Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Nghe Nói Tôi Rất Nghèo
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Lúc Dư Niên tỉnh lại, thân thể thoải mái hơn rất nhiều, cơ bắp chỉ có hơi có cảm giác đau nhức, đầu óc mê man cũng thanh tỉnh.

Hơi nghiêng đầu, trong nhất thời, Dư Niên nhìn không chớp mắt —— Tạ Du nằm bên giường của cậu, hơi thở nhẹ nhàng, tay trái không bị thương đang nắm nhẹ tay cậu.

Không, phải là tay mình, đang nắm tay Tạ Du không buông.

Lập tức trong lòng trở nên mềm nhũn, nghĩ đến việc cơ thể hắn vẫn còn đang yếu, Dư Niên lo lắng, nhẹ giọng gọi, “Tạ Du?”

Giống như phản xạ có điều kiện, Tạ Du hàm hồ trả lời một câu, ” Ừ, tôi đây.”

Giống như đã trả lời rất nhiều lần vậy.

Bỗng Dư Niên suy đoán, dựa theo tính tình của Tạ Du, chắc là mình mơ mơ màng màng gọi tên hắn, lại cầm tay hắn không buông, nên Tạ Du mới thiếp đi cạnh giường mình?

Trong chốc lát, Tạ Du mở mắt ra, đối mặt với Dư Niên, khuôn mặt chứa nét khẩn trương khó nhìn ra, “Tỉnh rồi? Cậu thấy khá hơn chưa?”

Đến lúc này, dường như hai người mới chú ý tới mình vẫn còn nắm tay của người kia, mỗi người liền tách ra. Đầu ngón tay Dư Niên vô tình quẹt qua lòng bàn tay Tạ Du, “Ừ, tôi cảm thấy tốt hơn nhiều, đã hạ sốt rồi.”

Sau đó cậu để ý thấy Tạ Du vừa bí mật nhanh chóng giấu tay ra sau lưng vừa nói, “Hạ sốt thì tốt rồi.”

“Cảm ơn anh đã chăm sóc tôi lâu như vậy, nhưng mà anh còn chưa có bình phục, hay anh về giường nằm nghỉ một chút đi?”

Cảm giác mềm mại ngưa ngứa trong lòng bàn tay vẫn còn lưu lại tại điểm cuối của dây thần kinh, một tấc lại một tấc tràn xuống tim. Tạ Du nghe lời, nằm lên giường đắp kín chăn, nhưng ánh mắt vẫn dán chặt vào Dư Niên không rời.

Nhìn thời gian, “Đã hơn bảy rưỡi sáng rồi, ” Dư Niên ngẩng đầu nói với Tạ Du, “Tối hôm qua anh ngủ có ngon không? Không thì ngủ thêm nữa nhé?”

Tạ Du không chịu nhắm mắt, “Tôi không buồn ngủ.”

Nhận ra được hình như Tạ Du có hơi ấm ức, Dư Niên cười nói, “Tôi cũng vậy, hôn mê hai ngày, hình như tôi vẫn luôn ngủ, bây giờ hạ sốt rồi, không ngờ rất có tinh thần.”

Tạ Du cau mày, “Vì sao cậu lại bị sốt vậy?”

“Tôi làm đại sứ tuyên truyền cho viện bảo tàng Ninh thành, quần áo lúc chụp hình rất mỏng, mà lúc chụp lại rất lạnh. Ban đầu tôi cho là uống thuốc cảm, rồi uống thêm nhiều nước ấm thì sẽ không có chuyện gì, không ngờ vẫn bị sốt.” Dư Niên dựa vào gối, hơi xấu hổ, “Lúc trước tôi còn cam đoan với Mạnh ca sẽ không bị cảm đâu, không ngờ sốt thẳng một mạch lên bốn mươi độ.”

Lúc nói đến Mạnh Viễn thì hắn gọi điện thoại tới. Dư Niên không tránh Tạ Du, bấm nút nghe.

Mạnh Viễn lo lắng cho Dư Niên, “Hạ sốt chưa? Đỡ hơn chút nào chưa?”

“Hạ sốt rồi, ” Dư Niên tính ngày tháng, cũng đoán được lí do hắn gọi tới, “Thông báo chính thức của viện bảo tàng là vào hôm nay đúng không?”

Nghe cậu nói đã hạ sốt, Mạnh Viễn cũng nhẹ nhõm, “Hạ sốt thì tốt rồi, cậu nghỉ ngơi đi, công việc có thể dời, sức khỏe là quan trọng nhất. Tí nữa viện bảo tàng đăng weibo thì cậu nhớ share nhé?”

Dư Niên đồng ý, “Ừ, Mạnh ca yên tâm, tôi nhớ.”

Vừa tới tám giờ, weibo chính thức của viện bảo tàng Ninh thành đăng một cái weibo, ngay từ câu đầu đã @Dư Niên và @nhiếp ảnh gia Hoàng Lệ Thanh vào. Ngay sau đó, hai người cũng share bài.

“—— aaa, đúng là tui nên để xem trước mà! Niên Niên làm đại sứ tuyên truyền của Ninh Bác, hay là Niên Niên hợp tác với lão sư Hoàng Lệ Thanh? Đây rốt cuộc là tổ hợp thần tiên gì vậy? Hồi trước tui hoàn toàn không liên tưởng bọn họ với nhau!! Thét chói tai! Thổi bạo Niên Niên!”

“—— mấy hình này! Đẹp quá đi! Lưu đại một tấm cũng có thể làm hình nền máy tính rồi! Kết cấu sắc thái thật tuyệt vời, khí chất Dư Niên và ý vị cổ xưa thâm trầm của Ninh Bác thật xứng đôi vừa lứa!”

“—— kỹ thuật của lão sư Hoàng Lệ Thanh thật thâm hậu, thể hiện trọn vẹn phong cách cổ xưa và khí chất tang thương của Ninh Bác! Chờ các tác phẩm sau của Hoàng lão sư!”

“—— hình đúng là rất đẹp, nhưng mà tui có câu hỏi, tui nhớ hồi trước có tin là ảnh tuyên truyền của Ninh Bác là tìm Quý Triều Đức chụp mà. Là do Quý Triều Đức lúc đó có chuyện nên mới đổi thành Hoàng Lệ Thanh hả?”

Đến trưa, hai đề tài #viện_bảo_tàng_Ninh_thành_Dư_Niên và #Hoàng_Lệ_Thanh nhanh chóng leo lên hot search, những đề tài liên quan đến ảnh chụp tuyên truyền của Dư Niên cũng như gió lốc càn quét trang đầu.

Ở chỗ khác, Quý Triều Đức nhìn ảnh chụp hoàn chỉnh trên weibo chính thức của viện bảo tàng Ninh thành và những bình luận khen lấy khen để Dư Niên với Hoàng Lệ Thanh, hắn quăng máy tính bảng lên bàn một tiếng “Rầm”, khuôn mặt u ám.

Người hưởng thụ những lời khen này, không nên là Hoàng Lệ Thanh và Dư Niên, rõ ràng phải là hắn!

Hắn nhớ lại lúc ở chỗ chụp hình, viện trưởng Cam Châu tới đích thân, ban đầu hắn cho rằng đối phương sẽ thay hắn mắng Dư Niên không chuyên nghiệp, lại không ngờ ông ta hòa nhã nói chuyện với Dư Niên, sau đó đuổi hắn đi, đổi thành Hoàng Lệ Thanh!

“Crắc”, bút chì trong tay Quý Triều Đức gãy ngòi.

Cùng lúc đó, Dư Niên đang ngồi sau xe uống nước trái cây, nghiêm túc nghe Mạnh Viễn nói.

“Là chuyện xét duyệt EP. Hai ngày trước cậu ốm, vì sợ cậu lo lắng nên tôi cũng không tìm cậu nói chuyện. Hôm nay cậu cũng khỏe hơn nhiều, tôi nghĩ đi nghĩ lại, cuối cùng quyết định cũng phải nói sớm cho cậu.” Nhắc tới chuyện này, biểu tình Mạnh Viễn cũng có chút không biết nên làm gì, “Chắc cậu cũng biết, việc đĩa nhạc có thể thông qua xét duyệt được hay không, từ trước tới giờ đều là xem nhân phẩm tốt hay không, đúng không?”

Vặn chặt nắp chai, Dư Niên nghiêm túc, “Biết, trong album của chị tôi, có bài hát bị cho rằng là tuyên truyền mê tín phong kiến, cả bài hát bị thủ tiêu. Nhưng mà lúc tôi sáng tác rất chú ý, mấy bài hát trong EP chắc hẳn cũng không có vấn đề gì, đúng không? Vậy tại sao lại bị chặn ở chỗ đó?”

“Sau khi đưa đĩa nhạc lên, đầu tiên là bên trên tìm một chuyên gia thẩm định, sau khi người đó xét duyệt xong, sẽ đưa bài hát vào buổi họp định kỳ của đoàn chuyên gia được mở một lần mỗi tháng để xét duyệt. Bọn họ sẽ cùng nhau xét duyệt lại một lần tất cả những bài hát trong tháng. Nếu như một chuyên gia có ý kiến, vậy thì bài hát đó không được thông qua. Niên Niên, cậu bị chặn ở bước này.”

“Bài hát đã được trả lại chưa?”

“Chưa, ” biểu tình Mạnh Viễn lãnh đạm, “Thái độ người chuyên gia kia... tương đối mập mờ.”

Rất nhanh Dư Niên đã hiểu, “Cần tiền?”

“Không chỉ vậy, ” vừa nói, Mạnh Viễn cười lạnh, “Tên chuyên gia trong tổ thẩm định kia tên Lâm Thuận Á, hai năm gần đây mới được thăng chức, không thích tiền, chỉ thích chặn album đầu tay của các ca sĩ mới, chờ mấy người đó tìm ông ta nịnh hót lấy lòng.”

Thi Nhu vẫn luôn im lặng lắng nghe, đến khúc này cũng không nhịn được nói chen vào, “Bởi vì ca sĩ đang hot và ca sĩ lâu năm ông ta không dám động tới nên ông ta mới bắt nạt người mới? Dựa vào cái gì chứ! Chúng ta không thể tố cáo sao?”

“Sao tố cáo được? Nhận hối lộ còn có chứng cứ, nhưng Lâm Thuận Á chỉ ăn cơm uống rượu bình thường, sau đó dạy bảo vài câu, chúng ta dựa vào việc gì để tố cáo ông ta chứ?” Thấy Thi Nhu không nói, Mạnh Viễn lại hỏi Dư Niên, “Niên Niên, cậu định làm gì?”

Ngược lại, Dư Niên không cảm thấy có việc gì, cậu cân nhắc, “Album đã đến bước cuối cùng, mà bên trên lại không xét duyệt, thời gian càng kéo dài thì càng bất lợi cho chúng ta.” Cậu an ủi Mạnh Viễn và Thi Nhu, “Nói cho cùng, là thực lực của tôi bây giờ chưa đủ. Sau khi tôi nổi rồi, ông ta cũng không dám chặn bài của tôi nữa.”

Trong phòng bệnh.

Bởi vì chuyện của Đinh Triệu Tiên nên mấy ngày nay tâm trạng Khúc Tiêu Nhiên vui phơi phới như đến mùa xuân, vừa cầm bảng điều khiển trò chơi chém giết, vừa lơ đãng nói, “Lần này Đinh Triệu Tiên tính sai rồi, ông ta vẫn luôn hôn mê, lúc tỉnh lại thì trời cũng đã đổi. Còn nữa, lúc nào ông ta cũng vui vẻ lấy chuyện tai nạn giao thông ra trù ẻo cậu, ba lần bảy lượt, bây giờ cũng tới lượt ông ta bị nghiệp quật rồi!”

Tạ Du đang mở hội nghị qua video, không có trả lời hắn.

Khúc Tiêu Nhiên thấy hắn bận rộn không đáp lại mình, dứt khoát ngồi xếp bằng trên ghế salon tiếp tục chơi. Sau khi Tạ Du tháo tai nghe xuống, chắc là đã họp xong, Khúc Tiêu Nhiên lẩm bẩm, “Hôm nay Niên Niên Hữu Dư nhà cậu có tới thăm không?”

Tạ Du mở một cuộc họp kéo dài tới sáu, bảy giờ, hơi mỏi mắt. Hắn nhẹ nhàng xoa mi tâm, nghe Khúc Tiêu Nhiên hỏi về Dư Niên, trả lời, “Cậu ấy nói tối hôm nay cậu ấy có tiệc, có lẽ không qua đây được, nói tôi không cần chờ.”

“Chậc, báo cáo lịch trình luôn?” Nói xong, Khúc Tiêu Nhiên đóng tạp chí trong tay vào, sờ cằm, “Nhưng mà, tiệc?” Hắn nghĩ nghĩ, đột nhiên thả chân xuống bàn, ngồi thẳng, “Vờ lờ, là bữa tiệc của tên chuyên gia đó hả?”

Ngừng công việc trên tay, Tạ Du hỏi, “Tiệc của người chuyên gia nào?”

Khúc Tiêu Nhiên giải thích sương sương, sau đó nói, “Hai năm gần đây, trong giới có một bữa tiệc, gọi là bữa tiệc dạy dỗ, chính là dạy người mới nếu muốn hot muốn lăn lộn được thì phải biết cầu xin người khác giúp đỡ, nhìn sắc mặt người khác mà làm việc, đừng có tim thủy tinh*.”

Khuôn mặt Tạ Du lạnh lùng, “Cậu chắc chắn?”

“80 – 90%, Mạnh Viễn bảo vệ Dư Niên như gà mẹ bảo vệ con á, vô cùng chu đáo, chắc chắn sẽ không đưa cậu ấy tới mấy bữa tiệc nhảm nhí. Mà bây giờ EP mới của Dư Niên đã đưa lên xét duyệt nhưng vẫn chưa có ý kiến phản hồi lại, nghĩ tới nghĩ lui cũng chỉ có bữa tiệc này thôi.”

Thấy Tạ Du vén chăn định xuống giường, Khúc Tiêu Nhiên mở to mắt đứng lên, “Cậu định làm gì?”

Tạ Du đi dép vào, nhận ánh mắt của Khúc Tiêu Nhiên, “Tôi đi tìm cậu ấy.”

“Vờ lờ, Tạ Tiểu Du, vết thương cậu còn chưa có khỏi mà cậu còn dám chạy loanh quanh? Cậu cho là thứ màu đỏ hồi trước chảy đầy người cậu là màu thực phẩm và nước ép cà chua à?”

Tạ Du cầm áo khoác màu đen trong tay, im lặng đứng tại chỗ vài giây, chưa mặc áo vào, giọng điệu nghiêm túc, “Tôi không nỡ lòng nhìn cậu ấy chịu tủi thân.”

“Đệt mợ ——” Khúc Tiêu Nhiên thả lỏng tay, “Đệt, kệ đi, bản thiếu gia làm tài xế cho cậu!”

Trong phòng riêng, Dư Niên đứng dậy rót rượu.

Lâm Thuận Á đang ngồi trên ghế, tuổi gần năm mươi, cơ thể gầy rộc, khuôn mặt đầy nếp nhăn có vẻ nghiêm túc và soi mói. Ông ta gõ ngón tay bị xông khói có chút ố vàng lên bàn, chậm rãi nói, “Thanh niên, làm thì phải làm ra làm chơi ra chơi, đừng có nghĩ mình một bước lên mây, mấy người các cậu thật sự cho rằng bản thân trời sinh kỳ tài, hô mưa gọi gió?”

Dư Niên rũ mắt, không rõ biểu tình, không trả lời.

Thấy Dư Niên không đáp, Lâm Thuận Á tiếp tục mở miệng, “Dư Niên, tôi đã nghe ca khúc cậu viết rồi, quả thật không tệ, tuổi còn nhỏ đã giỏi như vậy, tương lai tiền đồ rộng mở. Nhưng mà tôi cũng từng gặp không biết bao nhiêu thiên tài nửa đường đứt gánh!”

Nói xong, Lâm Thuận Á giơ một ngón tay lên, ra hiệu Dư Niên uống rượu trong ly.

Ngay lúc này, cửa phòng đang đóng chặt đột nhiên bị mở ra từ bên ngoài.

Tạ Du mặc áo khoác dài màu đen mang theo gió lạnh bước vào, bàn tay không bị thương cầm nhẹ cổ tay trắng nõn của Dư Niên lên, hơi nghiêng người, chắn trước mặt Dư Niên.

Lạnh lùng giương mắt, ánh mắt Tạ Du rơi xuống người Lâm Thuận Á đang ngồi đối diện, con ngươi sâu thẳm, giọng nói lạnh như băng, “Cậu ấy là người ông có thể bắt nạt?”

Những lời này giống như nước lũ, trong phút chốc nhấn chìm Dư Niên đang được Tạ Du che chở sau lưng, ngón tay cậu vô thức co lại, ngước mắt nhìn gò má tái nhợt của Tạ Du, tim đập loạn vài giây, đột nhiên cảm thấy bình tĩnh lại.

Cậu cúi đầu, hơi cong môi.

Ngay trước mặt Lâm Thuận Á, Tạ Du giơ tay, hất văng ly rượu đầy ắp trên bàn, chậm rãi nói rõ ràng từng chữ, “Xem ra, vị trí hiện tại không thích hợp với ông.”

Lười mở miệng nói thêm, Tạ Du cầm cổ tay Dư Niên, lúc hắn nhìn cậu, con ngươi trở nên ấm áp hơn, giọng nói cũng nhẹ hơn mấy phần, “Đi với tôi.”

—————————————————————-

*tim thủy tinh: là một ngôn ngữ mạng, ý nói là trái tim mong manh dễ vỡ như thủy tinh, dùng để nói lời nói hoặc hành động của đối phương khiến mình tổn thương, cũng có thể dùng để nói những người dễ đồng cảm với số phận của người khác hoặc động tí là khóc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK