Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Trương Tam Phong Dị Giới Du
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Các hạ hảo thủ đoạn a!” Cho đến lúc này người chủ sự ẩn thân tại trong trung ương Pháp Sư Tháp rốt cục cũng ngồi không yên, dụng tinh thần lực cùng trao đổi với chúng ta, nói: “Không biết tổ hợp các ngươi bao gồm Ma tộc, Thiên sứ và nhân loại rốt cuộc ai là thủ lĩnh?”

“Chính là ta đây” Bần đạo mỉm cười đối ứng nói.

“Như vậy thì xin hỏi? Các hạ đến nơi này của chúng ta có cái mục đích gì?” Vu Yêu trong Pháp Sư Tháp lại hỏi.

“Ân, nói thật, chúng ta không phải ngẫu nhiên chạy đến nơi này, mà là nghe nói trong này có một tòa thành Vong linh, nhất thời tò mò cố ý tới xem thật giả ra sao thôi” Bần đạo thành khẩn nói: “Sau khi ta đến được nơi này, đã kiến thức qua rất nhiều chuyện thần kỳ, lợi dụng khô lâu (bộ xương khô) để khai thác quặng, luyện quặng mỏ, chế tạo ra vũ khí, đây thật sự đều là ý tưởng cao minh không thể tưởng tượng đến. Cho nên có tâm cùng kết giao bằng hữu với các hạ, không hơn không kém a”

“Các hạ không đợi đón tiếp mà đột nhiên xông vào địa bàn chúng ta, còn vô cớ khiêu khích đả thương bằng hữu của ta, vậy xin hỏi, có nên kết giao bằng hữu không?” Người bên trong bất mãn nói.

“Ha hả, hiểu lầm, hoàn toàn hiểu lầm mà, tất cả mọi người đều là người tu hành, thế lực ngang bằng nhau với đối thủ, chẳng qua là tùy tiện luận bàn một chút mà thôi, có câu không đánh không biết” Bần đạo cười nói: “Có lẽ chúng ta tới đây một chút lỗ mãng, cho nên đối với các ngươi không có ấn tượng tốt nào, quả thực là ngoài ý muốn mà, ta lúc này nói tiếng thật có lỗi, về phần hư hao gì đó, ta có thể bồi thường, các hạ vừa lòng không?”

“Ân, nếu đã nói như thế chúng ta đây cũng không truy cứu nữa, về phần bồi thường gì đó thì thôi vậy, dù sao tổn thất cũng không quá lớn” Cái thanh âm kia có chút dừng lại, rồi hỏi tiếp: “Xin hỏi các hạ là nhân loại từ trên đại lục đến đây sao?”

“Đúng vậy, ta là một Lĩnh chủ lãnh địa sống ở bên cạnh Tinh Linh Chi Sâm, ta gọi là Long Thanh Thiên” Bần đạo tự giới thiệu: “Xin hỏi các hạ xưng hô như thế nào?”

“Nguyên lai là Lĩnh chủ đại nhân, thất kính thất kính” Người kia có vẻ rất là kích động, đối với ta nói: “Đại nhân có thể gọi ta là Khắc Ngoại”

“Nguyên lai là Khắc Ngoại pháp sư các hạ” Bần đạo cười nói: “Ngài cũng không cần kêu ta là đại nhân. Ân, trực tiếp kêu tên thì được rồi”

“Ha ha, như thế thì ta cũng không khách khí a” Khắc Ngoại hưng phấn nói: “Ta hiện tại chính thức tuyên bố, nhiệt liệt hoan nghênh Lĩnh chủ nhân loại – Long Thanh Thiên các hạ quang lâm bản thành, chính thức trở thành khách nhân nhân loại đầu tiên của chúng ta” Lời nói của Khắc Ngoại vừa dứt, cả tòa thành đột nhiên bừng sáng lên, không chỉ có ma pháp đăng ở trên Pháp Sư Tháp mà toàn bộ đều sáng rực lên, ngay cả bên trong phòng thí nghiệm luyện kim này cũng lóe ra các đạo ánh sáng với đủ màu sắc, hiển nhiên là hướng chúng ta tỏ vẻ hoan nghênh.

Hoan nghênh nhiệt liệt như thế, nhưng thật ra là cấp cho ta, nhưng ta lại không nghĩ tới chính mình tại nơi này lại oanh động lớn như vậy. Dường như ta chính là một nhân vật vĩ đại không bằng? Chẳng lẻ nói bọn họ cũng biết được danh khí của ta ở bên ngoài sao? Điều này là không có khả năng a? Ta cũng không cho rằng bản thân mình có lực ảnh hưởng đã có thể làm ta tại Vong Linh giới cũng nổi danh như vậy.

“A… a, Khắc Ngoại các hạ, long trọng như thế ta thật sự không dám nhận?” Bần đạo khó hiểu hỏi: “Có thể hay nói cho ta biết vì cái gì không?”

“Ha ha” Khắc Ngoại cười nói: “Đương nhiên có thể, bất quá, hay là trước hết mời các ngươi vào rồi hẳn nói sau ha, vừa lúc ta có rất nhiều chuyện nói với ngài cùng thảo luận! Mời đi theo vài vị bằng hữu của ta, bọn họ sẽ đem đám người các ngươi đi là được”

“Được” Bần đạo thuận miệng đáp ứng nói.

“Thật là tự cao tự đại, không ngờ cũng không tự mình đi ra nghênh đón chúng ta” Vong Ưu bất mãn nói: “Có gì đặc biệt hơn người chứ?” Chẳng qua là Vu Yêu thôi mà, nếu không nhìn mặt mũi của ngươi, ta muốn đánh hắn sống bằng chết”

“Thân phận hắn khi còn sống khẳng định rất hiển hách, tự nhiên là khinh thường đối với một Lĩnh chủ như ta đây nên sẽ không tự mình ra nghênh đón rồi” Bần đạo dở khóc dở cười nói: “Mấy tên quý tộc ngu ngốc này khi chết rồi vẫn còn sĩ diện, thật sự là đồ cổ hủ, may mắn là ta, nếu đổi lại là người khác, chỉ bằng vào sự chậm trễ này của hắn cũng đã lý do thu thập hắn rồi. Nếu vấp phải tính tình của Hầu tử, phỏng chừng sớm đã chụp hắn thành đống thịt vụn rồi”

“Ha hả” Vong Ưu bị ta cười nói. Ở thời điểm hai chúng ta đang nói đùa với nhau, Lệ Nhược Nhã cùng Cao Sâm phân biệt bay đến hai bên người chúng ta. Theo phía sau bọn họ luôn là bốn Kim Chúc nhân, lúc này không ngờ bọn họ cũng phiêu phù trên không trung. Xem bộ dáng của bọn hắn, hiển nhiên là được pháp sư thêm vào Phiêu Phù thuật, mà không phải giống như Cao Sâm dựa vào đấu khí tinh thuần mà phi hành, xem ra thân hình nặng nề của bọn họ ở thời điểm nào đó cũng không thuận lợi cho lắm, ít nhất không có đấu khí và không thể phi hành chính là một trong số đó.

Lúc sau cùng hội họp với chúng ta, cũng không chỉ trích lẫn nhau, mà là gật gật đầu đánh cái chào nhau, hiển nhiên bốn người này đối với chúng ta còn có ít nhiều ngăn cách, đặc biệt là gã Tật Phong kia, hắn một mực trừng mắt nhìn Vong Ưu, trong ánh mắt tựa hồ phát ra hỏa diễm lạnh lẽo, nhìn ra, một kích kia của Vong Ưu, khẳng định cấp cho tên hài tử thích chưng diện tạo thành một bóng ma tâm lý không nhỏ a. Chỉ sợ cả đời này của hắn cũng không quên được lần ngã xuống này.

Sau đó, đoàn người chúng ta hướng trung tâm cao nhất Pháp Sư Tháp tại tòa thành bay đi. Ven đường, những địa phương mà chúng ta đi qua đều nhìn thấy rất nhiều khô lâu đang kinh ngạc nhìn chúng ta, tại trong mắt bọn họ, chúng ta mới là chân chính ngoại tộc, bần đạo âm thầm quan sát, tại bên trong Pháp Sư Tháp, xuất hiện rất nhiều khô lâu pháp sư tại trong hốc mắt bốc ra Minh hỏa, mà trong luyện kim xưởng, lại là xuất hiện một số thân ảnh thấp lùn, khô lâu Địa Tinh cơ hồ tràn ngập ở trong tất cả các xưởng, số lượng thật sự không ít a.

Chúng ta một bên vừa đi vừa thưởng thức cảnh sắc kỳ quái ở nơi này, bất tri bất giác đã đi tới đại môn của chỗ cao nhất tại trung tâm Pháp Sư Tháp. Nơi này nhưng thật ra chính là một cái sân thượng lớn, cũng đủ cho mọi người chúng ta đứng cũng đều dư dả. Lúc này đây trên sân thượng kia sớm đã có mấy người đứng chờ sẵn, sau khi thấy chúng ta hạ xuống, bọn họ liền đi tới đón tiếp.

Người tiến đến trước nhất là một người thân mặc hắc bào, hắn hiển nhiên chính là Khắc Ngoại, bộ dáng của người này cùng với Khắc Lý cơ hồ giống nhau như đúc, thậm chí ngay cả thân thể cùng động tác cũng rất gần giống nhau, nếu không cảm nhận được năng lượng mạnh mẽ ở trong cơ thể hắn gần bằng với Thiên sứ sáu cánh, ta còn nhìn lầm hắn chính là Khắc Lý.

Bên người hắn còn có mấy bộ khô lâu thấp bé với sắc phục giống nhau, rõ ràng đều là cao tầng Địa Tinh. Sau khi mọi người gặp mặt là một trận hàn huyên, ta cũng không nhiều lời, chỉ là chúng ta vừa nhận biết trong số mấy vị Địa Tinh nhất tộc siêu cấp đại sư có Địa Tinh bộ tộc Tộc trưởng Mạt Mạt Lạp. Mặt khác điều tương đối đáng giá nhắc tới hơn là, bọn họ biểu hiện ra bên ngoài đối với ta quá nhiệt tình khiến cho ta rất ngoài ý, hiển nhiên bọn hắn đối với ta đến đây đều cảm thấy phi thường hưng phấn và tôn trọng.

Có lẽ đã bị bọn họ cuốn hút, ngay cả tên gia hỏa Liễu Khuy kia cũng tỏ thái độ tốt lên không ít so với mới vừa rồi, chỉ là Tật Phong còn có điểm mất mặt thôi, nhưng cũng tốt hơn không ít. Ít nhất không có dùng loại ánh mắt đầy cừu hận nhìn chúng ta.

Sau đó, bọn họ đưa chúng ta vào một cái phòng khách khá lớn, song phương sau khi phân xong chủ khách, Khắc Ngoại thân là chủ nhân rất ngượng ngừng mở miệng nói trước nhất: “Rất thật là có lỗi, bên trong tòa thành Vong linh này đều tìm không ra bánh trà chiêu đãi các ngươi, bởi vì, ân, các ngươi tới quá đột ngột, làm cho chúng ta ngay cả cái cơ hội chuẩn bị cũng đều không có, cho nên, ta cũng chỉ có thể nói thật có lỗi mà thôi!”

“Ha hả, không sao không sao” Bần đạo cười nói: “Các hạ không cần khách khí như vậy, thật sự là chúng ta cũng thuộc loại khách không mời mà đến, chỉ cần các ngươi không trách cứ chúng ta là tốt rồi”

“Ôi chao, các ngươi có thể đến được đây chúng ta còn cầu còng không được, như thế nào có thể trách đám người các ngươi chứ!” Khắc Ngoại cười nói.

“Ân?” Chúng ta bốn người nhìn nhìn lẫn nhau, đúng là ai cũng không biết vì cái gì mà chúng ta được hoan nghênh như vậy. Cuối cùng vẫn là Khắc Ngoại nhìn thấy vẻ nghi hoặc của chúng ta, vì thế cười hỏi: “Không phải các ngươi rất kỳ quái vì cái gì chúng ta lại coi trong các ngươi đã đến như vậy a?”

“Đúng vậy” Bần đạo tò mò hỏi: “Ta đích thật cái gì nghĩ nghĩ cũng không thấu đáo được? Các hạ có chỉ giáo không?”

“Ha ha, chỉ giáo thì không dám” Khắc ngoại khách khí một câu, cười cười giải thích: “Chuyện liên quan đến bộ dáng này, chắc rằng các ngươi không biết được, chúng ta trở thành Vong linh đã được bốn ngàn năm rồi, ai… bốn ngàn năm a! Trên đại lục tang thương biến hóa rất nhiều, nhưng mà chúng ta lại bị giam cầm tại chỗ này những bốn ngàn năm, chúng ta với cơ hội tiếp xúc với bên ngoài một chút cũng đều không có, cũng không có nhận được một chút tin tức nào ở bên ngoài, chúng ta là những người vướng bận, trên đại lục hiện giờ rốt cuộc có cái bộ dáng như thế nào, chúng ta đây thật sự rất muốn biết a”

“Không có cơ hội tiếp xúc, không có đúng a?” Bần đạo khó hiểu nói: “Ta nhớ rõ là ta đã từng phái người tới nơi này mà, bọn họ còn có đánh dấu tại trên bản đồ, bằng không ta như thế nào có thể tìm đến đây được?”

“Ân, thực lực thủ hạ của các hạ chắc cũng không phải mạnh lắm?” Khắc Ngoại cẩn thận nói: “Người bình thường sau khi tiến vào Tử Vong Thiên Mạc, sẽ là rất nhanh trúng độc mà chết! Mà Tử Vong Thiên Mạc chúng ta lại lớn như vậy, và chúng ta cũng không đủ bộ đội để phái đi tuần tra ở bên ngoài, cho nên cùng với thủ hạ của ngài không có tiếp xúc cũng đều là chuyện bình thường”

“Nguyên lai là như vậy” Bần đạo nghĩ nghĩ nói: “Có lẽ bọn họ cũng không có đi vào” Thủ hạ của ta báo cáo cho ta biết, nơi này bị khói đen (hắc yên) bao phủ, vô biên vô hạn, người tiến vào sẽ chết. Chỉ sợ bọn họ đúng là không dám đi vào, mà là ta đoán bừa.

Bởi vì có một số người nhìn thấy địa phương này rất quỷ dị, nên lo lắng đến sự an toàn, vô luận có hay không có nguy hiểm, bọn họ cũng không muốn đi vào, đương nhiên, vì muốn có được tiền thưởng của ta, bọn họ vẫn là biên soạn ra mấy địa phương nguy hiểm giao cho ta, tỷ như mấy ngày hôm trước ta chạy qua không ít địa phương, nhưng vẫn không có thu hoạch gì, vấn đề hết tám phần là tại lúc thăm dò tình báo không đủ chuẩn xác.

“Thế, chẳng lẻ nói nhóm người các ngươi trước đây không có đánh nhau với một Tinh Linh màu sắc rực rỡ sao” Bần đạo cười chỉ vào Uy Na: “Tinh Linh đó có giống như nàng không”

“Úc, ta nhớ ra rồi” Khắc Ngoại cười khổ nói: “Dường như là một hai ngàn năm trước có một Tinh Linh như vậy đến quấy rối chúng ta, nàng luôn luôn thích xô đẩy bếp lò chúng ta, sau đó thu thập những khô lâu công nhân luống cuống tay chân này của chúng ta. Tiểu gia hỏa kia thật đúng là nghịch ngợm, nhưng là cũng mang đến tai họa thê thảm cho chúng ta, cuối cùng chúng ta thật vất vả mới đuổi nàng đi! Nàng phải là đại danh đỉnh đỉnh Nguyên tố Tinh Linh Nữ hoàng phải không?”

“Nàng là mẫu thân của ta” Uy Na giành nói trước, đáp: “Nhưng mà nàng có nghịch ngợm như vậy sao hả?”

“Nhìn ngươi thì biết” Vong Ưu cười nói.

“Ha hả, mẫu thân của tiểu gia hỏa này là Nguyên tố Tinh Linh Nữ hoàng, là nàng cho chúng ta biết tồn tại của các ngươi, ta còn tưởng rằng các ngươi cùng với nàng có trao đổi cái gì đó” Bần đạo cười giải thích. Trong nội tâm ta lại tự hỏi, Nữ vương bệ hạ này, nguyên lai là có một bộ mặt khác như thế, trách không được Uy Na lại nghịch ngợm như vậy, nguyên lai là thiên tính của Tinh Linh bộ tộc a.

“Trao đổi?” Khắc Ngoại cười khổ, nói: “Nàng nội trong thời gian một ngày đã liên tiếp đập phá mấy trăm bếp lò của chúng ta, kia lúc ấy cơ hồ là toàn bộ tài sản của chúng ta, hơn phân nữa trong đó đều bị đánh phá hư hỏng, làm cho chúng ta thật đau lòng. Chúng ta có thể đuổi được nàng đi cũng rất không dễ dàng gì rồi, còn như thế nào trao đổi nữa chứ?”

“Ha hả, thì ra là thế” Bọn người bần đạo nhịn không được nở nụ cười.

“Được rồi, xin hỏi, hiện tại chúng ta có thể nói đến tình hình thực tế không?” Khắc Ngoại khẩn trương hỏi: “Ma tộc thế nào rồi, bọn họ có hay không nhất thống đại lục?”

“Đương nhiên không có” Bần đạo vội vàng nói: “Bọn họ bốn ngàn năm trước đã bị Liên quân các tộc đánh cho chạy về quê nhà rồi”

“Yead” Khắc Ngoại nhất thời vang lên hoan hô một trận, các lão nhân Địa Tinh Khô lâu đều hưng phấn hẳn lên, mà bốn gã Kim Chúc đang ở sát cùng nhau, hiển nhiên bọn họ vất vả lao lực trong bốn ngàn năm qua, chính là vì đối kháng với Ma tộc xâm lấn. Hôm nay đột nhiên biết được tin tức thắng lợi, tự nhiên là hưng phấn không thôi. Cho dù là Vu Yêu Khắc Ngoại thực lực cường hãn cũng nhịn không được kích động cả người run run, thật lâu cũng không nói được lời nào.

Bọn họ sau khi hoan hô náo nhiệt một hồi mới bình tĩnh trở lại. Đột nhiên, toàn thân Liệt Hỏa Vũ Đấu Gia Mạt Khắc hiện lên hồng sắc Kim chúc, giọng kích động nhìn ta hỏi: “Chúng ta – Liệt Hỏa Thần Giáo hiện giờ như thế nào rồi? Giáo chủ hiện tại là ai? Và đã có bao nhiêu giáo chúng?”

Lập tức ánh mắt của tất cả mọi người trong phòng khách đều chuyển hướng về phía ta, trên khuôn mặt toàn bộ bọn họ đều mong chờ câu trả lời của ta, trong bốn ngàn năm này, ngoại trừ cừu hận đối với Ma tộc ra, chỉ sợ bọn họ quan tâm nhiều nhất chính là những thế lực. Cho nên mỗi một người đều chăm chú lắng nghe đáp áp của ta. Nhưng bần đạo cũng rất khó xử không biết phải nói như thế nào đây, cái này … nhưng thật ra là một tin tức quá khủng khiếp a!

“Như thế nào rồi? Nói mau đi?” Liệt Hỏa Vũ Đấu Gia Mạt Khắc thấy vẻ mặt ta khó xử không nói lời nào, còn tưởng rằng ta cùng với Liệt Hỏa Thần Giáo có va chạm, lập tức vỗ ngực bảo đảm: “Tiểu huynh đệ có phải cùng giáo phái chúng ta có chút hiểu lầm? Không quan hệ a, chỉ cần có ta ở đây, cái gì là hiểu lầm đều thương lượng tất, ngươi hay là trước nói cho ta biết tình hình chính xác đi ha, ta … đều rất nhanh muốn chết đây” Hắn lúc vỗ ngực đặc biệt dùng sức, tại bên tai ta tựa như đại la vang lên, chấn cho cái lỗ tai ta nổi lên bùng bùng.

Bần đạo đành phải xoa nhẹ cái lỗ tai, sau đó cười khổ nói: “Ta cũng không có phúc khí hiểu lầm với giáo phái các ngươi, bởi vì, ân, tại ba ngàn năm trước quý giáo đã bị Quang Minh giáo đình tìm lấy cớ để tiêu diệt hoàn toàn rồi! Trận chiến này được gọi là Diệt Hỏa Chi Dịch, từ Giáo chủ cho đến giáo chúng các ngươi bị giết một ngàn năm trăm vạn chi chúng. Giáo đình lại truy sát liên tục đuổi giết hơn ngàn năm. Đến hiện sau hơn hai ngàn năm đã không còn nghe được tin tức gì về quý giáo, chỉ sợ hương hỏa đã bị tuyệt truyền rồi?”

“Điều đó không có khả năng a” Liệt Hỏa Vũ Đấu Gia Mạt Khắc vẻ mặt dại ra nói. Trong phòng khách, mọi người ngoài Khắc Ngoại ra, tất cả đều choáng váng!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK