Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Đồ Thần Đường
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Phần 1. Người không thể giết

Khi Trương Dương bị đưa tới đổ trường bên ngoài Hồ Đồng Khẩu, hắn đã chấp nhận cam chịu số phận, bởi vì xung quanh Hồ Đồng Khẩu có ít nhất hơn ba mươi người mặc đồ Veston đen, đậu bên ngoài Hồ Đồng Khẩu là một dãy xe hơi sang trọng nối đuôi nhau nhìn không thấy điểm cuối, cảnh tượng hoành tráng như thế này chắc chắn một người bình thường đều không thể thấy qua.

Nơi này đã bị phong tỏa nghiêm mật, hoàn toàn trở thành một cái ngõ cụt!

Trương Dương nhìn thoáng qua cánh cửa xếp chỗ quán sách của Lý bá vẫn đóng im lìm như cũ, không nhịn được thở dài một tiếng, nếu Lý bá còn ở đây thì khả năng còn có một đường sinh cơ, nhưng xem ra cái mạng nhỏ này ngày hôm nay đi tong rồi.

Tuy nhiên, Trương Dương cũng thầm vui mừng khi Lý bá không ở đây, với tình hình vô cùng khủng bố như hiện tại, có bao nhiêu Lý bá cũng chỉ là góp thêm vào đó bấy nhiêu tính mạng mà thôi.

Tình cảnh hiện tại, cho dù đưa cho Trương Dương một khẩu tiểu liên hắn cũng không chạy thoát được.

Cửa đổ trường đứng dầy đặc từng nhóm những đại hán đang bày bố thế trận đón địch, bất quá Trương Dương phát hiện, những người này tựa hồ chia làm hai phe, từ kiểu đồ Vest phục trang cùng với vị trí đứng rõ ràng có sự khác biệt, hơn nữa Trương Dương còn phát hiện, trong những người này có một bộ phận mang huyết thống dân tộc thiểu số vùng Tân Cương, thoạt nhìn có chút giống người Nga.

Nhìn cục diện này, Trương Dương nhất thời vui vẻ, xem ra Tiêu Viễn Hành vẫn chưa bị đánh bại hoàn toàn. Vì ít nhất hắn vẫn còn có nhân thủ đang lập thế trận phòng ngự bên ngoài, nhưng có lẽ bây giờ đang ở trong trạng thái bế tắc.

“Đi mau lên!”

Đại hán đi phía trước quay đầu lại thấy Trương Dương có chút dây dưa lằng nhằng, dường như nhìn thấu suy nghĩ của Trương Dương, vẻ mặt nghiêm lạnh quát lên, người phía sau lập tức đẩy một nhát, cú đẩy khiến cho Trương Dương lảo đảo một cái suýt chút nữa ngã xuống đất.

Trương Dương bị đưa trực tiếp lên lầu hai, sau khi Trương Dương lên lầu rồi, đột nhiên rùng mình một cái, suýt chút nữa thì ngã nhào.

Bởi vì, cái nhìn đầu tiên của hắn chính là nhìn thấy một cái quan tài thủy tinh đặt trong đại sảnh, Trương Dương đã từng thấy qua loại quan tài này. Trong nhà tang lễ đều là dùng loại quan tài này, có thể làm lạnh bảo trì thi thể gửi lại một thời gian. Tuy nhiên, mặc dù xưng là quan tài thủy tinh nhưng trên thực tế cái quan tài ở đây chính là chế tạo từ pha lê, quý giá sang trọng hơn nhiều.

Cả đại sảnh đã bị dọn dẹp sạch sẽ rồi, tất cả dụng cụ đánh bạc đều không còn. Ngoại trừ đám đại hán mặc đồ Vest đen đứng dày đặc ở xung quanh. Ở trung tâm chỉ đặt duy nhất cái quan tài, mặc dù nhiều người hiện diện nhưng lại có vẻ trống rỗng mà tràn ngập cảm giác âm u tĩnh mịch.

“Thất ca…..Tiêu đại ca…?”

Trương Dương thu hồi ánh mắt từ trên quan tài, lập tức thấy được ba người đứng ở cạnh quầy lễ tân cách đó không xa, Thất ca và Tiêu Viễn Hành đứng cùng chỗ, Lưu Bưu đứng ở xa xa phía sau, hướng tới Trương Dương nháy mắt ra hiệu, tựa hồ muốn nói cho Trương Dương cái gì đó nhưng lại không dám nói ra tiếng.

Còn có một lão nhân ước chừng hơn năm mươi tuổi mà Trương Dương không nhận ra, lão ta là người duy nhất ngồi trong cả đại sảnh. Ăn mặc rất gọn gàng sạch sẽ nhưng giản dị, mặc bộ quần áo bình thường màu nâu nhạt. Vẻ mặt ung dung hờ hững, tất cả mọi người ở đây bao gồm cả Thất ca, đều lấy lão làm trung tâm.

“Ân...!”

Tiêu Viễn Hành nhìn qua Trương Dương không lên tiếng, ngược lại Thất ca hướng về Trương Dương gật gật đầu, vẻ mặt tiều tụy. Trương Dương phát hiện, Thất ca trước kia vốn có thần thái hào hùng uy vũ, sôi nổi mà bây giờ lại già nua đi rất nhiều, thần sắc chất chứa đầy tâm sự nặng nề.

“Đại ca, bây giờ phải làm sao? Sự tình đã tới nước này rồi...” Thất ca cúi đầu cung kính nói với lão nhân.

“Tiểu Thất, ta suốt đêm từ Thượng Hải tới đây, chính là vì chuyện này của ngươi, nếu người chết là người khác thì ta đều có thể dễ dàng bảo lãnh, nghĩ rằng Mãi Mãi Đề hắn cũng phải cho ta vài phần thể diện, nhưng là…..” Lão nhân kia liếc qua quan tài lắc lắc đầu thở dài nói.

“Nhưng…….?” Thất ca liếc qua Tiêu Viễn Hành, muốn nói lại thôi.

“Đợi thêm một lát, không tới một giờ nữa Mãi Mãi Đề sẽ đến, hắn lần này cơ hồ điều động tất cả thủ hạ tinh nhuệ của mình, nếu không cho hắn một cái đáp án hài lòng, ta sợ rằng thành phố C này sẽ biến thành địa ngục của nhân gian, cả ngươi và ta đều sẽ bị cuốn vào trong đó, tên kia nếu thực sự có phát điên lên thì ta cũng không có biện pháp can thiệp, bây giờ còn ai có thể ước thúc hắn được nữa?”

Lão nhân vẻ mặt nghiêm túc liếc qua xung quanh nhìn khắp lượt đám đại hán mặc đồ Vest đen, từ từ nhắm mắt lại, tay nhẹ nhàng giơ lên, một hán tử gần đấy bước nhanh tới đặt vào trong tay lão nhân một cây xì-gà. Thất ca vội vàng khom lưng châm lửa cho lão.

Thất ca liếc qua Tiêu Viễn Hành, lại liếc qua Trương Dương, lắc lắc đầu, thở dài không nói.

“Tiểu Thất, ta có thể tới đây đúng là đã cố gắng hết sức rồi, nếu ta không đến, chỉ sợ ngươi cũng không thoát nổi liên can a, về phần người khác, ngươi đừng nghĩ tới nữa, ai…..” Lão nhân đưa điếu xì-gà đặt lên bên mép còn chưa kịp rít lại cầm xuống, hung hăng vất xuống đất, vẻ mặt âm trầm.

“Thất ca, việc này…….” Tiêu Viễn Hành bước tới phía trước một bước.

“Lớn mật!”

Bước chân Tiêu Viễn Hành vừa mới bước tới thì một hán tử giống như một cây cột sắt đã chắn ở trước mặt Tiêu Viễn Hành, cặp mắt bắn ra quang mang sắc bén, phảng phất như tùy thời có thể đem Tiêu Viễn Hành xé tan thành từng mảnh nhỏ.

“Viễn Hành, ta sẽ xử lý….” Thất ca liếc qua lão nhân rồi phất tay ra hiệu cho Tiêu Viễn Hành lui ra.

“Để hắn lại đây đi!” Lão nhân lạnh nhạt nói.

Đại hán kia nghe thấy lão nhân mở miệng, lập tức tránh ra nhưng vẫn duy trì trạng thái cảnh giác cực độ như trước, không riêng gì hắn mà ngay cả mỗi một đại hán gần bên người lão nhân trước sau đều duy trì trạng thái cảnh giác nghiêm trọng, Trương Dương tin rằng chỉ cần Tiêu Viễn Hành có bất cứ động tác bất ngờ nào, đều sẽ khiến cho những kẻ này điên cuồng xả đạn bắn chết.

“Ngươi là Tiêu Viễn Hành?”

“Vâng!”

“Ân, ngươi tuy không biết ta nhưng ta lại biết ngươi, ngươi là đại tướng cai quản vùng này của Tiểu Thất, quản lý cả đổ trường ngầm và nhà cái ngầm của vùng Tây Bắc, làm việc rất có khí phách, cũng có can đảm, mới hơn ba mươi tuổi đã đạt đến mức như thế, cũng coi như tuổi trẻ tài cao!"

Lão nhân dừng lại một chút, tựa hồ đang sắp xếp lời nói.

"Tiểu Thất rất xem trọng ngươi, đã từng cùng với ta nói qua nhiều lần, nói ngươi hữu dũng hữu mưu, vô cùng tài giỏi, hắn còn định đưa ngươi tiếp nhận làm người bảo hộ, nếu ngươi còn ở thành phố C làm việc thêm hai năm, thì sau đó chắc chắn ngươi có thể hướng tới một thế giới rộng lớn hơn, tương lai rạng ngời hơn……!"

Tiêu Viễn Hành mạnh mẽ gật gật đầu, cảm kích hướng về Thất ca liếc qua một cái.

“Nhưng, ngươi lần này đụng phải đại họa thấu trời, lớn tới mức đại ca ngươi cộng thêm ta cũng không cách nào bảo vệ được, vì ngươi mà Tiểu Thất sau khi gọi điện cho ta, đã ngồi máy bay đi luôn tới đây, vì ngươi mà Tiểu Thất thậm chí không tiếc để cho thành phố C biến thành bãi chiến trường, ngươi cũng thấy được chỗ này là thủ hạ Tiểu Thất đưa đến, còn chỗ kia đang bao vây bên ngoài là người của kẻ thù ngươi sắp xếp….!” Lão nhân chỉ vào hơn mười người trong đại sảnh nói.

“Bất quá, ta có thể nói rõ ràng cho ngươi biết, cho dù thêm lực lượng của ta và đại ca ngươi, cũng không chắc là đối thủ của kẻ thù ngươi, đương nhiên điều này không phải là trọng yếu nhất, nếu thực sự phải tiến hành chiến tranh, vô luận là Tiểu Thất hay là ta cũng tuyệt đối sẽ không lùi bước.....!”

Lão nhân đột nhiên nổi lên một cỗ áp lực tinh thần cường đại, một khí thế bá chủ một cõi sơn hà nắm trọng quyền trong tay liếc nhìn thiên hạ bằng nửa con mắt. Điều này làm cho Tiêu Viễn Hành tuyệt đối tin tưởng lời nói của lão nhân không phải là giả. Bởi vì hắn biết, chính là thế lực của Thất ca lớn đến đáng sợ, thành phố C chỉ là không đến 1/10 cả địa bàn của Thất ca, mà từ thành phố C tỏa ra cả năm tỉnh Trung Nam, từ điểm này có thể suy đoán ra thế lực chính thức của Thất ca.

Bất quá, khiến Tiêu Viễn Hành lo lắng chính là, những người chỗ này cùng người đối kháng với hắn cư nhiên cũng có quen thuộc với hắn, có vài người ở thành phố C đều là người có máu mặt, có thể nói là những lão đại trong giới giải trí. Đại bộ phận tụ điểm giải trí trong thành phố C đều thuộc quản lý của bọn họ, bình thường Tiêu Viễn Hành và bọn họ cũng có chút qua lại cùng quan hệ tốt đẹp, thậm chí những người này lại còn thỉnh thoảng tới cổ động cho đổ trường của hắn. Nhưng không thể tưởng tượng được, mình chỉ giết chết một người vùng khác tới gây hấn với đổ trường mình, những người này ngay lập tức cùng hắn trở mặt muốn đuổi giết đến tận cửa. Thậm chí cả nói chuyện qua cũng không thèm. Dường như lại còn rất sợ vận khí đen đủi của hắn nhiễm vào.

Tiêu Viễn Hành đã có thể khẳng định, người hắn giết có thân phận vô cùng đặc biệt. Ít nhất, bối cảnh người này so với Thất ca sẽ không chênh lệch, thậm chí còn mạnh hơn!

“Nếu thực sự có thể xảy ra chiến tranh, phải chiến thế nào? Chính là chúng ta vào hai mươi năm trước có một ước định, vô luận như thế nào, chúng ta đều không thể phát sinh xung đột, nghiêm khắc mà nói là không thể tự tàn sát nhau....! Mà lần này, ngươi đã giết một người không thể giết, lão Đại của ngươi bắt buộc phải dâng lên cho hắn một cái phương án bồi tội thỏa đáng, ai, ngươi cũng là người thông minh, đánh đánh giết giết không thể giải quyết được vấn đề, ngươi chẳng nhẽ không biết?”

“Ta.....!”

“Không cần giải thích, chờ chính chủ tới ngươi hãy giải thích, giải thích gì với ta cũng không có tác dụng. Ta chỉ nói cho ngươi biết ta không có cách nào bảo vệ ngươi, hiện tại, cho dù bảo vệ đại ca ngươi cũng phải gặp khó khăn rất lớn, ngươi có hiểu không?” Lão nhân cắt ngang lời Tiêu Viễn Hành, đôi mắt uy nghiêm nhìn thẳng một cách gay gắt vào Tiêu Viễn Hành.

Phần 2. Xin nói lời công đạo!

Dịch:Sessiromaru

Biên dịch:Thiên Hạ Hội

Biên tập:binh-hoi

Nguồn: TTV

“Đại ca....!”

“Thất ca, không cần cầu xin nữa, ta biết ta nên làm thế nào!” Tiêu Viễn Hành cắt ngang lời Thất ca, quay sang nói với lão nhân: “Ta vẫn muốn hỏi Ngài một chuyện!”

“Ân, ta sẽ tận lực thỏa mãn ngươi!” Lão nhân sau khi thấy thái độ quật cường của Tiêu Viễn Hành bèn yên tâm gật gật đầu.

“Còn hai người bọn chúng thì sao ạ?” Tiêu Viễn Hành chỉ vào Trương Dương và Lưu Bưu hỏi.

Lão nhân thở dài một tiếng lắc đầu nói: “Bọn họ muốn thấy mạng của bọn chúng, ta chỉ có thể bảo vệ thân nhân duy nhất trong nhà của ngươi thôi!” Hiển nhiên lão nhân biết Tiêu Viễn Hành còn có một muội muội bảo bối.

“Cám ơn!” Tiêu Viễn Hành đôi mắt sáng ngời cảm kích.

“Không cần phải cảm ơn, ngươi theo Tiểu Thất nhiều năm như vậy, có công lao, lại có khổ lao nữa, nếu ngay cả muội muội ngươi cũng bảo vệ không được, ta nghĩ Tiểu Thất sẽ phát điên lên, ngươi cũng sẽ phát điên... Hãy tin ta đi, ta đã hứa thì sẽ làm được, nếu ta làm không được, vậy khai chiến đi, để máu tươi rưới ra chứng minh lời hứa của ta với ngươi!” Nói đến câu sau, trong mắt lão nhân bắn ra một cỗ sát khí ác liệt mà không kém hào hùng.

“Đại ca, ta……….!”

“Tiểu Thất, không cần nói nữa, cứ như vậy đi! Cả cuộc đời này ta cũng đi quá nửa rồi, sự chờ đợi của chúng ta cũng đã quá dài, đều đã nhẫn nại nhiều năm như vậy, đều đã an tĩnh hưởng phước chút ít rồi... Đây đã là kết quả tốt nhất rồi, ngươi muốn biết rõ ràng hơn ư, được, người chết chính là đứa con trai út hắn yêu quý nhất, hơn nữa, nghe nói cũng là nhi tử có tiền đồ nhất mới du học từ Mỹ trở về! Cả ta và ngươi đều có con, ngươi tự mình ngẫm lại đi….!” Lão nhân lại cắt ngang lời của Thất ca.

Thất ca vẻ mặt buồn bã, hai tay dùng sức nắm chặt lại, có thể nhìn ra được tâm tình hắn rất trầm trọng, sự tình đã thoát khỏi tầm khống chế của hắn. Nếu người chết là bất cứ thủ hạ nào của Mãi Mãi Đề thì hắn đều có thể nắm chắc phần giảng hòa, nhưng bây giờ người chết lại là tiểu nhi tử mà Mãi Mãi Đề hắn cưng chiều nhất. Vô luận là nguyên nhân gì tạo thành, hậu quả cũng tương đối nghiêm trọng, cũng không có bất cứ con đường sống sót nào mà quay trở về……….

“Thất ca, sinh tử do mệnh, phú quý do trời, nhiều năm qua đều là Ngài chiếu cố ta, dìu dắt ta, Tiêu Viễn Hành ta mặc dù là người thô lỗ ít học, nhưng trong lòng ân oán phân minh, vẫn biết rõ ai đối với ta tốt, ai đối với ta không tốt...! Chuyện này tùy theo tự nhiên đi, ta đã gây ra thì xin chấp nhận hậu quả, ta ngoại trừ có một thân muội muội thì một chút bận lòng đều không có! A a a, cũng chẳng có điều gì tiếc nuối, nếu muội muội ta không có việc gì thì chuyện này cứ để ta tự xử lý đi!” Tiêu Viễn Hành cười to nói.

“Viễn Hành…” Thất ca liếc qua Tiêu Viễn Hành, thở dài một hơi sau đó lắc lắc đầu có lời muốn nói lại thôi.

“Thất ca, ta hiểu, không cần nhiều lời, ta đã quyết định rồi, chỉ hy vọng Thất ca giúp ta chiếu cố muội muội ta một chút!”

Thấy Tiêu Viễn Hành một đời kiêu hùng nói những lời sinh ly tử biệt này, Trương Dương và Lưu Bưu nhìn ngó lẫn nhau, nhất thời sống lưng một trận phát lạnh rét run, cảm giác nguy cơ mãnh liệt lan tràn bên trong lông tóc…..

Nếu Tiêu Viễn Hành cũng không thể không khuất phục trước thế lực của đối phương, vậy thì bọn họ cơ hồ chẳng khác nào hai con lợn béo nằm chềnh ềnh trên thớt, mặc cho bọn họ mổ xẻ xâu xé tùy ý rồi.

Trương Dương và Lưu Bưu cơ hồ không hẹn mà cùng nhau nhìn xung quanh, ngay lập tức lại nhìn nhau chán nản. Dày đặc xung quanh đều là đại hán mặc đồ Veston đen, cho dù muốn nhảy khỏi cửa sổ cũng không có cơ hội, bởi vì hai bên mỗi một cửa sổ đều đứng đầy người. Hình thành lên một bức tường người màu đen kìn kịt rợn người.

Trên thực tế, ngoại trừ vị trí trung tâm của cả đại sảnh, đứng đầy bốn xung quanh tường nhà đều là tầng tầng lớp lớp những đại hán cường tráng trên người ẩn dấu vũ khí.

Đương nhiên, còn một nguyên nhân khiến cho Trương Dương không dám manh động, vì hắn phát hiện vài người đứng bên cạnh người lão nhân và Thất ca không xa tuyệt đối là cao thủ trong cao thủ, cảm giác được từ trên người bọn họ tản phát ra một loại khí thế mãnh liệt. Bọn họ chắc chắn không phải là mới học công phu vài ngày mà để cho Trương Dương có thể đối phó được. Trong khi cuộc nói chuyện diễn ra, trong không trung tràn ngập áp lực trầm trọng, làm cho người ta phảng phất chịu đựng một cảm giác như trái tim bị một lực lượng vô hình đè lên làm cho nghẹt thở.

Duy nhất nhìn lên có vẻ hờ hững chính là lão nhân. Tựa hồ núi Thái Sơn có sụp xuống trước mặt cũng không biến sắc. Lão ta nhàn nhã nhắm đôi mắt dưỡng thần.

Thời gian từng giây từng giây trôi qua. Điều này đối với Trương Dương và Lưu Bưu mà nói là một loại hành hạ cực hình về mặt tâm lý, cho dù bọn họ có ngu ngốc đến mấy chăng nữa thì cũng từ trong cuộc đối thoại giữa lão nhân và Thất ca nghe ra một ít đầu mối. Trên thực tế, vận mệnh của bọn họ ngay lập tức đã được xác định phải đi làm tùy tùng cho tên thanh niên đã bị chết trên đường xuống âm phủ rồi, do một người tên Mãi Mãi Đề là người quyết định.

Đây là một loại cảm giác rất không tốt. Mỗi người đều hy vọng mình nắm trong tay tương lai và sinh mạng của chính mình. Không có ai lại chấp thuận sinh mạng mình bị một người xa lạ quyết định cả.

Từ trong cuộc đối thoại giữa lão nhân và Thất ca, còn có thêm Tiêu Viễn Hành, Trương Dương đã tìm cách tính toán suy đoán không biết bao nhiêu lần, tất cả kết quả đều chứng tỏ hắn không có bất cứ khả năng nào sống sót. Bởi vì, cường đại như hoàng đế ngầm Tiêu Viễn Hành cũng chỉ có thể nhận lấy cái chết, tính mạng như con sâu cái kiến của bọn họ càng tỏ ra nhỏ nhặt không đáng kể.

Không được!

Không được!

Phải nghĩ biện pháp chạy trốn!

“Đông đông…….!”

Đang lúc Trương Dương vắt hết óc tìm cách đối phó, thì cửa cầu thang truyền đến một thanh âm nặng nề cắt đứt dòng suy nghĩ của Trương Dương, thanh âm kia tràn ngập khí thế sát phạt, âm thanh này làm cho người ta cảm giác giống như có thiên quân vạn mã đang tới.

Áp lực, áp lực, áp lực làm cho người ta bất an!

Ánh mắt mọi người đều tập trung tới cửa cầu thang.

Một lão nhân tóc hoa râm, ngũ quan thô đậm, thân thể tráng kiện tựa như một cây cột sắt đi tới, tùy tùng theo phía sau là một đám đại hán cao lớn.

“Đại ca!”

Một bộ phận người đứng trong đại sảnh tinh thần đột nhiên chấn động, khí thế hừng hực đồng thanh hô lớn.

Lão nhân khe khẽ gật gật đầu, nét mặt tràn ngập uy nghiêm cùng sự đau thương tột cùng, sau khi lão ta đi vào đại sảnh thì ánh mắt lập tức dời đến trước cái quan tài thủy tinh, từng bước đi bắt đầu trở nên nặng nhọc, phảng phất như nặng ngàn cân.

Cuối cùng, lão nhân đi tới cạnh quan tài, hai tay run rẩy vồ lấy quan tài, vẻ mặt bi thương thống khổ, cơ mặt đều co rúm lại.

Không một chút nghi ngờ, lão nhân cả người tràn ngập bá khí quyền thế nhưng đang tột cùng đau thương này chính là Mãi Mãi Đề!

Lúc Mãi Mãi Đề đi vào, lão nhân vốn đang ngồi khẽ thở dài một tiếng sau đó đứng lên đi tới gấp gáp nhẹ ôm lấy người Mãi Mãi Đề cạnh quan tài, nhẹ nhàng vỗ vỗ bả vai Mãi Mãi Đề an ủi.

“Chính Minh, Nhiệt Địch Lực hắn…. Nhi tử ngoan của ta…. hắn đã chết rồi….!" Mãi Mãi Đề nới lỏng bàn tay đang run rẩy bấu chặt lấy quan tài ra, đột nhiên ôm lấy lão nhân nước mắt ròng ròng chảy xuống, tựa như một đứa trẻ nhỏ đau khổ.

“Bớt đau buồn đi...!”

Lão nhân nhẹ nhàng vỗ vào bả vai nở nang của Mãi Mãi Đề mà an ủi, người đầu bạc tiễn người đầu xanh, điều này ai cũng không muốn thấy, mà hai người này mặc dù có chút thủy hỏa bất dung, nhưng vì khắc chế lẫn nhau đã có hiệp nghị hòa bình, cùng với hiệp nghị này nhiều năm qua ngược lại vẫn bình an vô sự.

Mãi Mãi Đề nghẹn ngào buông lão nhân ra, từ trong túi lấy ra một chiếc khăn tay nhẹ nhàng lau lau nước mắt.

“Là ai?”

Đột nhiên, Mãi Mãi Đề bất ngờ quát lên một tiếng, ngũ quan thô đạm mang theo huyết thống người Tân Cương uy mãnh vô cùng, rất nhiều người bị khí thế của Mãi Mãi Đề đè ép đến hít thở cũng khó khăn.

“Là ta!” Tiêu Viễn Hành bước ra giữa đứng, không hề có chút sợ hãi.

“Tốt tốt tốt…..rất tốt….! Người của Tiểu Thất à?” Ánh mắt sắc bén của Mãi Mãi Đề quét tới lên trên người Thất ca.

“Đại ca……..!”

“Trong mắt ngươi còn có đại ca ta sao?” Mãi Mãi Đề cười lạnh, trong ánh mắt nổi lên sát khí mãnh liệt.

“Mãi Mãi Đề bạn già, Tiểu Thất hắn…….”

“Chính Minh, cái gì cũng đừng nói, người chết chính là nhi tử của ta, là nhi tử của ta, máu chảy trong mạch máu huyết quản hắn là của ta, ngươi hiểu không? Chuyện này, ngươi cũng đừng quản nữa!” Mãi Mãi Đề cắt ngang lời lão nhân, đôi mắt nhìn xung quanh bốn phía, sát khí nồng nặc lan tràn trong không trung.

Vẻ mặt lão nhân đột nhiên biến sắc, đôi môi run rẩy một chút, trong ánh mắt cũng lóe ra quang mang khiến lòng người sợ hãi.

“Chính Minh, không phải Mãi Mãi Đề không để cho ngươi mặt mũi, nếu là nhi tử ngươi chết thì ngươi sẽ làm gì? Nếu ngươi muốn đánh, vậy thì đánh đi, nhiều năm rồi chúng ta đều khắc chế lẫn nhau. Ta nghĩ, ngươi cũng sớm chờ đến ngày này rồi!” Con mắt Mãi Mãi Đề lại rơi trên người lão nhân, trong ánh mắt cháy lên chiến ý hừng hực.

“Mãi Mãi Đề, lá gan của ngươi ngược lại càng ngày càng lớn, dám nói ra những lời này, vậy chẳng nhẽ ngươi đã quên hứa hẹn của chúng ta? Ngươi không sợ có người sẽ giết cả họ nhà ngươi sao? Ngươi dám chắc Hào ca không trở lại sao?” Lão nhân lạnh lùng nói.

“Hào ca….!”

Ánh mắt hung hãn của Mãi Mãi Đề đột nhiên ảm đạm xuống, một tia sợ hãi chợt lóe lên rồi biến mất, nhất thời chìm trong trầm mặc………

“Người là ta giết, cùng Thất ca không có quan hệ gì, ngươi muốn chém muốn giết thì tìm ta, bất quá xin cho ta nói lời công đạo, ta hi vọng các ngươi hãy xem qua băng video ghi lại ở màn hình giám sát. Ta nghĩ, các ngươi khẳng định cũng muốn biết nguyên nhân chính thức của chuyện này.” Tiêu Viễn Hành đanh thép nói.

“Mãi Mãi Đề, chúng ta hay là xem qua căn nguyên, sự tình thế nào? Cũng nên cho người ta một cái công đạo, chúng ta đã chờ đợi gần hai mươi năm, bây giờ đều già rồi, không còn sung mãn như hồi trẻ nữa, ta cũng biết ngươi rất thương tâm, ta hiểu loại thống khổ này, trước tiên xem xem rồi hãy quyết định đi!” Lão nhân thở dài nói.

Mãi Mãi Đề gật gật đầu.

Rất nhanh chóng đã có người đặt ở trong đại sảnh vài thiết bị màn hình giám sát chiếu lại ngày đó, ngoại trừ vài người canh gác an toàn, đại bộ phận nhân mã trong đại sảnh ánh mắt đều tập trung trên màn hình.

Theo tiến độ quay hình, ánh mắt rất nhiều người không ngừng nhìn về phía Trương Dương, tâm tình tràn ngập kinh ngạc. Vài người chứng kiến thủ đoạn chơi mạt chược của Trương Dương, không khỏi phát ra âm thanh thán phục, lúc chứng kiến Trương Dương và người thanh niên mặc đồ Vest trắng đổ bàn ru-lô Nga với xác suất chuẩn xác 100%, rất nhiều người đều bắt đầu phát ra thanh âm xuýt xoa thán phục, ngay cả Mãi Mãi Đề và lão nhân kia cũng không ngoại lệ, ánh mắt hai người nhìn về phía Trương Dương cũng tràn ngập vẻ ngưng trọng.

Dần dần, không khí trong đại sảnh bắt đầu nặng nề, bởi vì, đã chiếu tới cảnh người thanh niên lấy ra khẩu súng Colt ru-lô.

Tiếp theo sau, Trương Dương trong màn hình bắt đầu thuần thục tháo rỡ kiểm tra khẩu, lúc chứng kiến đôi tay linh xảo của Trương Dương cùng tốc độ tháo lắp thoát ra, bao gồm cả Tiểu Thất, Mãi Mãi Đề, lão nhân đều là vẻ mặt khiếp sợ không tin nổi.

Nổ súng rồi, trên thực tế, thanh âm thu được của màn hình giám sát cũng không lớn, thế nhưng mỗi một người đang hiện diện đều phảng phất nghe được tiếng súng nổ. Trên màn hình, máu tươi trên bộ đồ Vest màu trắng biến thành đen sẫm làm cho người khác hết sức chú ý.

Chứng kiến máu tươi bắn trên ngực tiểu nhi tử, Mãi Mãi Đề cả người run lên bần bật………!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK