Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Niên Niên của anh ngọt thật.”

Nghe những lời này, Dư Niên không lên tiếng, chôn mặt vào cổ Tạ Du. Bởi vì vừa bị kích thích liên tục nên hơi thở vẫn còn hơi hỗn loạn.

Tạ Du không ôm người vào phòng ngủ lên giường mà đi vào phòng làm việc, “Anh còn phải tăng ca, Niên Niên có thể tăng ca cùng anh không?”

Nghe được lời này, Dư Niên cười thầm —— đã ôm cậu vào rồi, hơn nữa còn dùng giọng điệu đáng thương mong chờ để nói thì sao cậu từ chối được. Cậu để mặc Tạ Du ôm mình ngồi xuống ghế, giọng điệu lười nhác, “Ừ, đúng lúc em cần anh.”

“Cần anh để làm gì?”

“Sạc điện.”

Trong mắt Tạ Du hiện lên vui mừng.

Ngồi trên đùi Tạ Du, Dư Niên giơ ngón tay sờ vào môi dưới của hắn, xấu xa hỏi, “Chỗ này có mệt không?”

Hồi trước tắt đèn không thấy gì cả, lần này dưới ánh đèn sáng trưng, chưa tới một giây lỗ tai Tạ Du đã đỏ bừng. Hắn há mồm dùng răng cắn đầu ngón tay Dư Niên giống như trừng phạt nhưng lại không dùng lực, chỉ mài vài cái rồi buông, dời mắt nói, “... Không mệt.”

Dư Niên hài lòng dựa vào trong ngực Tạ Du lần nữa, mở hờ mắt nhìn Tạ Du làm việc.

Lúc Tạ Du làm việc giống như biến thành người khác, hốc mắt sâu, khuôn mặt sắc bén, môi hơi mỏng, vẻ mặt thêm mấy phần lãnh ý. Dư Niên nhẹ nhàng gọi một tiếng “Tạ Du” hắn bèn cúi đầu xuống “Ừ” một tiếng đáp lại, trong nháy mắt vẻ mặt dịu dàng.

Dư Niên mỉm cười, “Không có gì.”

Nhưng mà Tạ Du ngẩng đầu dán mắt vào màn hình máy tính không lâu liền thấp giọng nói, “Niên Niên... đừng nhìn anh nữa.”

Dư Niên chớp mắt, “Nhưng nếu em không nhìn anh thì em nhìn ai?”

Tạ Du: “... vậy nhìn anh tiếp đi.”

Vòng tay qua cổ Tạ Du, Dư Niên lặng lẽ cười.

Sáng hôm sau Dư Niên tỉnh dậy không nhớ rốt cuộc đêm qua mình ngủ từ lúc nào, trong thoáng chốc nhớ lại âm thanh Tạ Du gõ phím. Cậu đang định nghiêng người tìm xem điện thoại ở đâu thì cánh tay trần bên cạnh bỗng duỗi sang ôm chặt cậu vào lòng.

Đôi môi Tạ Du cọ vào mái tóc Dư Niên, khàn giọng, “Niên Niên đừng chạy...”

Biết Tạ Du chưa có tỉnh hẳn, Dư Niên cố ý chọc hắn, “Niên Niên chạy.”

Tạ Du lập tức mở mắt ra, lúc thấy rõ ý cười trong mắt Dư Niên, môi hắn chạm vào trán cậu day vài cái.

Thấy trong mắt hắn đầy tủi thân, Dư Niên nhích lại gần hôn lên cằm Tạ Du, dỗ dành, “Không chạy không chạy, không nỡ rời xa anh.”

Cậu đang nói bèn nhận ra tay Tạ Du đang để ngang eo cậu bắt đầu trượt xuống, Dư Niên lập tức ngồi dậy ôm chăn, vội vàng kêu, “Không cần, thật sự không cần!”

Hai người đùa giỡn trên giường một hồi rồi mới ngồi dậy chuẩn bị ra cửa. Dư Niên vào bếp làm xong sandwich chỉ trong vài phút, ép nước trái cây, mỗi người một ly với Tạ Du.

Bên cạnh bàn ăn, Tạ Du đang cúi đầu, chu đáo bày chén đĩa, Dư Niên nhìn hai đĩa thức ăn và hai ly nước ép đặt song song với nhau trước mặt mình, trong lòng giống như nở một đóa hoa rực rỡ.

Ăn sáng xong Dư Niên vào phòng để đồ, chọn ra một cái áo sơ mi tơ tằm đen và quần dài từ tủ quần áo khổng lồ Tạ Du mua cho cậu. Tạ Du đứng bên cạnh mở ngăn kéo lấy ra một cái hộp mở ra cho Dư Niên nhìn, “Niên Niên thích không?”

Bên trong có hai chiếc đồng hồ Vacheron Constantin*, bề ngoài giống nhau như đúc. Dư Niên nâng mắt, cười nói, “Chúng ta cùng đeo đồng hồ đôi à?”

Tạ Du bỏ hộp xuống lấy đồng hồ ra, kéo cổ tay Dư Niên chu đáo đeo lên cho cậu, cuối cùng cúi đầu hôn lên mu bàn tay cậu, “Ừ, hy vọng mỗi phút mỗi giây Niên Niên có thể nhớ về anh.”

Thi Nhu vừa thấy Dư Niên bèn phát hiện, “Niên Niên, em đổi đồng hồ mới à?”

Tâm trạng Dư Niên giống như trời quang mây trắng, nhe răng cười, “Ừ, đẹp không?”

“Rất đẹp, nhìn một cái đã biết cực kỳ cực kỳ đắt!” Thi Nhu le lưỡi, lại nói, “Đúng rồi, hôm nay anh Khúc tổng tới thị sát, Mạnh ca đại biểu bộ phận người quản lý đi họp, vậy nên toàn bộ lịch trình hôm nay chỉ có chị đi cùng em.”

Dư Niên gật đầu, “Bên Platinum chụp ảnh tuyên truyền, chắc sẽ tương đối thuận lợi.”

Lúc đến nơi, nhiếp ảnh gia mặc áo sơ mi caro, râu quai nón nhìn thấy Dư Niên, đứng tại chỗ một lúc bỗng hô to một cái tên rồi nhanh chóng rời đi. Trợ lý vẫn còn đứng đó vội vã giải thích, “Xin lỗi, tên ngài Vi Ân gọi là tên của stylist, chắc là trong nháy mắt thấy cậu nên nảy ra ý tưởng mới.”

Dư Niên gật đầu ra hiệu đã hiểu, ngồi xuống chờ trước gương makeup. Quả nhiên trong chốc lát nhiếp ảnh gia đã mang theo stylist tới, đầu tiên là xin lỗi vì thất lễ, sau đó hắn cầm lấy tờ giấy trắng và bút chì, nhanh chóng vẽ ra, “Chúng tôi không muốn rườm rà phức tạp, cậu chỉ cần mặc áo sơ mi tơ tằm đen na ná cái áo trên người cậu...”

Lúc chụp ảnh, Dư Niên kẻ mắt đậm đứng trước vách tường trắng, mắt nhìn ống kính, tay phải cầm một bông hồng đỏ, cắn một cánh hoa. Áo sơ mi tơ tằm đen không cài ba nút, cổ áo kéo xuống bên phải lộ ra đường vai tinh xảo cùng với xương quai xanh và lồng ngực trắng như tuyết.

Một vẻ đẹp u sầu lạnh lùng.

Vi Ân nhìn Dư Niên trong ống kính, bị khí chất của đối phương hớp hồn, ánh mắt sáng lên, nhanh chóng chụp lia lịa.

Ba ngày sau, weibo chính thức của Platinum thả ra tấm hình này, khu bình luận lập tức là một biển a a a.

“—— a a a tui không thể chịu nổi! Niên Niên, tui ra lệnh cho anh mau cài hết nút vào! Còn nữa, hoa hồng không có ăn được, mau bỏ xuống!”

“—— chỉ cần cậu xem xong ảnh chụp cho Platinum của Dư Niên mà không ngất, chúng ta sẽ là bạn tốt trọn đời! a a a đẹp trai quá, quá đẹp trai, dân học dốt chỉ biết khen kiểu này thôi! Trước tiên phải hét lên ngưỡng mộ! Nhân tiện cầu áo sơ mi giống vậy!”

“—— a a a chụp cho Florence là phong cách yêu hồ mị hoặc, chụp cho Hersey là phong cách quý công tử danh môn hoài cổ, chụp cho Platinum chính là phong cách anh túc! Chính là loại vừa nhìn đã nghiện, đôi mắt đắm chìm trong đó cả đời không dứt ra nổi! Quả nhiên không thể tùy tiện quyết định phong cách cho Dư Niên, nếu không lỡ sơ sẩy thì mù mắt luôn!”

Dư Niên học nhảy xong cầm bình nước uống vài ngụm, thấy Thi Nhu dán mắt vào điện thoại vô cùng tập trung. Cậu gọi một tiếng, “Chị Nhu Nhu?”

Thi Nhu chợt lấy lại tinh thần, mỉm cười một cách gượng ép, “Niên Niên không tập nữa hả?”

Dư Niên gật đầu, ” Ừ, cũng sắp hết giờ rồi, thầy Hoắc Hành cũng chuẩn bị về.” Cậu nhìn ra vẻ mặt Thi Nhu hơi mất tự nhiên, hỏi một câu, “Có chuyện gì hả?”

Thi Nhu lập tức tắt điện thoại, còn nhét vào trong túi, cười nói, “Vừa mới lướt hot search, nhìn thấy tag #Chỉ_cần_xem_được_hình_của_Dư_Niên_chúng_ta_sẽ_là_bạn_tốt lại lên bảng.”

Dư Niên bỏ cốc nước trong tay xuống định cầm điện thoại của mình xem thời gian, Thi Nhu vội vàng ngăn cản, “Ừm, chúng ta tới phòng làm việc Mạnh ca ăn cơm đi!”

Thấy đôi mắt trong veo của Dư Niên đang nhìn mình, Thi Nhu cắn môi không lên tiếng.

Cầm điện thoại, Dư Niên đi ra ngoài, “Đi thôi, đi ăn cơm trưa.”

Vào phòng làm việc của Mạnh Viễn, Thi Nhu mới nói, “Ừm... Thật ra thì còn một cái hot search nữa.”

“Cũng liên quan tới em, đúng không?”

Mạnh Viễn ngồi trên ghế salon nghịch máy tính bảng tiếp lời, “Ừ, xếp hạng hai, #ba_mẹ_Dư_Niên_là_ai.”

Thi Nhu hít một hơi, trợn mắt giận dữ nhìn Mạnh Viễn, tức hắn thẳng như ruột ngựa sau đó lại lo lắng quan sát vẻ mặt của Dư Niên.

Tay Dư Niên cầm điện thoại hơi cứng lại, cười nói, “Chị Nhu Nhu sợ em sẽ buồn sao?”

Thi Nhu gật nhẹ, “Ừ, đúng vậy.”

Sắp xếp lại câu từ, Dư Niên rũ mắt, nghiêm túc giải thích, “Thật ra thì từ khi em vừa mới bước chân vào giới này có dự định giấu thân thế của mình nhưng cũng có cân nhắc tới phương diện này. Tính đặc thù của công việc em đang làm, tất nhiên tất cả thông tin và sự riêng tư của em sẽ bị bày ra trước mặt công chúng. Sẽ có người thích em và cũng có người ghét em.

Em không hy vọng vì công việc này của em và mỗi một chuyện em làm, mỗi một câu em nói đều bị chụp xuống danh tiếng của Thanh Sơn Dư thị. Cái danh tiếng này là từng đời tổ tiên trông coi bảo vệ, em không thể để nó bởi vì em mà dính dù chỉ một hạt bụi.”

Mạnh Viễn bỏ chuyện đang làm trong tay xuống, yên lặng nghe Dư Niên nói chuyện.

“Nhưng lần này thân thế bị bại lộ cũng coi như có trong dự tính. Em cũng tự hỏi ra mắt lâu như vậy, cũng không làm chuyện gì sai bôi đen gia tộc, vậy nên không có ảnh hưởng lớn gì.” Dư Niên cong khóe miệng, “Nhưng em cũng biết việc bị người hỏi về ba mẹ này cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn.”

Thi Nhu và Mạnh Viễn bốn mắt nhìn nhau, có chút không đành lòng. Mạnh Viễn nhìn vẻ mặt của Dư Niên, có chút hối hận mình quá thẳng thắn.

Dư Niên thản nhiên, “Mẹ em là người con gái độc nhất của ông ngoại, lúc sinh em vì khó sinh nên qua đời. Em không biết ba em là ai, ông bà ngoại cũng không biết. Còn về người cho em một nửa dòng máu này là ai, em cũng không quan tâm.”

Thi Nhu không dám hỏi, Mạnh Viễn nhíu mày suy nghĩ một lúc, nếu như Dư Niên đã nói thẳng thì hắn cũng không cần phải tránh né, hỏi, “Là không biết chứ không phải do những nguyên nhân cẩu huyết khác, đúng không?”

“Ừ, mẹ tôi không hề nhắc tới ba tôi, lúc về nhà nói cho ông bà ngoại chỉ nói họ của tôi là Dư, là cháu của Dư gia.” Dư Niên biết Mạnh Viễn đang lo lắng cái gì, “Mặc dù bề ngoài mẹ tôi là một tiểu thư khuê các đúng chuẩn, nhưng tính cách tương đối... mạnh mẽ còn bướng bỉnh, rất xem trọng Dư gia. Vậy nên mẹ tôi sẽ không dính vào mấy màn kịch cẩu huyết đâu.”

Trong lòng nắm chắc, Mạnh Viễn gõ bàn một cái, quyết định, “Vậy câu hỏi cho phương diện này, chúng ta câu gì cũng không trả lời. Nhưng mà Niên Niên này, cậu phải chuẩn bị sẵn tâm lý nhé, chúng ta lảng tránh không nói thì ác ý trên mạng chỉ có nhiều hơn chứ không có ít đi. Cậu bây giờ khiến người khác ghen tới mức đỏ mắt, đỏ đến mức chảy máu, người muốn kéo cậu xuống ngựa còn nhiều hơn cậu tưởng. Một khi cậu lộ nhược điểm, nhược điểm này sẽ người khác phóng đại vô hạn.”

“Vậy nên đây sẽ trở thành một điểm để bọn họ công kích tôi, đúng không?”

“Đúng vậy.”

Dư Niên đồng ý, “Tôi sẽ chuẩn bị tâm lý.”

Thấy Mạnh Viễn và Dư Niên đã nói xong, Thi Nhu giơ tay, “Ừm, đề tài liên quan tới ba mẹ Niên Niên vốn đang ở top 2 bảng hot search, bây giờ bị rút xuống rồi.”

Mạnh Viễn vừa nghe: “Chậc, cách làm thân quen!”

Dư Niên cười nói, “Còn nữa không?”

Thi Nhu gật đầu, “Có, top 2 bị đổi thành hot search liên quan tới Tạ tổng. Còn về nội dung hot search, chị không nói được, Niên Niên tự xem đi.”

Dư Niên nhận lấy điện thoại Thi Nhu đưa tới, đã nhìn thấy hot search đầu tiên là #Chỉ_cần_xem_được_hình_của_Dư_Niên_chúng_ta_sẽ_là_bạn_tốt, hot search thứ hai được Tạ Du công khai mua lại, tag là #Đồng_hồ. Mở đề tài ra, cái đầu tiên chính là bài đăng mới nhất của Tạ Du.

Ảnh đăng lên là một cổ tay đang đeo đồng hồ đôi giống hệt cái của Dư Niên, chỉ kèm theo chữ: Nhìn.

—————————————-

*Ai đọc bản QT hoặc raw sẽ biết cái đồng hồ này phải là Patek Philippe nhưng mấy chương sau tác giả cua gắt bẻ lái sao đó thì thành Vacheron Constantin luôn =))) vậy nên mình đổi lại thành Vacheron Constantin cho nó thống nhất vì hai cái hãng này là hai hãng khác nhau.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK