• Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Tịch Nguyệt, đừng miễn cưỡng.

Trần Phong khuyên can.

- Thưa chủ nhân, xin hãy tin thuộc hạ. Thuộc hạ đã từng nói với người rằng, Tiên Nhân Thích là một loại thực vật chỉ có thể sinh trưởng ở sa mạc Ma giới. Thế nhưng không ngờ Độc Thú trong cơ thể Khoa Quỳ lại chính là Tiên Nhân Thích, thực vật biến thành động vật.

Tịch Nguyệt nói.

- Ngươi nói thứ trên cơ thể ả chính là Tiên Nhân Thích à?

- Đúng, chỉ cần dùng nó để châm vào Lạc Anh, nàng ta sẽ tỉnh lại.

- Lạc Anh ở đây, còn Tiên Nhân Thích ở trên mình Khoa Quỳ, nhưng cự ly này dường như vĩnh viễn không thể tiếp cận được.

- Thuộc hạ nhất định phải rút một mũi gai ra. Thuộc hạ thân là tinh linh Hỏa tộc nên nhất định phải cứu sống Vua của tinh linh Hỏa tộc. Thưa chủ nhân, Lạc Anh cũng là chủ nhân của thuộc hạ.

Trong mắt Tịch Nguyệt lấp lánh sự cố chấp và kiên cường.

Trần Phong không cản trở nữa. Tịch Nguyệt thân mình đầy máu bước về phía Khoa Quỳ. Máu rơi trên mặt đất biến thành hổ phách lục sắc, lắng lại đến ngàn năm sau, tạo thành minh chứng bất diệt cho thời khắc này.

- Ngươi không phải là đối thủ của ta, chỉ cần ta xuất thủ thêm lần nữa là ngươi sẽ chết.

Khoa Quỳ nói.

- Bây giờ ta đã nắm chắc giết được ngươi, ta còn có một chiêu sau cùng.

Tịch Nguyệt cố gắng giữ cho thân thể đứng thẳng không lảo đảo, nói với ngữ khí cứng rắn.

- Vậy ta cũng muốn xem xem ngươi còn tuyệt chiêu gì chưa sử ra.

Giọng nói của Khoa Quỳ kèm theo sự khinh miệt.

- Hãy nhảy một vũ điệu nào.

Tịch Nguyệt nói rồi rút độc thoa cái trên mái tóc ra phóng tới, nhưng Khoa Quỳ không hề né tránh bởi vì nó không thể làm Khoa Quỳ bị thương được. Mái tóc Tịch Nguyệt lúc này xổ tung ra, chầm chậm bay lên, máu theo chuyển động của thân thể mà lượn theo giữa không trung. Chợt nghe thấy nàng hét lên:

- Lưu Tinh Hỏa Vũ!

Độc tiêu phi đao trên mấy tầng y phục của nàng tựa mưa sao băng nhanh như chớp bay tới Khoa Quỳ.

- Vô dụng, vô dụng thôi. Những thứ này căn bản không làm gì ta được, đừng lãng phí sức lực nữa.

Khoa Quỳ không hề né tránh, chỉ quay tròn thân thể tại chỗ, dùng gai trên người để đẩy văng ám khí ra.

Vũ điệu của Tịch Nguyệt múa lên cho tới khi trên người không còn ám khí. Khi nàng từ trên không tiếp đất thì đã không đứng vững được nữa, phải khuỵu gối xuống. Khoa Quỳ đẩy hết độc tiêu văng ra đất, cũng đứng nguyên tại chỗ dừng chuyển động, đối mặt với Tịch Nguyệt cười dữ tợn.

- Ngươi đã không còn binh khí nữa rồi.

Khoa Quỳ nói.

- Binh khí của ta đã đâm trúng ngươi rồi. Ta đã thắng. Tịch Nguyệt nói.

- Binh khí của người đều rơi dưới đất hết cả, căn bản còn không tiếp cận nổi thân thể ta chứ nói gì tới đâm trúng. Thực là trò đùa.

- Vậy hả?

Tịch Nguyệt khó khăn đứng dậy, ngước đầu lên, mái tóc đỏ hồng bay tứ tán.

Trên đầu ta ngoại trừ độc thoa còn có một mũi độc châm nữa, vừa rồi khi ta rút độc thoa phóng về phía ngươi thì độc châm cũng bay theo. Sự chú ý của ngươi đều dồn vào đám phi đao, còn độc châm ngầm phóng ra lại tìm tới tử huyệt của ngươi.

- Có phải ngươi điên rồi không, ngươi cho rằng ta sẽ tin sao?

Khoa Quỳ giả như đang bình tĩnh, nhưng sắc mặt rõ ràng hơi căng thẳng.

- Tử huyệt của ngươi nằm ở gan bàn chân. Độc châm của ta đi ngầm dưới đất, giờ đây ngươi hẳn đã có cảm giác rồi, chân trái hơi tê, không còn tri giác.

Tịch Nguyệt nói xong Khoa Quỳ đột nhiên nghiêng người ngã xuống đất, bởi vì chân trái đã mất tri giác, không thể nâng đỡ được thân thể nàng.

- Sao ngươi biết được?

Khoa Quỳ không hiểu hỏi.

- Dựa vào cảm giác, còn nữa, ngươi không phải là Khoa Quỳ đích thực mà là Độc Thú, để tránh bản thân khỏi bị thương nên nhất định sẽ chọn nơi an toàn nhất để trốn, mà trên thân thể Khoa Quỳ, nơi an toàn nhất chính là gan bàn chân. Ta nghĩ rằng khi phi châm của ta đâm trúng thân thể của Khoa Quỳ, ngươi cũng không thể không bị thương, phải chứ?

Tịch Nguyệt hỏi.

- Thực sự không ngờ lại thua ngươi, ta thực sự không cam tâm, không cam tâm.

Khoa Quỳ thu hết gai trên người vào trong, sau đó chân trái đứt ra, trở thành Độc Thú toàn thân đầy gai, nhưng nó đã bị độc châm của Tịch Nguyệt đâm trúng, ban đầu tê đi, lát sau sẽ chết trong cơn đau đớn.

- Ta cuối cùng cũng có thể rời khỏi ngươi rồi, bao năm qua bị ngươi hành hạ thật thống khổ.

Khoa Quỳ bò ra cách đó mấy mét, như muốn xa Độc Thú ra một chút.

- Nếu ngươi không thả lỏng ý chí chiến đấu thì hai ta hợp lại nhất định có thể đánh bại ả, thậm chí là giết hết toàn bộ người ở đây.

Độc Thú kêu lên.

- Thả lỏng ý chí chiến đấu ư?

Tịch Nguyệt không hiểu, nhìn Khoa Quỳ hỏi tiếp:

- Lẽ nào khi ta phóng ngọn phi đao ấy ngươi không muốn né tránh? Muốn chết dưới đao của ta à?

- Phải, ta cảm thấy quá mệt mỏi rồi, hơn nữa ta cam tâm tình nguyện chết dưới đao của ngươi bởi vì ngươi hiểu ta.

Khoa Quỳ mỉm cười rạng rỡ.

Không xa nơi đó, Tế Qua và Tiên Cụ đã tới, hơn nữa còn mang theo một khối băng lớn, bên trong là một tên hắc y nhân bịt mặt, chính là tên thích khách đó.

- Thưa chủ nhân, theo lệnh người, thích khách đã bị bắt.

Tế Qua nói.

- Được. Khoa Quỳ, trước khi ngươi chết, ta muốn tặng cho ngươi một món quà.

Trần Phong nói.

- Ta không cần gì cả, ta không có gì cần lo, ta chỉ muốn chết mau một chút thôi.

Khoa Quỳ bảo.

- Ở phàm trần chúng ta liên tục hi sinh ba người, hơn thế nữa Ức Hà Phiêu và Tiên Cụ mấy lần bị thích sát, lại không phải do các ngươi làm. Ngươi không thấy lạ sao?

Trần Phong hỏi.

- Vậy thì sao chứ? Ta không hứng thú.

- Thích khách này có liên quan với ngươi. Ngươi nhất định phải biết vì ta nghĩ bản thân thích khách này cũng muốn gặp ngươi vô cùng.

Trần Phong nói xong ra lệnh cho Tế Qua làm băng tan chảy ra, sau đó tên hắc y nhân bịt mặt hiện ra trước mọi người.

- Cát Duyệt, trận chiến thích sát này, ngươi thắng hay là chúng ta thắng?

Câu hỏi này của Trần Phong khiến những người khác rất kinh ngạc, bởi vì trong lòng họ nghĩ rằng Cát Duyệt đã chết rồi.

- Ngươi đã biết là ta rồi, chẳng hổ là chủ nhân của Vương tộc tinh linh Ngũ tộc.

Hắc y nhân bỏ khăn bịt mặt xuống, lộ ra khuôn mặt cương nghị đó, quả nhiên là Cát Duyệt.

- Ta luôn nghi ngờ, thực sự vừa xong mới khẳng định được qua lời của Khoa Quỳ.

Trần Phong đáp.

Cát Duyệt nhìn qua Khoa Quỳ, trong mắt bất ngờ đẫm nước, sau đó hắn mau chóng quay đầu về hướng Trần Phong.

- Ngươi còn biết gì, nói tiếp đi.

- Phải nói từ đầu, hôm đó chiến đấu với Vương Xà trong rừng thực ra ngươi ở gần đấy. Sau đó bị chúng ta phát hiện ngươi đã dùng đao vẽ nên vết thương hình chữ “X” trên cánh tay mình, hơn nữa còn dùng độc trên đó, như vậy không ai nghi ngờ ngươi. Đương nhiên, càng quan trọng hơn là có thể khiến vết thương đó tồn tại mãi.

- Điều đó có ý nghĩa gì?

Cát Duyệt hỏi.

- Bởi vì ngươi đã nhìn thấy Ức Hà Phiêu bước ra từ trong thân thể Vương Xà, lại còn nghe thấy lời chúng ta nói chuyện, hiểu rằng nàng ta là nguyên thần của Công chúa, cho nên phải giết chết nàng ta.

Trần Phong nói tới đây, dừng lại một chút rồi tiếp tục:

- Phải, tiền đề chính là ngươi căn bản không phải tinh linh Lôi tộc mà thuộc Ma tộc Độc thế gia. Ngươi mới chính là cao thủ dùng độc đích thực, Khoa Quỳ là tỷ tỷ của ngươi.

- Sao cơ? Đệ đệ.

Khoa Quỳ vạn phần kinh ngạc bật thốt.

- Tỷ tỷ!

Cát Duyệt kêu lên một tiếng, nước mắt tuôn trào, chạy tới ôm đỡ Khoa Quỳ dậy.

- Bao nhiêu năm nay đệ đều ở phàm trần à? Tại sao không tới tìm ta?

Khoa Quỳ hỏi.

- Đệ phải báo thù, bao nhiêu năm chính là để đợi thời cơ này, nhưng chẳng ngờ đệ không giết được chúng.

Cát Duyệt nói.

- Kiển Xá từng nói với ta, phụ vương đã bị tinh linh Ngũ tộc giết hại, có phải thế không?

Khoa Quỳ hỏi.

- Ba trăm năm trước, phụ vương trong đêm đem đệ chạy khỏi Ma tộc. Tới phàm trần, người vốn muốn tìm một hộ nông dân nuôi đệ, nhưng giữa đường gặp phải tinh linh Lôi tộc là Cát Duyệt. Phụ vương giải thích với y nhưng Cát Duyệt căn bản không nghe giải thích, hai bên động thủ. Cát Duyệt trúng độc của phụ vương nhưng người không hề muốn giết y. Khi đó Công chúa Thần tộc đã xuất hiện, phụ vương nói chỉ cần để chúng ta đi là sẽ giải độc cho Cát Duyệt nhưng Cát Duyệt nguyện tự sát chứ không bỏ qua cho chúng ta. Công chúa Thần tộc thấy Cát Duyệt chết rồi liền giết phụ vương. Máu của phụ vương bắn lên mặt đệ, đệ vĩnh viễn không thể quên thời khắc ấy. Sau đó Kiển Xá tới, quyết chiến cùng Công chúa Thần tộc, giết chết Công chúa Thần tộc, để đệ ở lại phàm trần, nói rằng hãy đợi cơ hội báo thù.

Cát Duyệt nhớ lại ba trăm năm trước đây khi hắn mới chỉ là một đứa trẻ, trên mặt vẫn còn giọt máu nóng hổi của phụ vương bắn lên.

- Do đo ngươi mang mối hận trong lòng, kẻ muốn giết đầu tiên chính là Công chúa người đã giết phụ vương ngươi. Ngươi vốn cho rằng Kiển Xá đã giết nàng ta, nhưng hôm đó trong rừng nghe thấy Ức Hà Phiêu chính là nguyên thần của Công chúa, hơn nữa tướng mạo cũng tương đồng, do đó mà ngươi quyết giết Ức Hà Phiêu. Kẻ thứ hai ngươi muốn giết là Tiên Cụ, bởi vì hắn chính là tinh linh của Vương tộc Lôi tộc.

Trần Phong tiếp lời.

- Phải. Phụ vương của ta là người tốt. Người chưa từng nghĩ tới chuyện làm hại ai, người chỉ muốn bảo vệ ta tới một nơi an toàn, nhưng các ngươi không chịu bỏ qua cho chúng ta.

Cát Duyệt gào lên.

- Vậy còn Phá Trúc và Sầm Hàm bị ngươi giết thì sao. Bọn họ làm gì với ngươi, bọn họ là bạn bè cùng sống với ngươi ba trăm năm trước, ngươi có phải cũng đáng bị ngàn đao phân thây không.

Trần Phong thoáng tức giận.

- Ta công nhận, ta có lỗi với bọn họ. Nhưng vì mục đích của mình, cái gì cũng đều không còn quan trọng. Ta có thể đem tính mạng mình trả cho họ, có thể nhận ngàn đao phân thây, nhưng thù của ta nhất định phải báo.

- Chính vì trong lòng ngươi chỉ có thù hận nên mới sống trong đau khổ suốt ba trăm năm, ngươi thấy có đáng không?

- Lời thừa nói ít thôi, chẳng có gì không đáng. Ta chỉ biết rằng, mình phải làm như thế.

Cát Duyệt dần bình tĩnh lại, sau đó nói:

- Sự tình đã phát triển tới mức có nói gì cũng vô nghĩa thôi. Nhưng ta thực sự muốn biết các ngươi làm sao biết ta đã giết họ, mỗi lần hành động ta đều cẩn thận vô cùng, kể cả hoài nghi thì cũng không thể khẳng định là ta.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK