Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Ny Na không chút tức giận , nói : “ Bớt nói nhảm đi , mau đi thu dọn đồ đạc nhanh lên . Ngươi là thần âm hệ đệ tử , tại học viện phải tuân theo sự chỉ đạo của ta “ .

Nhìn Ny Na dùng chức danh ra lệnh , Diệp Âm Trúc có chút bất đắc dĩ . Hương Loan lúc này đang ở sau lưng Ny Na cười trộm , Hải Dương thì vẫn vẻ mặt lạnh như băng nhưng ánh mắt nhìn hắn rất nhu hòa , ôn nhuận .

Diệp Âm Trúc hỏi dò : “ Ny Na nãi nãi , ở ký túc xá kia ta ở cùng ai ? “ .

Ny Na trong mắt hiện lên tiếu quang , cười mắng : “ Ngươi đúng là hỗn tiểu tử , vấn đề này mà còn phải hỏi . Thần âm hệ mình ngươi là nam , chẳng lẽ ngươi muốn cùng phòng với nữ tử đồng môn ? Định chiếm tiện nghi với con gái nhà người ta phải không ? “ .

“ Ách … , ngài biết ta không phải có ý này mà . Ta muốn nói , nếu bên kia chỉ có mình ta ở thì có thể cho Tô Lạp qua luôn bên kia với ta được không ? Chúng ta rất thân với nhau , hơn nữa mình ta ở một phòng cũng cảm thấy cô độc “ .

Ny Na hơi giận nói : “ không được , tiểu tử kia là thích khách hệ đệ tử , sao có thể ở ký túc xá thần âm hệ chúng ta . Ngươi mau thu dọn đồ đạc đi , ta không muốn lãng phí thời gian ở chỗ này “ .

Diệp Âm Trúc nhíu mày . lắc đầu trả lời : “ Nếu vậy thì thôi , Ny Na nãi nãi , ta không dọn đi đâu “ .

“ Cái gì ? “ . Ny Na hai mắt híp lại , Hương Loan biết đây là lúc nàng đang tức giận cực kì , vội nói giúp Âm Trúc : “ Diệp Âm Trúc , Ny Na hệ chủ chuẩn bị cho ngươi một tòa biệt thự giống như của Hải Dương đó . Ngươi còn không mau thu dọc đồ đạc và cám ơn hệ chủ đi “ . Vừa nói , nàng vừa nháy mắt ra hiệu với Diệp Âm Trúc .

Diệp Âm Trúc dường như không lĩnh ngộ được ý tứ của Hương Loan , vẫn lắc đầu nói : “ Không . Tô Lạp đối với ta là người bạn cực tốt , ta không muốn tách xa hắn “ .

Không như Hải Dương và Hương Loan dự liệu rằng Ny Na sẽ bộc phát cơn giận , nàng lại đọt nhiên trở lại trạng thái ôn hòa , có chút bất đắc dĩ nói : “ Theo ý ngươi vậy , dù sao bên kia hãy còn rộng . Bất quá ta hy vọng không phải nghe thấy chuyện gì có liên quan đến tư tình nam nữ . Nếu có chuyện như vậy , ngươi và hắn sẽ phải cuốn gói rời đi ngay lập tức “ . Nói xong nàng đi luôn , không thèm quay đầu lại .

Hương Loan tròn xoe mắt nhìn , thấp giọng kinh hô : “ Trời ạ ! Hệ chủ đổi tính từ bao giờ thế ? Sao người đối với ngươi lại dịu dàng vậy ? “ .

Hải Duong nhìn Diệp Âm Trúc , nói : “ Ngày hôm qua cám ơn ngươi “ . Thanh âm nàng

có chút ấp úng , nếu chú ý sẽ thấy ánh mắt nàng nhìn Diệp Âm Trúc rất khác lạ .

“ Hải Dương học tả , lúc đầu nếu không nhờ ngươi thì ta cũng không có biện pháp để vào học viện a ! Mọi người đều là bạn học , giúp đỡ nhau là việc nên làm mà “ . Đón nhận ánh mắt khác thường của Hải Dương , Diệp Âm trúc có vẻ bẽn lẽn .

Hương Loan đứng một bên nhìn hai người nói chuyện , hì hì cười , dung nahn động lòng người toát ra vài phần tinh nghịch : “Hải Dương hôm nay lại chịu hạ mình cảm ơn người khác a . Còn chin lần trị liệu nữa , đến lúc đó phải phiền ngươi rồi . Được rồi , chúng ta giúp ngươi thu dọn đồ đạc “ . Vừa nói , ánh mắt nàng vừa đảo qua chung quanh , trong mắt toát ra vài phần bí hiểm .“ Ngươi ở nơi này thật khổ , qua thần âm hệ túc xá của chúng ta bên kia sẽ thoải mái hơn “ .

Lúc này , chung quanh túc xá của Diệp Âm Trúc đã có rất nhiều ánh mắt dò xét , đệ nhất mỹ nữ của thần âm hệ ở đây mà lại , uy danh của nàng thật sự quá lớn a ! Ngay cả thuần hậu như Diệp Âm Trúc khi ở cạnh nàng tim cũng đập thình thịch thì nói gì tới người bình thường . Hương Loan mỗi lần mỉm cười , mỗi một động tác đơn giản đối với bọn họ mà nói như là thần nữ hạ phàm , vô cùng có sức hấp dẫn .

Diệp Âm Trúc nhìn quanh bốn phía : “ Không biết Tô Lạp chạy đâu rồi . Hai vị học tả , các ngươi cứ về trước đi , ta đợi Tô Lạp về rồi sẽ đi sau “ .

Hương Loan vừa muốn mở miệng thì âm thanh của Tô Lạp đã vang lên từ trong phòng : “ Ta ở đây “ .

Như một bóng ma , Tô Lạp chậm rãi đi ra , trong mắt tràn ngập những tia phức tạp . Diệp Âm Trúc cùng hai nữ tử không biết hắn đi ra bằng cách nào . Tay áo hắn đã che đi ngọn chủy thủ màu đen ở trong hữu thủ đang run lẩy bẩy . Đương nhiên Diệp Âm Trúc khi đi cùng Nguyệt Minh đã không phát hiện Tô Lạp vẫn theo sau bảo vệ hắn , ngay cả lúc hắn nói chuyện với Ny Na hệ chủ thì Tô Lạp cũng đều nghe hết không sót một chữ .

“ Tô Lạp , ngươi về đúng lúc lắm . Ny Na hệ chủ đã cho chúng ta một căn túc xá mới ở thần âm hệ . Sau này ngươi đi học có lẽ sẽ xa hơn một chút nhưng chắc không thành vấn đề với ngươi nhỉ “ .

Tô Lạp nhẹ nhàng gật đầu , ánh mắt nhìn Diệp Âm Trúc đầy yêu thương trìu mến . “ Chúng ta nhanh thu dọn đồ đạc thôi “ .

Ny Na an bài cho Diệp Âm Trúc một túc xá rất gần túc xá của Hải Dương , cũng là một căn biệt thự màu trắng , phòng ngủ tuy chỉ có một nhưng rất rộng lớn , lại có thểm phòng khách , phòng bếp , xí sở , mỗi nơi so với trước kia đều tốt hơn không biết bao nhiêu lần .

Diệp Âm Trúc rất thích cảnh vật xung quanh nơi đây . Nơi này cách thần âm hệ túc xá không xa, chung quanh được cây cối cao lớn bao phủ , chẳng những không khí trong lành mà còn phi thường an tĩnh . Thỉnh thoảng lại được nghe nhạc khúc từ khu túc xá truyền đến , khiến lòng người càng trở nên thanh thản , thảnh thơi .

Được vài ngày , cuộc sống cảu Diệp Âm Trúc và Tô Lạp đã vận hành theo quy luật . Mỗi sáng , hai người ăn xong điểm tâm rồi Tô Lạp sẽ tới học viện của thích khách hệ tu luyện , Diệp Âm Trúc ở lại luyện cầm ma pháp . Giữa trưa , Tô Lạp trở về nấu bữa trưa , hai người ăn xong thì đến phiêu lan hiên làm việc . Tô Lạp làm phục vụ còn Diệp Âm Trúc diễn tấu suốt buổi chiều . Đến khi phiêu lan hiên đóng cửa thì hai người cùng trở về . Sau bữa tối lại là thời gian tu luyện , chủ yếu là ngồi tại giường minh tường , chấm dứt một ngày mệt mỏi . Diệp Âm Trúc tại bích không hải cũng sống như vậy , mỗi ngày đều bình lặng qua đi theo quy luật . Cuộc sống này là mới là thói quen sống của hắn . Chỉ là hắn phát hiện , từ ngày đến nơi đây , Tô Lạp có sự biến đổi , mặc dù vẫn chăm chỉ như trước nhưng thỉnh thoảng lại tự ngồi một chỗ suy nghĩ đến xuất thần , nếu hỏi thì lại lắc đầu không nói .

Thời gian vụt trôi , nhoắng cái đã qua sáu ngày . Đêm đến , khi Diệp Âm Trúc cùng Tô Lạp trở về từ phiêu lan hiên thì đã thấy Hương Loan cùng Hải Dương đứng chờ trước cửa .

“ Âm Trúc , các ngươi đi đâu vậy ? Sao giờ này mới về ? “ . Hương Loan có chút bất mãn nói , hiển nhiên là các nàng đã đợi ở đây rất lâu . Mặc dù trời đã khuya nhưng vẫn không cách nào che dấu được vẻ đẹp của nàng , cái liếc mắt , nụ cười mỉm của nàng khiến cho Diệp Âm Trúc tim đập thình thịch .

Diệp Âm Trúc mỉm cười đáp : “ Không có gì , ta cùng Tô Lạp ra ngoài một chút “ . Tô Lạp đã từng nói qua , việc hai người ra ngoài làm thểm tốt nhất là không nên nói cho ai biết .

Cửa mở , nhị nữ dược mời vào nội sảnh của biệt thự . Hương Loan không kịp ngồi đã nói luôn : “ Ngày mai sẽ tiếp tục quyết đấu tranh tài , ngươi chuẩn bị thế nào rồi ? “ .

Diệp Âm Trúc cả kinh , lúc này mới nhớ tới thời gian nghỉ ngơi sau vòng một đã hết , gãi đầu nói : “ Cũng chưa kịp chuẩn bị gì cả . Học tả , đối thủ ngày mai của chúng ta là ai ? “ .

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK