vậy, uy lực còn có thể tiến hành chồng lên nhau, mỗi lần quần thể nổ mạnh như vậy đều sinh ra sóng xung kích, đều có thể làm cho phạm vi trên mặt đất khoảng mấy ngàn thước đều lật lên sâu khoảng vài thước. Cho nên mỗi lần bọn họ chiến đấu xong, mặt đất luôn bị lõm xuống đi rất nhiều.

Nhưng, cho dù gấu trúc có lợi hại như , Ái Liên Na và Hồng Nhi cũng không nhảy vọt tiến lên, có điều nhóm người bọn nàng vẫn không phải là đối thủ của Nhã Điển na, thậm chí ngay cả năng lực chiếm chút thượng phong cũng đều không có. Nhã Điển Na thân là nữ chiến binh, cái dạng chiến gì cũng đã trải qua? Các dạng kỹ xảo chiến đấu gì cũng đã kiến thức qua? Vì thế bộ đôi gấu trúc kia đối với Nhã Điển Na mà nói, cũng không mới mẻ gì, cho nên nàng ứng phó vô cùng thuận buồm xuôi gió.

Tại bên trong năng lượng cầu của gấu trúc, ba phân thân Nhã Điển Na tựa hồ thoáng ẩn thoáng hiện lập lòe quỷ dị, mỗi lần đều có thể gạt bỏ đi kíp nổ năng lượng cầu, vừa lại làm cho nó không thương tổn đến chính mình, chẳng qua, cũng có nhiều chỗ hành động của nàng khẳng định cũng chịu tiếng nổ mạnh kia, khiến cho tại thời điểm nàng tấn công không thể liền mạch được, luôn bị thuẫn bài của Ái Liên Na cấp đỡ được. Do đó thẳng cho đến bây giờ cũng không chiếm lấy chiến quả nào.

Kỳ thật, Nhã Điển Na muốn đối phó với năng lượng cầu kia thì có biện pháp rất tốt. Thì phải là trực tiếp tranh đoạt quyền khống chế năng lượng với gấu trúc, sau đó lợi dụng năng lượng cầu này để phản công hai con gấu trúc. Chỉ có điều, cái Nhã Điển Na cần là hai con gấu trúc kia không ngừng phun ra năng lượng cầu tiến hành nổ mạnh, vì thế mới cố ý giả bộ bộ dáng bị hạn chế thôi.

Sở dĩ Nhã Điển na làm như vậy là có nguyên nhân, tại thời điểm chiến đấu kéo dài đến giữa trưa, rốt cục có thể tìm ra đáp án. Nhã Điển Na sau khi đâm một nhác lên trên tường thuẫn của Ái Liên Na, nàng một bên rút lui khỏi rất nhanh, tránh né nổ mạnh sinh ra sóng xung kích tập kích ở phía sau lưng, một bên nửa cười nửa mếu nhìn Ái Liên Na nói: “Cái mai rùa này của ngươi cũng là thứ siêu nặng, ngươi đem nó múa may đã một tháng nay rồi, không có bị mệt hay sao?” Nhã Điển Na tại thời điểm nói chuyện đã tự mình chạy ra khỏi vòng tròn, cách phòng ngự của bọn họ một khoảng hơn mấy ngàn thước.

“Đương nhiên là không can hệ gì, chỉ cần có thể đánh ngã ngươi, ta vĩnh viễn không biết mệt là gì” Ái Liên Na quyệt cái miệng tức giận nói. Hiển nhiên, lửa giận của nàng đối với Nhã Điển Na phải đem băng sơn mới có thể hòa tan được.

“Ha ha” Nhã Điển Na buồn cười nói: “Chỉ sợ chờ cho đến khi ngươi chết tươi vì mệt cũng tuyệt đối đánh không ngã được ta đâu dù một lần”

Ái Liên Na vừa định nói thêm nữa, liền bị Hồng Nhi kéo lại, Hồng Nhi hồ nghi hỏi: “Uy, hôm nay ngươi rất là lạ đó nha? Hơn thua thứ vô nghĩa gì đó chứ, như thế nào không đánh tiếp đi?” Người thông minh như nàng liền lập tức hoài nghi dụng tâm kín đáo của Nhã Điển Na, đáng tiếc hết thảy đã quá muộn rồi.

“Bởi vì đã không cần thiết nữa rồi!!” Nhã Điển Na mỉm cười nói: “Trận chiến đấu này của các ngươi đã thua hoàn toàn rồi”

“Có ý tứ gì đó?” Hồng Nhi lớn tiếng hỏi: “Ngươi đang giở thủ đoạn gì đó?

“Chính là thứ này đây!” Nhã Điển Na nói xong, liền đem ba phân thân trở về hợp thành một chỗ, bắt đầu triệu tập tất cả năng lượng toàn thân. Chỉ thấy thân thể nàng đột nhiên phóng ra hào quang vạn trượng, hơn nữa đối với cái cánh kim sắc kia cũng phóng ra kim quang so với ánh mặt trời còn muốn mãnh liệt hơn vô số lần, chiếu xuống làm cho hai con gấu trúc không thể mở ra tinh nhãn được.

“Đề phòng cẩn thận, nàng muốn xuất ra đại chiêu đó” Hồng Nhi lập tức ý thức tình huống có chút nghiêm trọng, vội vàng lớn tiếng nhắc nhở.

Lúc này, hào quang vừa mới tán ra, giữa không trung Nhã Điển Na uy phong lẫm lẫm đã chuẩn bị xong xuôi, đem tất cả năng lượng quán thâu vào bên trong quyền trượng của nàng, khiến cho quyền trượng lóe lên ánh sáng sặc sỡ lóe mắt. Sau đó Nhã Điển Na dùng sức chém thật mạnh xuống dưới, chỉ thấy hình thành một đạo không gian chi nhận vô cùng lớn kéo dài đến trăm mét, sau đó dưới sự thao túng của Nhã Điển Na, hướng mặt đất dưới chân của nàng thẳng tắp chém xuống. Không gian chi nhận sắc bén vô thanh vô tức cắt mặt đất, trong nháy mắt đã không còn bóng dáng tăm hơi đâu nữa.

Ái Liên Na cùng Hồng Nhi hai mặt nhìn nhau, sau đó nhìn lại Nhã Điển Na đang thở hổn hển, thật sự không rõ trong hồ lô của nàng đang bán thuốc gì, như thế nào vất vả tụ tập lên đại chiêu như thế, sao không đánh nhóm nàng, mà ngược lại chém xuống cái mặt đất trống trơn kia làm cái gì chứ? Điều này làm Nhã Điển Na hao phí ít nhất sáu bảy thành năng lượng a! Nàng không có khả năng làm việc không công! Chẳng lẻ nói, nơi ấy có cái gì đó uy hiếp đến nàng sao?

Ở ngay tại thời điểm hai người đang còn nghi hoặc, mặt đất đột nhiên bắt đầu lung lay vô cùng dữ dội, nơi nơi trên mặt đất đều xuất hiện rất nhiều cái khe nứt vô cùng xấu xí, cây cối xa xa cũng từng cây một đổ sập xuống, thậm chí tòa tiểu sơn ở trước mặt các nàng dĩ nhiên bị một lực lượng vô hình cự đại nào đó chém thành hai nửa. Cái loại đất rung núi chuyển này, cái cảnh tượng khủng bố trời sụp đất nứt quả thật rất đáng sợ.

Rõ ràng với tình thế đặc thù như thế, ngay lập tức thần kinh căng như dây đàn tại trong đầu của Ái Liên Na chỉ có thể hiện lên tên của một sức lực cực kỳ khủng bố - Động đất.

“Ha ha. Cũng xem như là động đất đi” Nhã Điển Na đang ở tại xa xa cười nói: “Muốn biết trận động đất này lớn tới cỡ nào không? Ha ha, đây là cũng có một phần công lao của các ngươi đó, a, ta là người khởi xướng, nhưng quân công chỉ có một nửa, còn một nửa kia là của các ngươi. Ha ha!”

“Đáng giận, chẳng lẽ là như vậy sao” Hồng Nhi quá sợ hãi nói. Thông minh cỡ như nàng cơ hồ đoán ra chân tướng, nhất thời sắc mặt sợ đến nỗi trắng bệch ra.

“Rốt cuộc sao lại như thế này? Nữ nhân kia điên rồi sao? Động đất là hiện tượng tự nhiên cũng chẳng liên quan gì đến chúng ta, chẳng lẽ bản thân nàng chính là Thần?” Ái Liên Na khó hiểu hỏi han.

“Nàng không phải là Thần, mà là chúng ta rất ngu xuẩn” Hồng Nhi hối hận nói.

“Có ý gì vậy hả?” Ái Liên Na càng nghi hoặc hơn.

“Lần động đất này phải là do nàng một tay nàng thi triển ra, nàng cố ý dẫn chúng ta chạy qua mấy chục cái địa phương để tiến hành quyết đấu, mục đích là dụng sự bạo phát cự đại của chúng ta trong chiến đấu mà phá hư kết cấu của địa mạch” Hồng Nhi nói đến đây, thần tình bất khả tư nghị nhìn Nhã Điển Na nói: “Chẳng lẽ ngươi đã quan sát địa mạch này rồi hay sao?”

“Ha ha, đương nhiên rồi, cái này đối với ta mà nói thì không tính là cái gì, tại trước lúc các ngươi tìm tới quyết đấu trước, ta đã quan sát thật nhiều tất cả địa thế ở nơi này, cố ý tuyển chọn ra mấy chục chỗ làm địa điểm chiến trường. Không có các ngươi tương trợ, chỉ vẻn vẹn dựa vào sức một mình ta, sợ là làm cho đến chết cũng khó mà phá hư địa mạch ở nơi này, dù sao núi non cũng kéo dài tới ngàn dặm, cho nên lần động đất này đúng là các ngươi đã hỗ trợ ít nhiều đó mà” Nhã Điển Na mỉm cười nói.

“Đáng giận” Hồng Nhi tức giận đến nỗi mặt tái méc, nàng là người tự xưng thông minh hơn người còn thực lực thì có thể thua kém người ta một bậc, nhưng vô luận như thế nào cũng không có nhận ra chính mình đã bị người khác lợi dụng, điều này đối với nàng mà nói quả thực là một cái đả kích cự đại.

“Chấn thì chấn có làm sao đâu, có cái gì to tát lắm đâu, tỷ muội chúng ta sẽ ngay cả lông tóc cũng không bị thương, cho nên ngươi đã uổng phí tâm cơ rồi” Ái Liên Na khờ dại cười nói.

“Ha hả” Nhã Điển Na buồn cười nói: “Ngươi nha, chỉ biết chuyện trước mắt thôi, ngươi sao không ngẫm nghĩ lại Thiết Bích Quan a? Nói thật cho ngươi biết luôn, Thiết Bích Quan có bảy nơi hiểm yếu, nói vậy hiện tại đã bị phá hủy hoàn toàn. Tuy rằng hiện giờ là ban ngày, mà bộ đội các ngươi đang hoạt động ở bên ngoài, cho nên thương vong không lớn lắm. Nhưng, không có tường thành chắc chắn bảo hộ, ta cũng không tin các ngươi còn có thể ngăn cản được sự tấn công mạnh mẽ của quân đội Giáo đình không?”

“A! Nguyên lai là ngươi đã đánh chủ ý lên Thiết Bích Quan từ lúc mới bắt đầu” Ái Liên Na bừng tỉnh đại ngộ nói: “Nhưng mà ngươi còn chưa có đánh bại chúng ta a? Các ngươi không phải đáp ứng qua, tại trong quyết đấu mà không có phân thắng bại thì không được tiến công sao?”

“Ai, một cô nương khờ dại quá” Nhã Điển Na hơi bất đắc dĩ nói: “Ngươi không biết có một câu là ‘binh bất yếm trá’ sao?”

“Đáng giận, nguyên lai là ngươi lừa gạt người” Ái Liên Na nhất thời giận dữ lên, mắng:”Sớm đã biết Điểu Nhân các ngươi không phải là thứ tốt lành gì, nhưng lại không nghĩ tới không ngờ các ngươi quá vô sỉ đến như thế, ngươi cũng đừng đắc ý quá sớm, dù cho chúng ta không cứu được Thiết Bích Quan, nhưng chúng ta có thể thừa cơ hội thực lực của ngươi suy yếu mà đem ngươi xử lý” Nói xong, Ái Liên Na hướng về phía trước, nhưng lại bị Hồng Nhi kéo lại.

“Hiện giờ không cần để ý tới nàng” Hồng Nhi sốt ruột nói: “Nàng ta nhất định đã có sự chuẩn bị bảo hộ cho chính mình, chúng ta không cần lãng phí thời gian tại trên người của nàng, chúng ta hãy trở về bảo hộ Thiết Bích Quan là quan trọng hơn cả, nhanh chóng loại bỏ đi thôi”

“Ha hả, còn muốn chạy sao, chỉ sợ không dễ dàng nhu thế đâu” Nhã Điển Na mỉm cười nói: “Hiện tại các ngươi nếu chạy ra khỏi chiến trường sớm hơn so với ta, vậy người khác sẽ nói ta là người không tuân hiệp nghị. Hay là mời các ngươi lưu lại ở nơi này một ngày đi, chờ ta đi ra ngoài tuyên bố đem tin tức đám người các ngươi đã bị đánh bại, thì mới thả cho các ngươi đi” Nói xong, Nhã Điển Na vung tay lên, từ không trung xuất hiện mười vị Thiên sứ bốn cánh, trên tay từng vị Điểu Nhân này đều cầm một quyển trục màu trắng.

“Ai, ta cũng đã biết mấy tên chết tiệt hỗn trướng nắm quyển trục ‘Phong ấn đoản tạm’ mà xuất hiện a” Hồng Nhi vô cùng bất đắc dĩ nói. Nàng từ sau khi động đất xuất hiện, liền đã đoán biết được kế hoạch của Nhã Điển Na, trong đó bao gồm cả kế hoạch tiếp sau đó. Hiển nhiên chuyện này cũng không khó đoán, Nhã Điển Na vì phòng ngừa người ta nghị luận bàn tán, nói nàng lật lọng, vì thế nàng khẳng định sẽ tìm mọi cách để thắng được trận quyết đấu này.

Nhưng Nhã Điển Na bởi vì phát ra đại chiêu quá mức cường đại mà tổn hại thực lực, nghĩ muốn thắng trận quyết đấu này một cách công bình thì không có thể, cho nên cũng chỉ ra một cái biện pháp mưu lợi này mà thôi.

Như vậy, sử dụng quyển trực ‘Phong ấn đoản tạm’ không thể nghi ngờ là sự lựa chọn tốt nhất, chỉ cần tìm đến mấy vị Thiên sứ bốn cánh đem Ái Liên Na, Hồng Nhi cùng gấu trúc giam cầm một ngày. Khi đó Giáo đình mới có thể quang minh chính lại chạy ra bên ngoài tuyên bố Nhã Điển Na đã thắng lợi. Bọn họ khẳng định sẽ nói Nhã Điển Na đem bốn người kia đánh cho chạy dài, chỉ cần lúc ấy các nàng không có thể xuất hiện để phản bác, vậy chuyện về sau đã được định đoạt.

Điểm quan trọng nhất chính là trận động đất mới vừa rồi quá mức hung mãnh, làm cho năng lượng cầu mà hai gấu trúc đã bố trí phòng hộ đã hoàn toàn tán loạn, không còn một cái năng lượng cầu dư thừa nào, không phải nó tiêu tán mà là nổ mạnh. Hiện tại muốn bố trí lại, với thời gian trên căn bản là không kịp.

Mà đã không có phòng hộ trận bảo hộ, chỉ dựa vào ‘Viễn trình pháp mộc’ của Hồng Nhi căn bản là không ngăn cản được thủ hạ Điểu Nhân của Nhã Điển Na tiến sát gần, cho nên căn bản cũng không thể ngăn chặn được mấy chục tên chán ghét đó ở ngoài khu vực an toàn khoảng ba trăm thước. Đám Điểu Nhân này sau khi tiến vào cách bọn họ ba trăm thước (chỉ có khoảng cách này mới sử dụng được loại quyển trục kia) lập tức liền sử dụng quyển trục ‘Phong ấn đoản tạm’, trực tiếp đem các nàng giam cầm tại bên trong không gian.

Lúc này, ở xa xa bay tới bốn vị Thiên sứ bốn cánh, hưng phấn nhìn Nhã Điển Na hội báo, “Đại nhân, ngài tính toán thật sự rất chuẩn xác a, ta đã cẩn thận quan sát qua, bảy nơi hiểm yếu của Thiết Bích Quan đã hoàn toàn sụp đỗ, hiện tại ai ai cũng có thể thẳng một đường leo lên”

“Ha hả” Nhã Điển Nha mỉm cười nói: “Chỉ nằm trong dự kiến thôi, nên cũng không tính là gì”

“Đại nhân, có phải chúng ta trực tiếp tham chiến không? Nghe nói nơi đây còn có cao thủ ẩn núp a, chỉ dựa vào đại quân nhân loại mà nói, ta sợ ngài sẽ làm hỏng đại sự” Một vị Thiên sứ bốn cánh đứng ở bên cạnh Nhã Điển Na quan tâm hỏi han.

“Không cần” Nhã Điển Nha bất đắc dĩ nói: “Các ngươi lần trước đã bị thương chưa có lành hẳn, lần này cũng không bảo các ngươi đi chém giết nữa”

“Nhưng là … “ Cái vị kia còn muốn nói nữa, nhưng bị Nhã Điển Na cắt ngang.

“Không cần nhiều lời, cũng đừng quên, đối thủ của chúng ta là ai?” Nhã Điển Na lạnh lùng nói: “Âm hiểm quân Thần cũng không phải là danh hảo, các ngươi ngẫm lại mà xem các vị chiến hữu của các ngươi đã chết như thế nào? Long Thanh Thiên kia một khi đã an bài lưu lại âm hiểm bẩy rập trên chiến hạm như vậy, ai có thể bảo đảm Thiết Bích Quan này sẽ an toàn tới đâu?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK