Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Cầm Đế
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“A?”

Diệp Âm Trúc ngẩn người cảm nhận được sự chân thành của Mạc Khắc Mễ Lan, trong lúc nhất thời nói không ra lời.

Như thế này là có thể mua chuộc được Tháp Chủ Pháp Lam Thất Tháp sao? Trong lòng hắn có một loại cảm giác không biết nên khóc hay cười.

Quả thực, hắn không có khả năng hiểu được tâm trạng của mấy vị Tháp Chủ Pháp Lam lúc này. Bọn họ trong mắt của người thường, như Thần vậy, nhưng liệu ai có thể biết được, bọn họ cũng đều ít nhiều cảm thấy cô đơn?

Vừa lúc nãy, khi Diệp Âm Trúc đưa ra kiến nghị để cho Hài tử của mình trở thành Giáo tử của Áo Bố Lai Ân, như là đã đạm thức bản tính con người trong bọn họ, giống như tình cảm mà mẫu thân dành cho Hài tử vậy. Bọn họ cũng nhớ tới người nhà mình trước đây, nhớ đến cảm giác thân tình. Trong giờ khắc này, bọn họ hầu như là muốn được cảm nhận sâu hơn.

Lấy tâm trạng của Áo Bố Lai Ân được coi là trầm ổn nhất cũng không thể chống đỡ loại cảm giác này, huống chi là với năm vị Tháp Chủ kia.

Đương nhiên, có thể khiến cho bọn họ sinh ra cảm giác này, cũng là nhờ đủ loại cơ. Điều kiện chính là Diệp Âm Trúc đúng là có địa vị ngang hàng với bọn họ.

Hải Dương véo Diệp Âm một cái, ý bảo hắn mau mau đáp ứng. Mặc kệ Hài tử tiếp theo là do Tô Lạp sinh hay là nàng, được Hồn Tháp Tháp Chủ làm Giáo phụ, hơn nữa còn có Áo Bố Lai Ân, như vậy Pháp Lam sau đó không phải là đã trở thành nhà của Diệp Âm Trúc hay sao?

Diệp Âm Trúc cũng muốn đáp ứng, tuy nhiên, hắn còn chưa kịp mở miệng, thì bốn vị Tháp Chủ kia đã cướp lời:

“Mạch Khắc Mễ Lan, ngươi không thể độc chiếm được, Hài tử tiếp theo phải nhận ta làm Giáo phụ mới đúng.”

Trăm miệng một lời, đều có tâm trạng như nhau, đưa Diệp Âm Trúc lần thứ hai rơi vào ngây dại. Cái này, ai cũng không thể đắc tội. Hơn nữa bọn họ đều rất chân thành.

Diệp Âm Trúc đột nhiên phát hiện, sáu người trước mặt này, đã không còn là tín ngưỡng của các Ma pháp sư nữa, không phải là Thánh Ma đạo sư cường đại nữa, mà chỉ là sáu lão nhân, sáu lão nhân cô độc mà thôi.

Càng thấy giật mình hơn so với Diệp Âm Trúc, chính là Quang Minh Thánh nữ Mã Lệ Na đang đứng ở một bên.

Nàng chưa từng thấy qua Lão sư của mình có tâm trạng như vậy, liều lĩnh sử dụng Thần thánh chúc phúc như vậy. Cũng không thấy qua những Pháp Lam Tháp Chủ lại còn kích động hơn so với khi có được Siêu Thần khí. Trời ạ ! Cái này rốt cuộc là làm sao vậy?

“Là ta đề nghị trước tiên, luôn luôn phải theo thứ tự đến trước và sau.”

Mạch Khắc Mễ Lan bất mãn nhìn bốn vị Tháp Chủ khác.

Tính tình của Hỏa Tháp Tháp Chủ Tang Đức Tư giống như Thuộc tínhMa pháp của hắn vậy:

“Thứ này cũng theo thứ tự từ trước đến sau sao? Âm Trúc bọn họ còn chưa có Hài tử thứ hai mà, phải để Âm Trúc chọn lựa mới đúng.”

Mạch Khắc Mễ Lan ngạo nghễ nói:

“Âm Trúc căn bản là Ma pháp sư Tinh thần hệ, đồng nguyên với ta, đương nhiên là chọn ta.”

Tang Đức Tư hừ một tiếng nói:

“Lẽ nào ngươi sau đó dạy Hài tử Ma pháp Tinh thần hệ có thể so với Âm Trúc được chứ? Từ điểm đó cho thấy, chúng ta bốn người đều hơn ngươi.”

Khiến Diệp Âm Trúc mở rộng tầm mắt chính là Thủy Tháp Tháp Chủ Tây Lập Tư, Thổ Tháp Tháp Chủ Uy Nhĩ Khẳng Tư cùng Phong Tháp Tháp Chủ Đức Văn Khải Tây lại đều cùng nhau gật đầu đồng ý với lời nói của Tang Đức Tự.

“Ngươi, các ngươi….”

Mạch Khắc Mễ Lan giận dữ, giơ Pháp trượng trong tay lên, đánh về phía Tang Đức Tư.

“Chờ một chút”.

Một giọng nói mang theo linh hồn chấn nhiếp vang lên khiến cho cuộc nội chiến của năm vị Tháp Chủ ngừng lại. Ánh mắt bọn họ cùng nhau hướng về nơi phát ra giọng nói đó.

Cảm nhận được ánh mắt của năm vị Tháp Chủ đang nhìn mình, Diệp Âm Trúc bất đắc dĩ phải nói:

“Các vị Đại sư, hiện tại Hài tử thứ nhất của ta còn chưa có sinh ra. Các ngươi đã sớm tranh đấu như vậy, có phải là quá sớm hay không?”

Năm vị Tháp Chủ sửng sốt một chút, bọn hộ đều kinh ngạc phát hiện, tâm trạng của mình sao lại trở nên kích động như vậy? Phải biết rằng, Tinh thần lực của bọn họ cực kỳ cường đại. Tu luyện nhiều năm như vậy, tâm thần rất vững vàng, tuyệt đối không nên xuất hiện tình huống này.

Tuy nhiên, bọn họ rất nhanh đã trở lại bình thường, ngay cả Quang Minh Tháp Chủ Áo Bố Lai Ân cũng bởi vì tiểu sinh mệnh này mà có tâm trạng biến hóa. Huống chi là bọn hắn? Có thể đúng là do đã quá cô độc.

Cảm xúc nội tâm làm bọn hắn nhớ lại kinh nghiệm trong đời. Pháp Lam đã đem đến cho bọn họ lực lượng cùng địa vị cao cao tại thượng, nhưng là đồng thời cũng lấy đi rất nhiều thứ vốn thuộc về bọn họ.

Ánh mắt trở nên ảm đạm đi rất nhiều. Năm vị Tháp Chủ một lần nữa ngồi trở lại vị trí, tâm trạng rõ ràng sa sút đi một chút.

Diệp Âm Trúc rõ ràng cảm nhận những biến hóa tâm trạng trên người những vị Tháp Chủ này. Mỉm cười nói:

“Các vị Đại sư, các ngươi không cần như vậy, vì Pháp Lam, các ngươi đã nỗ lực rất nhiều. Ta và thê tử của ta tuổi đều rất còn trẻ, không bằng như vậy sau này chúng ta có thêm Hài tử, xin mời các vị Đại sư làm Giáo phụ của bọn chúng. Ta có hai vị thê tử, ta nghĩ muốn sinh thêm năm Hài tử nữa cũng không phải là quá khó khăn.”

Nghe xong nhưng lời này của Diệp Âm Trúc, ánh mắt năm vị Tháp Chủ nhất thời sáng lên một lần nữa, Mạch Khắc Mễ Lan nói:

“Ta nhận đứa tiếp theo.”

“Không được, Hài tử thứ hai phải làm Giáo tử của ta.”

Tranh chấp lại bắt đầu.

Quang minh Thánh nữ Mã Lệ Na đứng một bên nhịn không được bật cười nói:

“Các vị Lão sư, người thứ hai và người thứ ba có cái gì khác nhau chứ?”

Mạch Khắc Mễ Lan gần như là buột miệng nói ra:

“ Đương nhiên là có khác nhau, Thần thánh chúc phúc của Áo Bố Lai Ân chỉ có thể sử dụng một lần nữa.”

Diệp Âm Trúc giờ mới hiểu được, thì ra năm vị Tháp Chủ có chủ ý, bất đắc dĩ lắc đầu nói:

“Các vị Đại sư, các ngươi cũng không có giác ngộ làm phụ thân.”

Mạch Khắc Mễ Lan nhíu mày hỏi:

“Giác ngộ làm phụ thân?”

Diệp Âm Trúc gật đầu, nói:

“Đại sư, ngài cho rằng, nếu như lúc ta có Hài tử, ta sẽ đối đãi nó ra sao?”

Mạch Khắc Mễ Lan cũng không cần phải nghĩ ngợi nhiều liền nói:

“Đương nhiên là đem những đồ tốt nhất cho nó, để nó kế thừa lực lượng của ngươi, truyền thụ cho nó năng lực cường đại nhất. Trở thành cường giả trên đại lục sau này.”

Diệp Âm Trúc lắc đầu:

“Không, ngài sai rồi, ta cho tới bây giờ cũng không có nghĩ như vậy.”

Ánh mắt năm vị Tháp Chủ nhìn Diệp Âm Trúc thoáng biến hóa một chút, Tang Đức Tư nhịn không được hỏi:

“Vì sao? Lẽ nào ngươi không hy vọng thấy Hài tử của mình có được thành tựu hay sao?”

Diệp Âm Trúc lắc đầu, nói:

“Không, ta không hy vọng. Các vị Đại sư, có một đạo lý các ngươi nhất định hiểu hơn cả ta. Muốn thu được cái gì, đều nhất định phải có sự nỗ lực. Người ngoài thấy được chính là sự cường đại của các ngươi, nhưng bọn hắn làm sao có thể hiểu được để có thể cường đại như vậy các ngươi đã phải nỗ lực như thế nào? Ta không hy vọng Hài tử của ta không có được thời thơ ấu. Ta đối với nó cũng không có bất cứ kỳ vọng gì, chỉ cần nó có thể khỏe mạnh, vui sướng hạnh phúc cả đời, ta cũng đã thỏa mãn rồi. Làm phụ thân, đây chính là tâm nguyện duy nhất của ta .”

Lúc này, Tô Lạp đã từ trong ngủ say tỉnh lại. Nàng có thể tỉnh dậy nhanh như vậy, có quan hệ rất lớn với việc Áo Bố Lai Ân đem hết toàn lực thi triển Thần thánh chúc phúc. Áo Bố Lai Ân tự nhiên là biết bản thân Tô Lạp tu luyện chính là năng lực Hắc Ám. Cho nên trong thời gian tiến hành, hắn tận lực đem Quang hệ năng lượng loại bỏ hết, chỉ còn lại Thần thánh khí tức rót vào trong cơ thể Tô Lạp, đó cũng là nguyên nhân quan trọng khiến hắn tiêu hao năng lượng bản thân lớn như vậy.

Mà Tô Lạp khi tiếp nhận Thần thánh khí tức, nhất thời ngủ say, thân thể cũng không có xuất hiện bất cứ sự khó chịu nào, tỉnh lại, toàn thân đều cảm thấy rất thoải mái.

Bàn tay nhỏ bé mềm mại của Tô Lạp đặt vào trong tay của Diệp Âm Trúc. Diệp Âm Trúc nhìn nàng, tuy rằng không nhìn thấy vẻ mặt của Tô Lạp, nhưng hắn có thể cảm nhận rõ ràng tình cảm ấm áp trong lòng Tô Lạp.

Đúng vậy, làm phụ mẫu, mong muốn nhất với Hài tử như thế nào?

Khỏe mạnh, bình an, hạnh phúc, đây chính là kỳ vọng của phụ mẫu. Mong Hài tử thành Long không phải không có, nhưng nếu theo như lời của Diệp Âm Trúc, cần phải nỗ lực bao nhiêu? Tình cảm của phụ mẫu đối với Hài tử vĩnh viễn đều là vô tư nhất.

Mạch Khắc Mễ Lan nhíu mày:

“Thế nhưng, với ưu tú truyền thừa của các ngươi, lẽ nào mong muốn thấy Hài tử của mình sống một cuộc đời bình thường sao?”

Diệp Âm Trúc mỉm cười:

“Đại sư, ngài chính là vẫn chưa hiểu rõ ý của ta. Ta sẽ tôn trọng sự lựa chọn của Hài tử ta, nếu như nó mong muốn trở nên cường đại. Như vậy, nó sẽ phải nỗ lực, ngược lại, nếu như nó chỉ là mong muốn bình thản vui sướng suốt cuộc đời, ta cũng tuyệt không bức bách hắn đi tu luyện. tất cả đều do chính nó quyết định. Ta nghĩ như vậy mới là tốt nhất. Áp đặt nhiều trọng trách trên người nó, có thể khiến cho nó trong tương lai trở nên cường đại, thế nhưng, nó thực sự sẽ thấy vui sướng sao?”

Mạch Khắc Mễ Lan thở dài, trong mắt thêm cảm động:

“Đúng vậy, ta hiểu được. Cảm ơn ngươi, Âm Trúc, ngươi đã cho ta hiểu được. Xem ra tư tưởng của chúng ta vẫn đều giới hạn trong Pháp Lam, hạn chế trong một không gian nhỏ hẹp. Thật là, chúng ta cũng không xứng trở thành Giáo phụ Hài tử của ngươi.”

Diệp Âm Trúc mỉm cười nói:

“Như thế nào có thể thế chứ. Thực ra, ta thật lòng mong muốn các vị Đại sư có thể trở thành Giáo phụ của Hài tử ta sau này. Nói như thế nào, với thực lực của các vị, cũng chính là sự bảo hộ lớn nhất của bọn chúng !”

Năm vị Tháp Chủ đều nở nụ cười, bọn họ có thể cảm nhận được sự chân thành của Diệp Âm Trúc. Hài tử chưa sinh ra kia như là cầu nối tốt nhất của bọn họ trong lúc này, sự ngăn cách trong lòng đã lặng lẽ biến mất.

Tiệc tối kết thúc, có thể là bởi vì sử dụng Thần thánh chúng phúc tiêu hao quá lớn, Áo Bố Lai Ân vẫn đắm chìm trong tu luyện, Mã Lệ Na thay mặt Lão sư đưa mọi người ra khỏi Quang minh Tháp.

Trở lại Ám Tháp, Diệp Âm Trúc rốt cuộc nhịn không được, cười ha hả, trong lòng vui sướng khó có thể nói nên lời.

“Thật không nghĩ đến, chinh phục Pháp Lam, lại chính là Hài tử của chúng ta.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
Avatar
nn Lý *,* Dự10 Tháng bảy, 2018 15:34
chời sinh 8 ngón
BÌNH LUẬN FACEBOOK