• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Đỗ Lôi Ty tưởng câu “bỏ trốn” của sếp tổng là nói cho vui thôi, ai ngờ hôm sau anh kéo cô đi làm hộ chiếu, còn là loại lấy gấp. Làm xong hộ chiếu lại đi làm visa, làm visa xong lại phải chuẩn bị hành lý, bận đến nỗi không biết mệt là gì.

Đỗ Lôi Ty nghi ngại, sếp tổng thế này giống đang bỏ trốn lắm hay sao? Có mà giống đi nghỉ tuần trăng mật thì có!

Tuần trăng mật!

Lúc ba chữ này lóe lên trong đầu cô, cô cũng giật bắn mình trước suy nghĩ đó. Sếp tổng đại nhân chắc không mượn cớ bỏ trốn, để đưa cô đi tuần trăng mật chứ… Nghĩ đến đó, trong lòng bất giác vừa căng thẳng lại vừa kích động.

Cũng khó trách Đỗ Lôi Ty có phản ứng đó, từ khi hai người kết hôn tới giờ, phàm là những bước mà hai người ở bên nhau phải làm thì đều thực hành gần đủ rồi, tuy trình tự là: kết hôn, hẹn hò, tỏ tình, hoàn toàn ngược lại, nhưng chí ít cũng đủ rồi? Nhưng chuyện tuần trăng mật thì đúng là cô chưa nghĩ tới.

Có cô gái nào chưa từng nằm mơ giữa ban ngày? Lúc ấy một mình đi học, đi làm, Đỗ Lôi Ty cũng từng mơ mộng mình sẽ có ngày kết hôn, đi du sơn ngoạn thủy với chồng yêu. Yêu cầu của cô không cao, có thể đi Quế Lâm sông Phiếm Giang, hoặc đi Tích Lâm Quách Lặc ngắm thảo nguyên là thỏa mãn lắm rồi. Nào ngờ đến mấy năm sau, ước mơ đã thành sự thực, hơn nữa còn vượt xa hiện thực – nơi họ sắp đến là Ý!

Nghĩ thế, Đỗ Lôi Ty bất giác cảm thán: Quyết định của sếp tổng quả nhiên không phải là “trâu bò” bình thường, ngay cả trong nước cô còn chưa đi đủ một vòng, mà đã cùng sếp tổng ra hẳn nước ngoài, tiến ra thế giới! Cảm giác này, quá sướng

Trước khi xuất phát, Đỗ Lôi Ty gọi điện báo cáo cho mẹ cô.

“Mẹ, ngày mai con sẽ đi Ý với sếp tổng!”

“Cái gì mà sếp tổng, sếp tổng, cậu ấy là chồng con!” Bà Đỗ bỗng cảm thấy bi ai vì tính “nô lệ” của con gái.

“Ồ, ngày mai con sẽ đi Ý với chồng con…” Sao nghe có vẻ kỳ quặc thế nhỉ?

“Hai đứa đi Ý làm gì?”

“Bỏ trốn.”

“Cái gì?”

“Không phải, ý con là bọn con đi du lịch…” Đều tại sếp tổng, cứ nói bỏ trốn bỏ trốn, hại cô bây giờ bị nhiễm rồi.

╮(╯▽╰)╭

“Du lịch hay đấy! Hai đứa kết hôn rồi chưa đi hưởng tuần trăng mật phải không? Nhân cơ hội này tăng thêm một bước tình cảm, thuận tiện giải quyết chuyện cháu ngoại cho mẹ, đúng rồi! Hôm qua mẹ đã bàn bạc với bố con rồi, sau này cháu ngoại của chúng ta sẽ tên là Liêm Pha, thật là hùng dũng làm sao… bla bla…”

“Mẹ!” Đỗ Lôi Ty choáng váng, chỉ sợ mẹ nói tiếp sẽ nói ra cả kế hoạch cháu ngoại rót xì dầu như thế nào, “Con đi Ý, mẹ có gì cần mua không?”

“Chỗ đó thì có gì mà mua? Có phải con đi Kim đâu, mẹ còn bảo con mang hai khúc xúc xích hun khói về, đúng rồi, hai đứa khi nào đi Kim Hoa, mang xúc xích hun khói về cho bố con? Bố con thích món đó nhất… bla bla…” (Kim Hoa: tên một thành phố ở Chiết Giang, có lịch sử lâu đời, phong cảnh tuyệt đẹp, con người thanh lịch, có danh thắng Song Long Động rất nổi tiếng)

“Mẹ!”

“Được rồi, không đùa với con nữa! Thực ra con chỉ cần đưa cháu ngoại về là được, chưa thành hình cũng không sao, về nước rồi có thể từ từ phân chia…”

Đỗ Lôi Ty: -_- | | |

Ngày hôm sau, mọi thứ đã chuẩn bị xong, Đỗ Lôi Ty cuối cùng đã bước lên máy bay đi Ý, đặt bước chân đầu tiên hướng ra thế giới của cô.

Trên máy bay, tâm trạng cô vô cùng hưng phấn, hai mắt cứ đảo qua đảo lại quan sát mọi thứ.

Liêm Tuấn ngồi cạnh cười, nhắc cô: “Đừng nhúc nhích nữa, sắp cất cánh rồi.”

“Ồ.” Đỗ Lôi Ty thè lưỡi, mới chịu ngồi im.

Nhưng không lâu sau cô lại bắt đầu nhấp nhổm.

“Sao vậy?” Liêm Tuấn quay sang, thấy Đỗ Lôi Ty đang chọc ngón tay vào cánh tay anh.

Đỗ Lôi Ty tỏ bộ dáng lén lút gian tà: “Anh có phát hiện cái cô tiếp viên hàng không kia cứ đi qua đi lại ở ch không?”

Liêm Tuấn nhướn mày: “Có à?”

Có! Tuyệt đối có! Cô đã quan sát cô ta mấy lần rồi, không chỉ đi qua đi lại mà thỉnh thoảng còn hỏi sếp tổng có cần cái này, có cần cái kia không, thật chuyên cần.

“Chắc em không ghen đấy chứ?”

“…” Sếp tổng đại nhân, tại sao lần nào anh cũng nói trắng trợn ra vậy?

Có ghen hay không thì Đỗ Lôi Ty không biết, nhưng cô không ưa nổi thái độ phục vụ của cô tiếp viên đó, dù sao họ cũng đã mua vé máy bay, lấy tiền của người ta rồi còn định lấy luôn người của người ta? Xem kịch còn phải mua vé vào cửa, muốn ngắm sếp tổng miễn phí à? Không có cửa đâu!

Vì thế, Đỗ Lôi Ty quyết định lát nữa nếu cô ta còn đến thì nhất định sẽ giết chết cô ta bằng ánh mắt!

Chỉ tiếc là cô tiếp viên đó vừa đến mấy lần thì đều bị Liêm Tuấn từ chối chỉ bằng một câu, tiếp viên người ta dù sao cũng là phần tử trí thức cao cấp, bị cự tuyệt hai ba lần xong, chí ít cũng phải nhìn ra chân lý. Miếng thịt này tuy béo thật, nhưng còn sống, ăn vào rất dễ bị tiêu chảy! Là một cô gái thời đại mới, trước khi đầu tư nhất định phải tính toán nguy cơ, nguy cơ quá lớn thì cổ phiếu lời cũng nhiều, mà lỗ cũng càng nhiều!

Thế là, ánh mắt được “ủ” rất lâu của Đỗ Lôi Ty không có đất dụng võ, một lúc sau, hai mắt cô cứ mở trừng trừng đến nỗi mi mắt đã bắt đầu đánh nhau.

Cũng không lạ, tối qua cô quá hưng phấn, cứ lẩm bẩm là nên mang theo cái gì, còn tiện thể xem “Kỳ nghỉ ở Rome”, đã chuẩn bị sẵn tinh thần làm “Audrey Hepburn” phiên bản Trung Quốc, kết quả là dẫn đến việc thiếu ngủ trầm trọng hiện nay.

Đúng lúc Đỗ Lôi Ty đang vật lộn với cơn buồn ngủ, ý thức dần dần mờ nhòa, thì bỗng một giọng nói thanh tao vang lên: “Tiên sinh, xin hỏi anh muốn uống gì không?”

Lại là cô tiếp viên ấy!

Đỗ Lôi Ty hơi tỉnh lại, đang định giết người bằng ánh mắt thì lại nghe một giọng nói vang lên: “Cà-phê nóng.” Giọng nói ấy không phải của Liêm Tuấn, nhưng có phần quen thuộc, một lát sau Đỗ Lôi Ty tỉnh hẳn, vì giọng ấy lại bổ sung câu nữa, “Phiền cô quá rồi, người đẹp ơi.”

Người đẹp thì ai cũng có thể gọi, nhưng gọi đến mức làm người ta lạc hồn thế, Đỗ Lôi Ty chỉ biết hai người, một là Hạ Khôn, còn người nữa là Tiêu Doãn.

Tiêu Doãn đang thưởng thức bóng dáng uyển chuyển bước đi của người đẹp một cách vô cùng thích thú, bỗng cảm giác có một ánh mắt bắn đến, anh ta quay sang, đầu tiên là giật bắn mình bởi đôi mắt vằn máu, y hệt mắt gấu trúc, tiếp đó, anh ta bỗng cảm thấy bên dưới như đang nhói đau.

Cảm giác ấy, thực sự là khó quên!

Anh ta bắn một ánh mắt đắm đuối về phía Đỗ Lôi Ty: “Em yêu, em biết thế nào là duyên phận trời định không?”

Đỗ Lôi Ty bỗng có cảm giác như muốn nôn mửa.

“Sao lại là cậu?” Liêm Tuấn cũng phát hiện ra Tiêu Doãn, bất giác nhíu mày lại.

bình tĩnh đáp: “Đừng nhăn nhó, tôi có phải hổ đâu.” Chẳng lẽ ăn thịt vợ của anh hay sao?

Liêm Tuấn hừ một tiếng.

Đỗ Lôi Ty nhận ra không khí có vẻ kỳ lạ, tuy lần trước cô uống say, cũng không biết hôm đó rốt cuộc xảy ra chuyện gì, nhưng lờ mờ cảm thấy bản thân có thể đã làm sai, nếu không sếp tổng cũng sẽ không làm mặt lạnh, tránh né không trả lời khi cô dò hỏi sau đó.

Để hóa giải sự ngượng ngập đó, Đỗ Lôi Ty cười khan mấy tiếng, hỏi Tiêu Doãn: “Anh cũng đi Ý sao?”

Tiêu Doãn chớp mắt với cô: “Em nghĩ sao?”

Nghĩ cái đầu anh! Anh không đi Ý thì chẳng lẽ định trốn khỏi máy bay giữa đường? Đỗ Lôi Ty rất muốn mắng, nhưng nghĩ lại thì, câu nói lúc nãy của cô vốn dĩ đã khá là vô vị rồi.

“Sao em không hỏi anh đi để làm gì?”

“Hừm… anh đi làm gì?”

“Không nói em biết!”

Một đàn quạ đen bay vù qua đầu…

Lúc này, cô tiếp viên hồi nãy đi lấy cà-phê đang cầm ly ngúng nguẩy đi đến, thấy Tiêu Doãn thì cười một cách đầy quyến rũ, “Tiên sinh, cà-phê của anh~~~” Giọng nói ấy, sắp biến điệu mất thôi

“Thơm thật!” Tiêu Doãn hít một hơi như say mê, khen ngợi mà mặt không đỏ tim không đập, “Cà-phê này nồng đậm thơm tho như chính người đẹp vậy!”

Ọe…

Đỗ Lôi Ty muốn nôn cả bữa tối hôm qua ra ngoài.

Nhưng cô tiếp viên xinh đẹp lại rất thích thú, cười toe toét như một đóa hoa loa kèn. Cũng khó trách, cũng là trai đẹp, mà bên Liêm Tuấn mới hỏi hai, ba câu đã bị dội ngược, nhưng đến anh trai đẹp dịu dàng này, chỉ một lần đã được hậu đãi. Hai người so với nhau, khoảng cách quá xa!

Hoa loa kèn cao hứng, giọng nói chuyển điệu hoàng hạc lại vang lên: “Tiên sinh, xin hỏi anh có còn cần gì không?”

“Nhờ cô lấy cho vị tiểu thư bên kia một miếng bánh ngọt và một ly nước quả!”

“Vị tiểu thư bên kia” chẳng lẽ là chỉ cô? Đỗ Lôi Ty nhìn Tiêu Doãn, hình như chắc chắn là chỉ cô.

“Còn tiểu thư cái gì, đã là đàn bà rồi.” Liêm Tuấn bỗng nhiên nói một câu.

Đỗ Lôi Ty ngẩn người, lập tức nổi cáu, “Cái gì đàn bà? Anh mới là ông chú ấy! Cô nương đây mới hai tám tuổi, là cô gái lớn tuổi!”

Vừa nói xong, lấy Đỗ Lôi Ty làm trung tâm, ước khoảng trong vòng ba mét, vẻ mặt của mọi người đều méo mó, chỉ mỗi Liêm Tuấn vẫn tỏ ra bình thản không chút xao động, chỉ nhắc nhở: “Phu nhân, em đã là đàn bà có chồng

Sếp tổng, khéo léo là tính tốt, thầy không dạy anh hay sao?

>.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK