Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Trường Sinh Bất Tử
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trong mắt Huyền Nguyên tràn đầy âm lệ, một trận ảo ảnh bày ra bốn phía Huyền Nguyên

Bên trong từng ảo ảnh, đều có bóng dáng nữ tử kia. Chung Sơn biết được những điều này đều là nhờ hồi ức của Huyền Nguyên.

Ảo ảnh nhiều hơn một phần, Huyền Nguyên lại giống như càng thống khổ hơn một phần, trong sơn cốc, ảo ảnh càng ngày càng nhiều, càng ngày càng nhiều ảo ảnh hiện ra, giống như Huyền Nguyên lại một lần nhớ lại thê tử hắn. Chỉ một lát sau, trong sơn cốc đã hiện đầy ảo ảnh, vô tận ảo ảnh hiện ra, Huyền Nguyên cũng giống như một hồi hư thoát, quần áo đã bị mồ hôi thấm ướt.

Dưới chân hơi đạp mạnh, trong lúc đó, bên trong cái ao dưới chân bỗng nhiên hồng quang đại phát, bao trùm cả sơn cốc.

Hai mắt Huyền Nguyên hơi nhắm lại, hồng quang trong ao phát ra, từng ảo ảnh tự nhiên biến mất, càng ngày càng nhiều ảo ảnh biến mất, chỉ cần ánh sáng màu đỏ chạm đến, ảo ảnh liền biến mất, cũng tốt giống như đang phong ấn trí nhớ Huyền Nguyên vậy.

Khi ánh sáng màu đỏ chiếu trọn cả sơn cốc xong, ánh sáng màu đỏ lại chậm rãi trở lại trong ao.

Mà trong sơn cốc, ảo ảnh của thê tử Huyền Nguyên lúc trước cũng biến mất sạch sẽ, không, còn có một ảo ảnh, còn có một cái ảo ảnh cuối cùng, chính là nữ tử kia, nữ tử cắn môi, bên khóe mắt phải. Nhẹ nhàng nhỏ xuống một giọt nước mắt!

Chỉ còn thừa một cái này, một cái ảo ảnh nhỏ ương ngạnh nhất này, không bị biến mất, cũng không bị phong ấn.

Xa xa Huyền Nguyên dường như cảm nhận được một giọt nước mắt này.

Aaaa

Huyền Nguyên lại lần nữa thống khổ ngửa mặt lên trời rống dài một tiếng, trong tiếng rống, vô tận bạch quang bắn vào trời xanh, khí thế cường đại, khiến cho Chung Sơn không thể không bay về phía sau một đoạn khoảng cách.

Quá mạnh mẽ, khí thế kia quá kinh khủng.

Cường giả Đế Cực cảnh mạnh nhất?

Mà lúc này, trong sơn cốc, ảo ảnh lúc trước bị ánh sáng màu đỏ ở bên trong ao dưới chân Huyền Nguyên tiêu diệt, lại giống như như măng mọc sau mưa, lần lượt hiện ra.

- Lại thất bại!

Thanh Hồng lắc lắc đầu nói.

- Thật sự quá cực khổ rồi!

Chích Hỏa lang tướng cảm thán nói.

- Ừm, giữ kĩ lệnh bài lúc trước ta đưa cho ngươi, sơn cốc này, mặc cho các ngươi ở lại! Ta đi cầu kiến Chí Tôn đây!

Thanh Hồng nói ra.

-Ừm!

Thanh Hồng bay mất. Chung Sơn và Chích Hỏa lại lần nữa nhìn về phía trong sơn cốc kia.

- Cái này thật sự không phải cho người sống, quá đau khổ, nếu là ta, tối đa năm lần thì lao lực quá độ rồi!

Chích Hỏa lắc lắc đầu nói.

- Ngươi không có khả năng ấy, hắn là vì một cái ảo ảnh cuối cùng, phần trí nhớ kia quá sâu khắc lại, một giọt nước mắt này, còn hơn thiên ngôn vạn ngữ. Vốn ẩn dấu dưới đáy lòng, là trí nhớ, đồng dạng cũng là cấm kỵ, ai nếu dám đụng đến nó, hắn không tiếc hết thảy để bảo vệ, cho dù Niết hỏa trì cũng không thể phong ấn.

Chung Sơn nói ra.

Chung Sơn nghĩ tới cấm kỵ của mình, Thái nhi đã chết, chính mình phải chăng không như vậy? Có lẽ chỉ có mình mới có thể cảm nhận được tâm Huyền Nguyên!

- Nhưng cái này cũng quá kinh khủng, theo như lời Thanh Hồng, hắn bắt đầu vài chục năm rồi, đổi lại người khác đã sớm lao lực quá độ mà chết rồi!

Chích Hỏa nói.

- Bởi vì hắn không phải người bên ngoài!

Chung Sơn trịnh trọng nói.

Tiếp theo, Chung Sơn và Chích Hỏa một mực chú ý đến Huyền Nguyên.

Huyền Nguyên này, quả nhiên có nghị lực gấp trăm lần nghìn lần thường nhân, lần thứ nhất không thành công, lại tới một lần, một lần lại một lần, mặc dù tâm linh bị xé rách, nhưng vẫn không chịu buông tha như trước.

Chung Sơn nhìn suốt hai ngày, mỗi ngày sáu lần, Huyền Nguyên kiên trì không ngừng! Nghị lực mạnh mẽ.

Lúc này, Chung Sơn rõ ràng từ sự chấp nhất của Huyền Nguyên đích nhận ra dụng ý của hắn! Cũng có thể cảm nhận được tâm tình của hắn.

Đứng ở đỉnh núi, Chung Sơn nhìn trong sơn cốc càng ngày càng nhiều ảo ảnh. Huyền Nguyên lại lần nữa đem hồi ức về thê tử từ trong chỗ sâu của trí nhớ bới ra.

Thở dài một tiếng, Chung Sơn nói:

- Huyền Nguyên tiền bối, đã không quên được, làm gì phải quên?

Chung Sơn vừa cao giọng quát, Huyền Nguyên trong sơn cốc hơi dừng lại. Tiếp theo quay đầu nhìn về Chung Sơn phía trên ngọn núi. Lệ khí trong mắt, lập tức khiến cho quanh người Chung Sơn như bị thắt lại, giống như không khí cũng bị ánh mắt này làm đông lại.

Chích Hỏa bên cạnh ngay lập tức tiến lên ngăn trở, nhưng Chung Sơn nhẹ nhàng kéo một phát, đem Chích Hỏa kéo ra.

- Thành tiên có thể dùng đại năng vào âm phủ, có thể, đã chết cũng có thể, tiền bối đã không buông tâm tư xuống được, hà cớ chi phải cố? Lưu ở đáy lòng, cùng ngươi cả đời! Cho dù không thể vào Thiên Cực cảnh, cũng có nàng trong đáy lòng bầu bạn!

Chung Sơn lại lần nữa nói.

Chích Hỏa không biết dụng ý Chung Sơn, nhưng vẫn toàn lực hộ vệ bên cạnh Chung Sơn.

Trong sơn cốc, ánh mắt thô bạo của Huyền Nguyên trước kia, bỗng nhiên cũng bình thản rất nhiều, cả người dường như có điều suy nghĩ, tựa hồ trong nội tâm còn đang đấu tranh.

- Vãn bối lại tặng tiền bối hai câu!

Chung Sơn lại nói lần nữa.

Xa xa, dưới chân Huyền Nguyên, hào quang của Niết hỏa trì dần dần nhạt đi, ảo ảnh bốn phía, cũng dần dần biến mất. Huyền Nguyên chăm chú nhìn lên Chung Sơn, chờ đợi Chung Sơn nói ra.

- Đương thì minh nguyệt tại, tằng chiếu thải vân quy. Minh nhật nan tái túy, thải vân bất phục hồi.

Chung Sơn nói.

- Đương thì minh nguyệt tại, tằng chiếu thải vân quy. Minh nhật nan tái túy, thải vân bất phục hồi.

Huyền Nguyên bỗng nhiên nhẹ nhàng nhắc lại lời Chung Sơn.

- Đương thì minh nguyệt tại, tằng chiếu thải vân quy. Minh nhật nan tái túy, thải vân bất phục hồi…

- Đương thì minh nguyệt tại, tằng chiếu thải vân quy. Minh nhật nan tái túy, thải vân bất phục hồi…

- Minh nhật nan tái túy, thải vân bất phục hồi…

- Minh nhật nan tái túy, thải vân bất phục hồi…

Huyền Nguyên dường như trầm mê trong mộng, tự lẩm bẩm một mình rồi ngưng bặt, đắm chìm trong bi thương nhàn nhạt.

Sau đó, cả người Huyền Nguyên cũng không động. Như một tượng đá, lẳng lặng nhắm mắt mà đứng, cho dù có gió thổi vào sơn cốc, cũng không lay động được áo bào trên người hắn.

Chích Hỏa cổ quái nhìn nhìn Huyền Nguyên, lại nhìn nhìn Chung Sơn. Dù sao nghe không hiểu ý tứ Chung Sơn nói. Cái gì trăng sáng? Cái gì mây ngũ sắc? Cái gì thất loạn bát tao sao? Nhưng cái này không làm giảm sự sùng bái của Chích Hỏa đối với Chung Sơn. Quá ngưu rồi! Trước mắt xảy ra chuyện gì? Nếu là người khác nói, Chích Hỏa tuyệt đối không tin, một người Nguyên Anh kỳ dùng ngôn ngữ chỉ điểm một cường giả Đế Cực cảnh? Điều này sao có thể? Kể chuyện cổ tích?

Có thể. Sự thật ngay tại trước mắt, mặc kệ Chung Sơn nói đúng hay không đúng, Huyền Nguyên trước mắt hoàn toàn chính xác là vì Chung Sơn mà bỗng nhiên đã có thay đổi, thậm chí còn là bộ dáng minh ngộ.

Đương nhiên, Chung Sơn chỉ điểm, cũng phải nhìn xem là phương diện gì, nếu là tu hành, 100 Chung Sơn cũng không thể chỉ điểm Huyền Nguyên, thế nhưng đối với tình cảm, đối với nhân tính, mặc dù Huyền Nguyên tu vị cao tuyệt, cũng không bằng được trái tim tang thương ma luyện trong nhân gian tám mươi năm này.

Đối mặt với cuộc sống như thế, Chung Sơn cũng đang tiến hành một hồi đánh bạc! Đánh cuộc gì, cũng chỉ có trong nội tâm Chung Sơn biết rõ. Chung Sơn trịnh trọng nhìn về phía trong sơn cốc, trong mắt có một tia chờ mong.

Đợi một canh giờ, hai canh giờ. Một ngày, hai ngày!

Rốt cục, sau hai ngày nữa, xa xa chỗ Huyền Nguyên lại có động tĩnh.

Khóe mắt Huyền Nguyên bỗng nhiên rơi một giọt nước mắt, bốn phía thân thể bỗng nhiên đình trệ, ngay cả gió trong không trung cũng ngừng lại, thậm chí Chung Sơn cảm thấy trái tim mình bỗng nhiên ngừng đập.

Hoàn hảo, chỉ là chuyện trong nháy mắt.

Ầm ầm ~~

Mặt đất rung chuyển, Chung Sơn ngẩng đầu nhìn lên, bầu trời căn bản cũng không có mây đen. Lôi (Sét)? Lôi từ đâu tới đây?

Đoàng~

Một tiếng nổ mạnh, thanh âm lớn đến nỗi làm cho mặt biển bốn phía Phượng Hoàng đảo lập tức phóng sóng lớn cao trăm trượng lên trời.

Dưới vụ nổ mạnh khủng bố, trên bầu trời lập tức xuất hiện một vết rạn, vết rạn thật sự, vết rạn này không phải vết rạn ở không khí, mà là vết nứt không gian.

Một vết nứt không gian khủng bố. Dường như xé rách cả thiên địa đều.

Đoàng, đoàng, bùm~~~~

Nổ mạnh liên tiếp, vết rạn kia càng ngày càng lớn, tiếp theo hướng về hai bên đẩy ra, chậm rãi đẩy ra!

Lập tức, Chung Sơn nghĩ tới một màn không lâu trước đã chứng kiến trong Cực Lạc Niết Bàn, trong Đại Tịch Diệt Thịnh Hội, khi Phật Tổ đánh xuống Phật bảo, bầu trời cũng là xuất hiện loại vết rạn này, chẳng qua là lúc đó có vô tận bạch quang. Mà lúc này căn bản không có bạch quang, chỉ có vết nứt không gian đen kịt kia.

Criktttt

Vết rạn lập tức xé rách một mảnh bầu trời, nhưng sau khi xé rách, nơi trước kia là bầu trời, dường như hết thảy không thay đổi, dường như lại thay đổi thật nhiều, dường như một mảnh bầu trời kia, cũng đã không phải là bầu trời lúc trước.

Chung Sơn mang theo nghi hoặc, cúi đầu nhìn về phía sơn cốc.

Trong sơn cốc, Huyền Nguyên lẳng lặng đứng đó, hai mắt dần dần mở ra, trong khoảnh khắc đó, thực vật bốn phía sơn cốc đột nhiên điên cuồng sinh trưởng, bông hoa nhanh chóng nở ra, lập tức cả sơn cốc bắt đầu trở nên bừng bừng sinh cơ. Vô tận sinh khí, tràn ngập khắp nơi. Cho dù Chung Sơn ở đằng xa cũng cảm nhận được một hồi thoải mái.

- Thiên, Thiên, Thiên Cực cảnh!

Chích Hỏa trừng to mắt cả kinh kêu lên.

Thiên Cực cảnh? Huyền Nguyên đột phá? Đột phá đến Thiên Cực cảnh? Cảnh giới cuối cùng của phàm nhân?

Đồng thời, trên đỉnh đầu Huyền Nguyên, đột nhiên, một mảng mây màu vàng cực lớn chậm rãi hiện ra. Đúng là công đức trước đó không lâu đã từng gặp ở Cực Lạc Niết Bàn.

Dường như thiên địa ban thưởng cho Huyền Nguyên một phần Thiên Địa công đức lớn.

Huyền Nguyên ngẩng đầu nhìn nhìn phần công đức kia, thở sâu, trở mình vung tay lên. Một mảng đám mây công đức lớn kia, toàn bộ xông về phía Chung Sơn.

- Đa tạ đạo hữu chỉ điểm, phần công đức này tặng cho đạo hữu!

Huyền Nguyên nhàn nhạt nói.

Lượng lớn Thiên Địa công đức bay thẳng đến chỗ Chung Sơn, Chung Sơn không có lý do gì cự tuyệt đi, huống hồ cũng là thứ mình cần có nhất.

Không nói Chung Sơn, Bát Cực Thiên Vĩ bên trong Nê Hoàn Cung theo bản năng liền há to miệng ra, chỉ chờ một mảng lớn công đức kia rơi xuống.

Ực

Bát Cực Thiên Vĩ vô cùng vui sướng cắn nuốt một mảng lớn công đức này. Vô cùng hưng phấn, vô cùng vui sướng. Thiên Địa công đức đó nha! Chung Sơn đâu bao giờ đạt được nhiều công đức như vậy chứ?

Chung Sơn nhanh chóng khoanh chân ngồi? Chờ đợi Bát Cực Thiên Vĩ điên cuồng luyện hóa.

Cùng lúc đó, dưới hiện tượng thiên văn cường đại ở Phượng Hoàng đảo, vô số Phượng Hoàng hướng về phía Tây Nam bay tới, càng ngày Phượng Hoàng càng nhiều, càng ngày Phượng Hoàng càng mạnh. Nhanh chóng bay về phía Tây Nam, bởi vì đám Phượng Hoàng đột nhiên ý thức được một khả năng: Huyền Nguyên đột phá!

- Chúc mừng Huyền Nguyên đạo hữu, độc tài một phiến Thiên Địa!

Trên Thiên Lang đảo, bỗng nhiên truyền đến một thanh âm vô cùng ôn nhu.

Thanh âm tuy rất nhỏ, nhưng lại truyền đến toàn bộ Thiên Lang đảo, mênh mông chi uy, mạc khả thất địch. (Uy thế mênh mông, tựa như không thể nào địch nổi)

So: phi thường thật có lỗi, nay thiên trong nhà có điểm.chút việc gấp, cho tới bây giờ mới đổi mới, thật có lỗi! . Muốn biết tiếp theo như thế nào, thỉnh đăng lục đổ bộ châu bề bộn, chương cập nhật sớm. Ủng hộ làm

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK