Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Vô Tự Thiên Thư
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“ Có một lần, nó đang chơi đùa, lại bị hãm vào bẩy sập của nhóm săn bắn, gãy hai chân, bời vì chân đau nhức, rốt cục hôn mê trong sơn lâm”.

“ Nó không có chết, bời vì có một tiều hài đồng cứu nó, hài tử này cũng sống tại chân núi Thục Sơn, mỗi ngày sáng sớm hắn đều vào trong rừng chặt củi, tiểu hồ ly cơ hồ mỗi ngày đều gặp lại hắn, nhưng là trời sinh đối với nhân loại sợ hãi, nó cho tới bây giờ không dám tự mình hắn, không nghĩ tới sau khi bị thương, lại không thể tránh gặp mặt hắn ”.

“ Hài tử này tuổi tuy nhỏ, nhưng cũng rất hiểu biết, hắn dùng tấm ván gỗ cố định hai chân tiểu hổ ly lại, rồi lại ôm tiều hồ ly trong lòng ngực, dùng hơi ẩm cơ thể chính mình, bời vì bị thương và mất máu nên toàn thân hồ ly lạnh lẻo, cuối cùng đem sinh tử kéo trở về ”.

“ Những ngày sau này, hài tử mỗi ngày đều phải vào trong rừng, tiểu hồ ly cũng không sợ hắn nữa, một người một hồ như thế kết thành bằng hữu, mỗi ngày cùng nhau chơi đùa trong rừng, những ngày khoái hoạt đơn thuần như vậy, nhoáng một cái nhiều năm qua đi ”.

“ Mười năm sau, tiểu hài đồng, thành đại đệ tử phái Thục Sơn, tiểu hồ ly, cũng trốn ở trong động bắt đầu lẳng lặng tu luyện, rồi sau này tiểu hồ ly còn không biết, hài tử ngày ngày cùng nó chơi đùa kia, kỳ thật tên rất dễ nghe .... ” Thiên Yêu thanh âm có chút tương tự than thở : “ Hắn tên Mạnh Phi Phàm ”.

Tất cả mọi người lặng lẽ hít một hơi, thầm nghĩ :” Quả nhiên như thế ”.

Kỳ thật cố sự ngay từ đầu, Tiểu Khai liền cảm thấy giống như đã từng biết, đợi giờ khắc này, cuối cùng cũng xác nhận theo lời Thiên Yêu kỳ thật đúng là cố sự Khinh Hồng vừa rồi mới kể, bất đồng chính Khinh Hồng kể là về tổ sư bà bà của nàng, mà theo lời thiên yêu, hồ yêu kia “ giết người vô số ” .

“ Con hồ yêu kia .... nguyên lai ngươi cũng nhận ra ?” Khinh Hồng trừng lớn ánh mắt : “ hắn là bằng hữu của ngươi sao chứ ?”

Thiên yêu lắc đầu cũng không giải thích, tự mình ngồi xuống nói.

“ Mạnh Phi Phàm thật là người trọng tình trọng nghĩa nhất, cũng là thiên tài tuyệt thế nhất, chẳng những văn võ song toàn, hơn nữa phẩm hạnh cao khiết, ý chí kiên định, thậm chí có thể nói, trên đời này ngàn ngàn vạn vạn năm sau chỉ sợ vĩnh viễn cũng sẽ không tìm ra nam nhi thứ hai như hắn ”. Thiên Yêu giương mắt nhìn Khinh Hồng, từng từ nói : “ Hắn không có bị sắc mê hoặc, cũng không có vì lời đồn đại ngăn trở, càng cho tới bây giờ không có yêu người khác ngoài tổ sư bà bà của ngươi, hết thảy hết thảy chính là vị tổ sư bà bà của ngươi tự chuốc lấy phiền toái mà thôi ”.

Khinh Hồng há miệng thở dốc, nhưng không có nói chuyện.

“ Ngàn năm sau, tiểu hồ ly mới thành hình người, hết thảy là bởi vì tò mò bên ngoài, liền như thường lệ đi du ngoạn. Nó mỗi ngày đều trộm nhìn người tu chân trên trời bay tới bay lui, trong lòng vô hạn hâm mộ, liền lập tức tiếp tục mục tiêu tu luyện, nghe tiền bối hồ tộc nói, yêu quái nên là tu ma đạo, cho nên ở những ngày đầu, tiểu hồ ly liền tu ma . Nhưng là một ngày nào đó, trong rừng dưới chân núi Thục Sơn lại gặp Mạnh Phi Phàm ”.

“ Mạnh Phi Phàm bộ dạng tuy tuấn lãng cao lớn, mặt mũi đoan chính, lại còn xưng là đứng đầu nhân tài trong tu chân giới, so với tu chân trẻ tuổi Mạnh Phi Phàm lại càng thêm tuấn tú oai hùng, nhưng là tiểu hồ ly gặp mặt Mạnh Phi Phàm lần đầu, liền yêu, từ đó về sau không thể kiềm chế, cũng không thể không nói là thiên ý ”

“ Tiều hồ ly vô luận như thế nào cũng không thể nghĩ rằng, Mạnh Phi Phàm vẫn còn nhớ rõ nó, nhưng là nó thủy chung không có quên tiểu hài tử năm đó, lúc này gặp mặt hai người đều phi thường cao hứng, Mạnh Phi Phàm thậm chí đặt cho tiểu hồ ly một cái tên là Tiểu Tiểu ”.

“ Tiểu Tiểu ?” Tiểu Khai hoảng sợ, nhịn không được liếc mắt nhìn Thiên Yêu : “ Ngươi sẽ không nói con hồ ly kia chính là ngươi a?”.

Tiểu Khai nhớ rất rõ ràng, tại thời điểm đặt câu hỏi Trư Đầu Nhân, Trư Đầu Nhân liền nói qua, Thiên Yêu trước kia tên gọi là Tiểu Tiểu.

Thiên Yêu hít một hơi thật thật sâu, ngẩng đầu lên, mắt nhắm lại, từng cảnh từng cảnh ngày đó, lại chậm rãi hiện ra trong đầu hắn.

Trong mắt Tiểu Tiểu Mạnh Phi Phàm chính thân nhân nhất, cho nên thời điểm Mạnh Phi Phàm đề nghị nó không cần tu ma, hắn không có chút do dự liền đáp ứng. Tuy nhiên hắn nhớ rõ ràng, các tiền bối hồ tộc từng nói qua, yêu quái tu tiên, liền gặp phải cửu trọng kiếp khủng bố cực điểm, nhưng là vì một câu của Mạnh Phi Phàm, nó lựa chọn không chùn bước, dù lựa chọn đường này tối gian nan.

“ Tiểu Tiểu, tu ma là tà đạo, tu tiên mới là chính đạo, ngươi một khi đã là bằng hữu của ta, ta đương nhiên không thể nhìn ngươi luân nhập vào ma đạo, ngươi yên tâm, dù là lôi kiếp lợi hại, ta cũng sẽ giúp ngươi ngăn trở !” Ngày đó con người Mạnh Phi Phàm như thần tinh lòe lòe tỏa sáng, trong ngữ khí chân thành không thể nghi ngờ : “ Tiểu Tiểu ngươi tin tưởng ta không ?”.

“ Ta... đương nhiên tin tưởng, ” Tiểu Tiểu mặt ửng đỏ, lòng xao động, nó dùng đôi tay trắng như tuyết che lấy ngực, khẽ cúi đầu, thanh âm ôn nhu như nước : “ Phi Phàm ca ca, chỉ cần là ý tứ của ngươi, vô luận muốn ta làm cái gì, ta .... ta đều là cam tâm tình nguyện ”.

“ Tốt lắm,ngươi tu tiên đi ”. Mạnh Phi Phàm cười lên sang sảng, thân xuất một đầu ngón tay : “ Đến đây, chúng ta ngoắc tay ”.

Tiểu Tiểu đem ngón tay ngoắc vào tay Mạnh Phi Phàm, hồn nhiên ôm ấp tình cảm của bản thân mình đặt trong tay Mạnh Phi Phàm, khi đó trời xanh, biển lặng, gió thổi nhẹ nhàng hòa nhã, cả thế giới trần ngập sắc thái rực rỡ !.

Nhưng là sau này Tiểu Tiểu mới biết Mạnh Phi Phàm trong lòng sớm đã có người khác.

Mạnh Phi Phàm chân chính thích chính là Tử Tô cô nương của Lưu Vân Thủy Tạ, đó là tài nữ nổi tiếng là mỹ nữ tu chân thiên tài của danh môn đại phái chính đạo Lưu Vân Thủy Tạ,

Cũng chỉ có nữ tử như vậy, mới có thể đồng dạng kiệt xuất như Mạnh Phi Phàm.

Mà Tiểu Tiểu chẳng qua chỉ là một con hồ ly nho nhỏ, đạo hạnh nông cạn, xuất thân thấp kém, thậm chí không tính là người, nó chỉ có thể là một bằng hữu của Mạnh Phi Phàm mà thôi.

Tiểu Tiểu thực đau lòng, nhưng là trong tâm nó hy vọng Phi Phàm ca ca có thể hạnh phúc, cho nên những ngày tiếp theo,nó thậm chí cố ý trốn tránh Mạnh Phi Phàm, nó không muốn phá hỏng tình yêu hoàn mỹ của Mạnh Phi Phàm.

Nhưng là nó không tìm Mạnh Phi Phàm, thì Mạnh Phi Phàm lại bắt đầu tìm nó.

Mạnh Phi Phàm này, là người tâm tư tinh tế, hắn rất nhanh liền hiểu được Tiểu Tiểu nghĩ cái gì, cho nên hắn lập tức tìm Tiểu Tiểu : “ Ngươi là cô gái tốt băng thanh ngọc khiết, ta Mạnh Phi Phàm trái tim đồng dạng thẳng thắn vô tư, cúi đầu, ngẩng đầu đều không hổ thẹn với đất trời, lại có cái gì phải tránh nghi ngờ ? Ngươi là bằng hữu của ta, ta chẳng những phải tìm ngươi, ta còn muốn giúp ngươi độ kiếp. Ngươi tu tiên là chủ ý của ta, ta đương nhiên đối với ngươi phải phụ trách, ngươi nghĩ xem ngươi có khả năng kháng được vô số lôi kiếp kia sao chứ ? Ngươi nghĩ yêu quái tu tiên dễ dàng như vậy sao ?”.

Ngày hôm đó, Mạnh Phi Phàm gương mặt trướng hồng đại phát lôi đình, hung hăng hướng về phía Tiểu Tiểu một lần nổi giận.

Tiểu Tiểu bị Mạnh Phi Phàm mắng phát khóc, nhưng là sau khi khóc trong lòng cũng cảm động nói không nên lời, nam tử chí tình như vậy làm nó không thể không cảm động.

Mạnh Phi Phàm cũng không nói lại cho dù hắn bắt đầu thường xuyên tìm đến Tiểu Tiểu, cơ hồ mỗi lần thời điềm tìm đến đều “ vừa lúc ” phát hiện Tiểu Tiểu gặp nạn, ông trời đối với yêu quái tu tiên trừng phạt thật sự rất thường xuyên, vô số thiên kiếp lớn nhỏ tần xuất bất tận, Tiểu Tiểu căn bản không rõ ràng bản thân mình đã được Mạnh Phi Phàm cứu không biết bao nhiêu tính mạng. Nó duy nhất có thể làm, chính là liều mạng tu luyện, liều mạng đề cao công lực, làm mình có thể độc lập ngăn cản thiên kiếp.

Những ngày như vậy, qua hai ngàn năm.

Hai ngàn năm này, Mạnh Phi Phạm thật sự vất vả, hắn bị Thục Sơn liệt vào đệ tử ngoại môn, không được tu chân tâm pháp cao thâm, nhưng là hắn chẳng những vì Tiểu Tiểu tu luyện hộ pháp, còn kiêm luôn hẹn ước hai ngàn năm với Tử Tô cô nương, cũng là vạn vạn không thể phụ lòng, cho nên hắn chẳng những phải khổ sở tu luyện, không ngừng tìm tòi còn không ngừng buôn ba qua lại, hắn lặng lẽ làm vô số việc, nhưng là hắn vất vả ngoài Tiểu Tiểu ra Tử Tô cô đương không biết.

Sau này, Tiểu Tiểu bắt đầu thường xuyên gặp phải thất cửu đại kiếp, thiên kiếp như vậy đã rất đáng sợ, Mạnh Phi Phàm mỗi lần thời điểm giúp nàng đều từng ngụm từng ngụm hộc máu, Tiểu Tiểu lòng đều muốn bỏ cuộc, nhưng là nó duy nhất có thể làm đó là trơ mắt nhìn.

Nó cho dù cố gắng, nhưng chung quy thực lực của nó so với Mạnh Phi Phàm chênh lệch không thể lấp đầy, ông trời đối với yêu quái thật sự rất nhiều trói buộc, Mạnh Phi Phàm thiên phú thật sự rất cao, thời điểm Manh Phi Phàm ra tay hắn căn bản liền nhúng tay cơ hội đều không nhiều lắm, sự thật Mạnh Phi Phàm lúc ấy thực lực sớm đã vượt xa đương đại chưởng môn Thục Sơn .

Cho nên máu tươi của Mạnh Phi Phạm ngưng tụ tinh nguyên chân khí, từng ngụm từng ngụm thổ trên mặt cỏ, kỳ thật bàn thân hắn không phải thống khổ nhất, mà là một tiểu hồ ly bên người hắn yên lặng rơi lệ.

Cho đến ngày nào đó... Tiểu Tiểu rốt cục gặp phải cửu cửu trọng kiếp.

Mạnh Phi Phàm chỉ là một người tu chân cơ hồ không có khả năng làm thành kì tích, hắn ngăn trở cửu cửu trọng kiếp, tuy không thể đánh lui thiên lôi, lại nỗ lực mang theo Tiểu Tiểu chạy trốn. Hậu quả là hắn tổn thất ngàn năm công lực.

Cũng lúc này thiên hạ bắt đầu truyền nhau một tin tức : Tử Tô chưởng môn tự phế ngàn năm công lực, muốn cùng Mạnh Phi Phàm phi thăng.

Tin tức này đối với Tiểu Tiểu mà nói thật là chấn động lớn, nó bỗng nhiên phát hiện, trừ mình nguyện ý vì Mạnh Phi Phàm đi tìm chết, còn có một nữ tử khác cũng nguyện ý vì Mạnh Phi Phàm trả giá hết thảy, cho nên lúc này đây, nó vô luận như thế nào cũng không nguyện ý làm chậm trễ Mạnh Phi Phàm, nó quyết tâm một mình bỏ đi , tìm một địa phương không có ai, lặng lẽ chết đi.

Nhưng là hắn y nhiên xem nhẹ quyết tâm của Mạnh Phi Phàm.

Nam nhân này sắc mặt tái nhợt, nhìn Tiểu Tiểu ở một cái thạch động ngoài ngàn dặm đi ra, hắn gằn từng tiếng nói cho nó : tu luyện còn phải tiếp tục, nhất thiết như cũ, hơn nữa ngươi không có quyền cự tuyệt.

Khi đó, sau giờ ngọ khi mặt trời tươi đẹp còn trên cao, đúng thời điểm đó kiếp vân trên đỉnh đầu cuồn cuộn tụ lại, đúng thời điềm đó cửu cửu trọng kiếp lại giáng xuống, nam nhân độc nhất vô nhị trong đất trời kia, dùng tất cả công lực đánh lui thiên lôi, sau đó kiệt lực mà chết.

Cũng là một khắc kia, Tiểu Tiểu bỗng nhiên cảm thấy trống rỗng ,tất cả tín niệm khoảnh khắc tan vỡ, nó bắt đầu oán hận ông trời, coi tu chân là kẻ thù, nó cho rằng thiên đạo bất công, ông trời cướp mất Phi Phàm ca ca của nó.

Cho nên, nó không muốn tin thần tiên, nó cảm thấy thiên địa một khi đã vô tình như vậy, liền như vậy không cần làm thần tiên cũng không sao cả.

Nó ôm thi thể Mạnh Phi Phàm lạnh như băng đương trường tự phá tu vi, thề phải tu ma đạo.

Nhưng là nó không có nghĩ đến, bi kịch lúc này lại lặng lẽ rơi xuống : nó rơi vào tay tà tu Trầm Hương chân nhân của phái Côn Lôn.

Trầm Hương chân nhân công lực chưa hẳn đã cao hơn nó, nhưng là nó đúng thời điểm suy yếu nhất, cũng đúng là thời điểm tinh thần hoảng hốt, cho nên bị Trầm Hương chân nhân một kích tới gần, rơi vào ma chưởng.

Nó ba ngàn năm thân xử nữ thuần khiết không có bị làm dơ bẩn, chưa có cho Mạnh Phi Phàm ca ca, lại bị hủy trong tay Trầm Hương chân nhân.

Trầm Hương chân nhân tâm tư vô cùng bỉ ổi, thủ đoạn làm người khác phát phẩn nộ, Tiểu Tiểu rơi vào trong tay Trầm Hương chân nhân, liền bị phá trinh, lâm vào trong thảm cảnh sống không được muốn chết không thể, không hề chống cự mặc cho Trầm Hương chân nhân làm ra các loại lăng nhục ghê tởm không chịu được. Dung mạo tuyệt sắc giai nhân của nó, ba ngàn năm nguyên âm phong phú vô cùng của nó, bị Trầm Hương Chân nhân cướp đoạt toàn bộ nguyên âm, sau đó không ngừng chà đạp thân thể thuần khiết của nó, nó thậm chí nó không thể tưởng tượng ra các loại thủ đoạn cổ quái phá hủy tâm chí nó, làm nhục tôn nghiêm của nó, chà đạp linh hồn nó.

Mục đích của Trầm Hương chân nhân, chính là đem nó hoàn toàn biến thành ngoạn vật của chính mình, thành một kẻ không có tình cảm, không có thần trí, không có phán đoán lực, vô điều kiện phục tòng bản thân hắn.

Trầm Hương chân nhân bỏ ra mười năm dạy dỗ Tiểu Tiểu, hắn cuối cùng đạt được thành công, khi đó Tiểu Tiểu đã hoàn toàn không có ngày phục hồi trong sạch, vô luận kẻ nào cũng đều không nhận ra nó là tuyệt thế giai nhân năm xưa. Mười năm sau nó hoàn toàn biết thành nô lệ tình dục.

Nó thường nghĩ, nếu là Mạnh Phi Phàm ở dưới suối vàng, gặp nó hình dáng nó hiện tại, sẽ đau lòng như thế nào.

Nhưng là Mạnh Phi Phàm đã chết, đã dập tắt giấc mộng của nó, đối với sinh mệnh hết thảy nó hoàn toàn không cần.

Cũng là trong những ngày hắc ám này, tâm linh Tiểu Tiểu bắt đầu vặn vẹo, cả thế giới trong mắt nó đều biến thành một mảnh đen tối. Trừ Mạnh Phi Phàm đã chết, nó không muốn tin tưởng bất luận kẻ nào.

Nó muốn giết chết Trầm Hương chân nhân, vì mình báo thù, nhưng là Trầm Hương chân nhân lại hạ trớ chú cực ác độc của ma giới, chặt chẽ khống chế sinh tử của nó, bình thường lại phòng bị khắp nơi, nó thủy chung tìm không thấy một chút cơ hội có thể lợi dụng.

Nó vốn tưởng rằng nhân sinh chính mình không có hy vọng, nhưng là năm trăm năm sau, nó tìm được một cơ hội.

Nó bỏ ra thời gian rất lâu câu dẫn quan môn đệ tử đắc ý nhất của Trầm Hương chân nhân. Vì nó nhiều lần trả công bằng nhục thể, sắc dục công tâm nên người trẻ tuổi rốt cục đáp ứng yêu cầu của nó, giúp nó lấy một món đồ ma khí dùng để khống chế nô lệ của Trầm Hương chân nhân, sau khi giải trừ cấm chế, Tiểu Tiểu không lưu tình giết chết Trầm Hương chân nhân, đem phương thức Trầm Hương chân nhân làm trên người nó phản lại, hấp thu toàn bộ năng lượng của Trầm Hương chân nhân, phá hủy ba hồn bảy vía, sau đó cực kỳ tàn nhẫn đem hắn băm thành vạn đoạn.

Tiếp đến, Tiểu Tiểu đồ sát toàn bộ Côn Lôn, gà chó cùng phụ nữ trẻ em đều không buông tha.

Đêm hôm đó, trên núi Côn Lôn ánh trăng mông lung, máu chảy thành sông. Tiểu Tiểu hành vi tàn nhẫn khiếp sợ cả tu chân giới.

Đúng lúc thời đại này, người tu chân cùng thời với Tiểu Tiều đa số đều phi thăng, hiện tại tu chân giới, đã không ai là đối thủ của Tiểu Tiểu, cho nên tu chân giới lập tức cực đoan chấn kinh, lại vô pháp ngăn cản Tiểu Tiểu giết chóc.

Chính là tại tiền đề như vậy, Tiểu Tiểu lại đem giết chóc kéo dài suốt năm trăm năm, sinh mệnh chết dưới tay nó nhiều không đềm xuể, không thể tính hết, trong đó có người tu chân, cũng có người thường, vô luận là ông già, hay là trẻ con tất cả đều là người đáng chết.

Nếu nói Tiểu Tiểu ba ngàn năm trước là một yêu quái thiện lương, thì Tiểu Tiểu giờ phút này, chân chính tội ác chồng chất, giết người như ác ma.

Cho đến một ngày nào đó, Tiểu Tiểu cảm thấy sinh mệnh không thú vị, liền ngừng giết chóc, nó sấm tiến Bạch Nguyệt cấm địa của Lưu Vân Thủy Tạ, muốn đột phá cửa vào ma giới để tiến vào ma giới.

Người yêu của Mạnh Phi Phàm năm đó đương đại chưởng môn Tử Tô cô nương của Lưu Vân Thủy Tạ, lợi dụng cơ hội một ngàn năm một lần, vận dụng pháp quyết phong ấn bí truyền trong môn phái, đem Tiểu Tiểu phong ấn tại cửa vào ma giới.

Phong ấn hoàn thành Tử Tô cô nương dẫn phát nội thương, đương trường hộc máu mà chết.

“ Mà Tiểu Tiểu, bị phong ấn tại Bạch Nguyệt cấm địa, trải qua vạn năm, thẳng đến hôm nay ”. Thiên Yêu chậm rãi nói xong câu này, hai dòng nước mắt trong hốc mắt bỗng nhiên rơi xuống, trên mặt đất khô ráo, phát ra một vài thanh âm yếu ớt mỏng manh .

Trầm mặc, lại trầm mặc một hồi lâu.

Qua thời gian vài phút, trong không khí mới truyền đến tiếng khóc mơ hồ, Tiểu Khai khẽ nghiêng đầu liền nhìn thấy Trữ Tình kéo tay áo Thiên Yêu liều mạng lau nước mắt, Thiên Yêu nhẹ nhàng vỗ bả vai nàng, thật lâu không nói gì .

“ Tiểu... Tiểu Tiểu chính là ngươi sao ?” Tiểu Khai nuốt nước miếng : “ Không nghĩ tới... không nghĩ tới ....” Hắn nói kế câu tiếp kia “ không nghĩ tới ” lúc lâu, lại một từ cũng nói không nên lời.

Cho tới lúc này, hình tượng Thiên Yêu đều là vô cùng hung ác, nhưng là giờ phút này xem ra, hắn tuy giết người vô số, lại bất quá là người đáng thương thôi. Nếu là những người khác gặp phải đã kích và khó khăn như hắn, chỉ sợ hành động hành vi còn hơn hắn, lại tuyệt đối sẽ không từ bỏ được.

Nếu nói Tiểu Khai ban đầu đối với hắn vẫn còn đề phòng, vì lời nói vẫn còn khúc mắc, nghe xong cố sự hắn trong lòng còn lại đối với lão yêu này chỉ thông cảm sâu sắc.

“ Ngươi cảm động chưa ?” Khinh Hồng ánh mắt hông hồng hỏi hầu tử đối diện : “ Ngươi như thế nào không nói ?”.

Hầu tử một câu cũng không nói, động đậy cũng không động một chút, ngơ ngác ngồi ở nơi đây, nước trong chén trà chậm rãi nhỏ từng giọt trên mặt đất.

“ Hắn giống như phát ngốc ” Tiểu Khai cũng có chút thấp thỏm : “ Hắn không phải nghe cố sự đến thất thần a ?”.

Lời này vừa nói xong, nhìn lại hầu tử trước mặt bỗng nhiên mở miệng, một tiếng tiếc thương tột cùng nhất thời gào khóc mãnh liệt bùng nổ ra : “ Oa oa oa! ô ô ô! Ta chịu không nỗi, cảm động muốn chết! Ta quả thực cảm động ! Trời na! Cố sự như thế nào bi thảm như vậy a!”.

Hầu tử nước mắt như suối mãnh liệt mà phun ra, đem thần tình hầu mao đều cảm nhận chịu không nổi, hắn một bên liền khóc gào, một bên liều mạng giơ tay lên ánh mắt nhu nhu, hắn toàn thân đều phát ra kim quang, kim quang kia càng ngày càng cường thịnh, càng ngày càng kịch liệt, mọi người cùng nhau lui về phía sau vài bước, kinh nghi bất định nhìn về trước mặt.

Trong kim quang, Hầu tử vẫn đang gào khóc: “ Trời na, ta hôm nay thực quá cảm động,! Cảm tình này phong phú a! Ta lại có thể .... lại có thể tiến hóa ! Cái này thật sự là kỳ tích lớn a !”.

Hầu tử khóc liền mười phút, mắt, mắt thấy nức nở nghẹn ngào lập tức dừng kại, Tiểu Khai mới cẩn thận nói : “ Đa Tình Công Tử tiên sinh, chúng ta qua cửa rồi sao ?”.

“ Qua cửa, các ngươi đương nhiên qua cửa !” Hầu tử nói như trảm đinh chặt sắt : “ Các ngươi đều làm ta tiến hóa, nếu cảm động như vậy còn không mãnh liệt, còn cái gì mới gọi là cảm động ?”.

Hắn nhảy dựng lên cao, hắn dùng tay chỉ mọi người : “ Các ngươi thông qua thí luyện chi lữ đệ tam quan ! Chúc mừng các ngươi, nghi thức thiên địa trọng khai vĩ đại, do các ngươi hoàn thành ! Hiện tại các ngươi nói cho ta ai đến làm Sáng Thế Giả ”.

“ Sáng Thế Giả là cái khái niệm gì ?” Khinh Hồng hỏi.

“ Đem thiên địa trọng khai, hết thảy cái gì hiện có đều bị hủy diệt, toàn bộ hết thảy đều dồn ép, dung hợp cho đến khi hình thành một điểm, sau đó do điểm này khuếch tán mở ra, toàn bộ sự vật đều nảy sinh trở lại, phát triển trở lại, toàn bộ sinh mệnh lần nửa nảy mầm, lớn dần, tiến hóa, phát triển ra các dạng văn minh. Đầy là thế giới tiêu vong mà xuất hiện quy tắc cơ bản này, các nguơi có thể lý giải được sao ?”.

Tiểu Khai khẽ gật đầu: “ Có thể lý giải, dựa theo quan điểm của cái thế giới kia, vũ trụ mới đầu cũng là một điểm, sau đó mở rộng vô hạn, không ngừng bành trướng. Ngươi hay là giải thích cho chúng một chút hàm nghĩa của Sáng Thế Giả thôi ”.

Hầu tử khẽ gật đầu : “ Quá trình tự nhiên khuếch trương thật sự rất thong thả, các ngươi hiện tại ở thế giới này, là một cái từng hưng vượng, mà thế giới sau này sụp đổ, cho nên lúc này đây trọng khai thiên địa kỳ thật không có khả năng chân chính là thế giới rộng lớn vô ngần như vậy, nó cũng không làm toàn bộ sinh linh tự nhiên tiến hóa, nếu có một ý chí có thể dẫn đường nó phát triển, thôi động nó tiến hóa, như vậy thời gian hình thành thế giới mới có thể ngắn lại vô số lần, mà người trong quá trình trọng khai thiên địa thôi động thế giới phát triển, chính là Sáng Thế Giả ”.

“ Như vậy, Sáng Thế Giả có cái gì ưu đãi a? ” Tiểu Khai lại hỏi.

“ Sáng thế giả tuy không phải thần, nhưng hắn liền tương đương Sáng Thế Thần ” Hầu tử nói: “ Lúc sau đem thiên địa trọng khai, ngươi chính là tồn tại vĩ đại nhất, trừ Sáng Thế Thần ra, trên thế giới này đều do ngươi quản thúc, ngươi nghĩ có ưu đãi không ?”.

Tiểu Khai ánh mắt lập tức liền sáng lên : “ Ý tứ của ngươi là.... có thể thống quản cả Diệt Thế Chi Môn ?”.

“ Đúng vậy ” Hầu tử khẳng định khẽ gật đầu : “ Sáng Thế Giả chính là chủ nhân của Diệt Thế Chi Môn ”.

Tiểu Khai há miệng đương trường liền cười, đang muốn nói chuyện, hầu tử lại nói : “ Chẳng qua ta nhắc nhở ngươi một chút, Sáng Thế Giả không thể rời Diệt Thế Chi Môn ”.

" Vì cái gì?".

“ Bởi vì ngươi là chủ của thế giới này, trong này mới là địa bàn của ngươi ” Hầu tử cười tít mắt nói : “ Ngươi tự mình ngẫm lại, nếu là chủ thế giới này, ngoại nhất cả thế giới bị đảo loạn, ngoài ra nghĩ như thế nào nếu là gặp chúa tể thế giới kia ? .”

Khinh Hồng không chút do dự nói : “ Hắn cảm thấy, chính mình bị xâm lược ”.

“ Đúng vậy, vấn đề lãnh thổ rất là mẫn cảm nga, nếu sáng thế thần bên kia sính khí, vấn đề liền nghiêm trọng,” Hầu tử nói : “ Các ngươi ai muốn làm Sáng Thế Giả, quyết định như thế nào ?”.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK