• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Ngài… Lời ấy ý gì?” Mục Khuynh Tuyết ngẩn ra, mờ mịt nhìn về phía quốc chủ

Quốc chủ hơi chút do dự, thở dài, quay đầu lại nhìn một chút Diệp Diên

“Aiz…”

“Ngươi có nhớ, các ngươi năm ấy 12 tuổi, theo ta ra chiến trường”

“12 tuổi…” Mục Khuynh Tuyết chỉ hơi trầm ngâm, sắc mặt biến đổi đột ngột

“Du… Du Dực thẩm thẩm?”

Quốc chủ hơi chợp mắt, gật gật đầu

“Nhắc tới cũng trách ta, lúc đó vẫn chưa ý thức được, luôn mang theo hai người các ngươi ra chiến trường, còn để thân binh cận thân của ta bảo vệ các ngươi. Cuối cùng bị An Lạc Thành thấy chỗ trống, theo dõi hai người ngươi”

Mục Khuynh Tuyết lại là không nghe nàng nói, đầy đầu nhớ lại tình cảnh lúc ấy

Xa xa nhớ tới, trận chiến đó, là công đánh Ung Thành, chính mình vốn là ở bên cạnh nhìn hăng say, đột nhiên không biết từ đâu nhảy ra một đội binh lính, ôm lấy chính mình liền hướng về trong thành mà chạy

Mắt thấy phải bị trói vào thành, nhờ có Du Dực thẩm thẩm dũng cảm đứng ra, ngăn cơn sóng dữ

Nhưng mà, tuy là thành công cứu chính mình, nhưng thẩm thẩm lại….

Đến nay còn nhớ tới, một khắc đó cửa thành khép kín, thẩm thẩm hướng về phía chính mình khẽ mỉm cười, sau đó liền… Cắn lưỡi tự sát…

Khóe miệng chảy xuôi dòng máu đỏ thắm, thân thể xưa nay cao ngất càng là ầm ầm sụp đổ

“Chẳng trách…”

Cay đắng nở nụ cười, trở nên thất thần

Vẫn nghĩ không thông, thẩm thẩm vì sao không chờ chúng ta đi cứu nàng, vì sao không cho bản thân nàng một tia hi vọng?

Hiện tại biết rồi, nàng cũng không phải là không cho mọi người hi vọng, chỉ là, không muốn cho An Lạc Thành nửa điểm thừa cơ lợi dụng…

Trầm mặc một lát, giơ tay xoa xoa nước mắt trêи mặt

“Ngài mới vừa nói… Mẹ con chúng ta…” Hơi nhíu mày, bỗng nhiên ngẩng đầu nhìn về phía quốc chủ, trong con ngươi lóe qua một tia kinh hoảng

“Lẽ nào…”

“A… A Bắc… A Bắc các nàng, cũng là thủ đoạn của An Lạc Thành chuẩn bị dùng để đối phó với ta?” Bỗng nhiên đứng dậy, kẹp chặt bàn, cả thân thể cũng khẽ run

“Lão cẩu này!” Cắn chặt răng tàn nhẫn nói một tiếng, một quyền đục ở trêи bàn

Trầm mặc hồi lâu

“An Lạc Thành tuy là đê tiện, nhưng nàng, lại dạy dỗ một con gái tốt có tình có nghĩa” Quốc chủ thâm ý sâu sắc nói một câu

Mục Khuynh Tuyết ngẩn ra, không đợi hơi nghĩ kỹ

“Khuynh Tuyết, Dực quốc trọng hình, ngươi có nghe nói qua, có một loại hình phạt tàn khốc chuyên môn dùng để trừng trị tù chiến tranh?”

“Ta đối với những cái này không hiểu nhiều lắm” Mục Khuynh Tuyết lắc đầu một cái

Quốc chủ gật gật đầu, “Vậy mẹ liền nói với ngươi”

“Hung ác của hình phạt đó, làm người nghe đến đã biến sắc, đó là người bị tra tấn một đời không cách nào quên đi, ác mộng khó có thể xóa bỏ, thậm chí sau mấy năm, ngươi cho rằng ngươi quên đi rồi, nhưng thân thể của ngươi vẫn sẽ rất thành thực nói cho ngươi biết, ngươi không thể quên được, cho dù là đang ngủ, nó cũng sẽ làm ngươi tỉnh lại, đem ngươi mang về thời khắc…. Khi đó…”

Mục Khuynh Tuyết nhíu chặt lông mày, nhìn quốc chủ, luôn cảm thấy, nàng nói lời nói này, cũng không phải là không có lửa mà lại có khói, tựu như cùng nàng tận mắt nhìn thấy

“Đến cùng… Là hình phạt dạng gì?” Mục Khuynh Tuyết trong lòng một trận đột ngột

Quốc chủ dừng lại chốc lát, hít sâu một cái

“Lấy… Lấy một cây đinh bạc đặc chế, ở…kẽ hở Xxương sống, đóng vào”

“Cái… Cái gì!?” Mục Khuynh Tuyết cả kinh, hít vào một ngụm khí lạnh, vội xoay tay lại sờ sờ xương cột sống của chính mình

“Đóng…đóng vào… đinh bạc?” Đầy mặt không thể tin tưởng

Quốc chủ gật gật đầu, mặt lộ vẻ không đành lòng

“Đinh bạc thâm nhập xương thịt, vững vàng đóng kề nơi khớp xương, cũng… Không cách nào lấy ra nữa…”

“Chuyện này. ….” Mục Khuynh Tuyết một mặt phản cảm, lắc lắc đầu, không muốn ngẫm nghĩ tiếp

“Tại sao có người ác độc như vậy!”

Quốc chủ cười gằn một tiếng

“Lại không nói đinh bạc này vào thịt là thống khổ khó qua như thế nào, sau khi bị tra tấn, đó mới là dày vò”

“Bao nhiêu người chịu đựng qua hình phạt tàn khốc này, lại không chịu đựng được cắt thịt dẫn máu lúc cứu trị, loại bỏ xương vỡ”

“Mặc dù chịu đựng qua rồi, cũng là nằm giường mấy tháng, cẩn thận điều dưỡng, sau khi thương thế lành, thể chất không lớn bằng lúc trước, chịu không được hàn, chịu không nổi mệt, trêи người, cũng sẽ mang theo dấu ấn không cách nào xóa đi…”

Quốc chủ nói nhẹ nhõm, nhưng Mục Khuynh Tuyết nghe xong lại là lưng từng trận phát lạnh

“Ngài nói cho ta những thứ này lại là ý gì?”

“Hình phạt này, cả An Lạc Thành cũng cảm thấy quá đáng, cho nên nàng cả đời này, cũng chỉ đối với một người dùng qua” Quốc chủ lại là tiếp tục một mình giảng giải

Mục Khuynh Tuyết ngẩn ra, hơi hơi trầm ngâm, bỗng nhiên nhìn về phía quốc chủ

“Một người? Người nào!”

“Mười lăm năm trước, An Lạc Thành phí hết tâm tư bắt được ba viên đại tướng quân địch, vốn muốn giở lại trò cũ, dụ bắt địch tướng, nhưng không nghĩ, bị một tiểu tướng phe mình giành trước một bước, chém giết ba người trước trận!”

Mục Khuynh Tuyết một trận sững sờ, mờ mịt nhìn quốc chủ

“An Lạc Thành tức giận, lấy cốt đinh cực hình tra hỏi…”

Trong phòng vắng lặng một cách chết chóc, tiếng hít thở của mấy người có vẻ đặc biệt nặng nề

“An…”

“An… An… An Lương…? Không… Sẽ không…” Mục Khuynh Tuyết vội vàng lắc đầu phủ định, trong đầu một mảnh hỗn độn

“Aiz…” Quốc chủ thở dài một tiếng, nhìn dáng dấp con gái hoảng loạn thất thần như vậy, nắm tay cô

“Khuynh Tuyết, chuyện đến nước này, ngươi vẫn chưa rõ sao…”

“An Lương làm tất cả những thứ này, cũng là vì ngươi a!”

“Nàng biết rõ thủ đoạn của An Lạc Thành, bất đắc dĩ mới giết ba người để giữ ngươi, những năm này, nàng gánh theo hổ thẹn đối với ba người, hổ thẹn đối với ngươi, hổ thẹn đối với nước nhà, nhưng trước giờ không có một câu lời oán hận qua!”

“Cho tới hôm nay, ngươi cho rằng nàng tại sao khăng khăng rời khỏi?”

“Trước khi đi, nàng ở trước cung dập đầu ba cái, ngươi cũng biết là vì cái gì!”

“Chính là vì để ta tiếp tục vì nàng giữ bí mật này!”

“Không… Không…”

“Khuynh Tuyết”

“Không… Không… Không thể… Cái này không thể nào… Nàng… Nàng là địch tướng, nàng… Không thể…”

“Khuynh Tuyết!” Mắt thấy Mục Khuynh Tuyết một lát chưa hoàn hồn lại, quốc chủ một tiếng quát khẽ

“Không…”

” Khuynh Tuyết, ba cái cốt đinh trêи người An Lương là vì ngươi mà chịu, nhưng bây giờ, ngươi lại cả dũng khí đem nàng đoạt về đều không có sao?”

“Cái này không thể nào!” Mục Khuynh Tuyết quát to một tiếng, giơ tay lật ngược.

Một tiếng vang thật lớn, cô lại ngược lại yên tĩnh lại

Nước mắt lã chã mà rơi, căn bản không khống chế được, trong đầu hỗn loạn tưng bừng, lóe qua vô số hình ảnh

Ban đêm ba người bị giết, Dực quân hoan hô nhảy nhót, nhưng tên đao phủ kia, lại cô độc đứng ở một bên, không hoà vào mọi người

Ngày ấy bắt sống nàng, nàng căn bản không có phản kháng, nhìn thấy chính mình đến rồi, ngược lại lộ ra một bộ vẻ mặt giải thoát

Đêm đó áp giải nàng hồi kinh, nàng nên là hôn mê, lúc xoay người, còn tưởng rằng là chính mình hoa mắt, hoảng hốt thấy được nàng, hơi mở mắt ra, vẻ tươi cười xé ra…

Bây giờ, tinh tế hồi tưởng

Ba người sau khi chết, nàng liền mai danh ẩn tích, ròng rã ba năm bặt vô âm tín

Còn có hàn chứng kia của nàng… Chỉ một chậu nước nóng, liền có thể trị liệu hàn kỳ quái…

Dường như đang xác minh lời của quốc chủ…

“Bảo hộ… Ta…” Lẩm bẩm nói nhỏ

“Cốt đinh…” Tự giễu nở nụ cười

“Ta muốn nghe nàng chính mồm nói cho ta biết!” Tàn nhẫn nói một tiếng, tông cửa xông ra

Hết chương 75

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK