Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: huyetsacthiensu

Hứa Tiêu Nhiên một thân áo trắng sạch sẽ đưa tay đỡ A Đoàn từ trên xe ngựa xuống, nhìn thoáng qua kiệu mềm nóc đỏ dừng bên cạnh, khuôn mặt tuấn tú loe lên một tia nghi hoặc dịu dàng hỏi “Muội thậtsự không cùng ta đi Đông cung xem thử một chút sao?” Dừng một chút lại nói thẳng “Muội cãi nhau với Thái Tử điện hạ à?”

Lúc này hai người vừa đi qua cửa cung, A Đoàn muốn đổi kiệu nhỏ, Hứa Tiêu Nhiên đành phải đi bộ.

Cách thời gian chuyện Vệ Trường Hận là Thái Tử điện hạ được truyền ra đã ba ngày, là một nhân vật khác của trung tâm của câu chuyện, mấy ngày nay A Đoàn vẫn ở nhà không đi ra ngoài. Mặc dù mấy ngày nay không ra khỏi cửa, nhưng chuyện gì xảy ra A Đoàn cũng biết rõ. Chuyện triều đình không nói, chỉ nói đến mấy ngày nay mẫu thân đã nhận được vô số thiếp thăm hỏi.

không ngạc nhiên, tất cả đều là thiếp mời trong nhà của những tiểu thư gia thế trong độ tuổi giống nhau.

Đây là ý gì, không cần nói cũng biết.

Thái Tử ca ca đã nhiều năm không về kinh, lúc làm Vệ Trường Hận vẫn luôn đeo mặt nạ, trừ những người thân cận, rất nhiều người đều không biết mặt hắn. Lần này “Trở về”, đương nhiên phải ra mặt để mọi người nhận thức. Hoàng thượng nói, lần này là tiệc tiếp đón muộn, thời gian đã định là ngày mai.

Nếu đơn giản như vậy thì cũng thôi, nhưng mà tất cả những nhà có cô nương có độ tuổi phù hợp đều được mang đến cùng tham gia yến tiệc, ý tứ đã quá rõ ràng. Thái Tử sắ hai mươi tuổi, ngay cả trắc phi cũng không có. Trước kia hắn không ở trong kinh, bây giờ hắn đã trở lại, tất nhiên phải làm việc trọng đại của đời người.

Lúc trước lúc nghe được tin tức này, trong lên lóe lên cảm giác thả lỏng, đây là một loại cảm giác khôngbiết nên hình dung như thế nào. Vẫn luôn biết sẽ có ngày hôm nay, trong lòng đã có chuẩn bị nhưng lại không muốn phải đối mặt, bây giờ điều này đã xảy ra, có loại cảm giác cuối cùng cũng đã được giải thoát. Bản thân cũng không thể nói rõ cảm giác trong lòng, càng không biết nên nói với người bên ngoài như thế nào.

Nghe vậy chỉ mím môi cười nhẹ “Tất cả mọi người đều nói tình cảm của muội với Thái Tử ca ca vô cùng sâu nặng, hai người bọn muội làm sao có thể có việc gì được chứ?”

Đây không phải là A Đoàn tự giễu, là mọi người cho là thật.

Chuyện thân phận này làm một khi ầm ĩ lên, câu nói lúc Vệ Trường Hận trở về đã nói lại bị lôi ra. Lúc trước không biết là ai, bây giờ có thể đoán được, cũng hiểu được Thái Tử điện hạ cũng với Thái Tử phi tình cảm vô cùng tốt. Nếu không, sao lại nhận được nhiều thiếp bái phỏng như vậy?

Câu nói trêu ghẹo này hiển nhiên không đủ để đánh tan nghi ngờ của Hứa Tiêu Nhiên, đang muốn hỏi lại thì A Đoàn đã đánh đòn phủ đầu, đôi mắt hạnh xinh đẹp thoáng nhướn lên, mang theo ý cười hỏi lại “Hay là Đại ca muốn cùng muội đi gặp An Dương?”

Hai huynh muội cùng nhau vào cung, một người tìm Thái Tử, một người tìm An Dương.

thật là ngoài dự đoán, lần này Hứa Tiêu Nhiên không lập tứ phản bác lại luôn hoặc dạy dỗ A Đoàn, ngược lại lại ngẩn người. Lúc A Đoàn đang vô cùng kinh ngạc chớp chớp mắt đã khôi phục lại thành quý công tử ôn nhu như bình thường, bất đắc dĩ nói “Ta đã sớm nói rõ với muội, về sau không được nhắc lại chuyện này nữa, lòng ta đặt trên con đường làm quan, không nghĩ đến những cái khác.”

A Đoàn nhíu mày, không trả lời, còn đang suy nghĩ động tác dừng lại đáng nghi của Hứa Tiêu Nhiên. Đánh giá Hứa Tiêu Nhiên từ trên xuống dưới, ý muốn tìm ra chút dấu vết gì đó. Ý đồ này quá rõ ràng, Hứa Tiêu Nhiên suýt chút nữa đã không duy trì được phong độ của bản thân, chỉ nhanh chóng nói “Mặc dù việc này không phải lỗi của muội, nhưng ở trong lòng của công chúa, muội cũng là một nguyên nhân rất lớn.”

âm thanh có chút xấu hổ khụ một cái tốc độ nói càng nhanh “Tóm lại, muội hãy nói với nàng ấy đi, ta đitrước.”

nói xong liền xoay người, bước chân nhanh hơn bình thường gấp mấy lần biến mất trước mặt A Đoàn, như chạy trối chết.

Lúc hai huynh muội nói chuyện các nô tài xung quanh tự động đứng cách xa vài bước, Giang Vạn Lí cầm thứ gì đó của An Dương công chúa đứng ở phía sau cách A Đoàn vài bước, bây giờ thấy Đại công tử đãđi rồi, vôi vàng tiến lên phía trước “Tiểu thư, chúng ta mau đến chỗ công chúa thôi, từ chỗ này đến tẩm điện của công chúa, ngồi kiệu cũng phải mất đến nửa canh giờ.”

Lúc này A Đoàn mới hồi thần, đưa mắt nhìn lại đã không thấy bóng dáng của Hứa Tiêu Nhiên, cũng không nói gì, cười cười khom người chui vào bên trong kiệu nhỏ, Giang Vạn Lí cẩn thận xác định A Đoàn đã ngồi ổn định mới buông rèm xuống đứng sang bên cạnh.

“Khởi kiệu ~”

Cùng với âm thanh của Giang Vạn Lí, kiệu nhỏ lảo đảo tiến lên. Mềm mại tựa vào một bên kiệu nhỏ, khóe miệng vẫn nhếch lên của A Đoàn cuối cùng cũng hạ xuống, đôi môi mím thành một đường thẳng tắp, không tiếng động thở dài một hơi. Hai ngày nay, mẫu thân phụ thân, Đại ca thậm chí Nhị ca vốn ít nói cũng đều như có như không khuyên mình rộng lượng.

Lời trong lời ngoài ý là, Ngô Đồng thân là Thái Tử tất nhiên không có khả năng chỉ có mình Thái Tử phi. Mặc dù mình với Thái Tử ca ca tình cảm sâu nặng, nhưng cái gì nên đến cũng phải đến, muốn mình rộng lượng, đừng ấm ứ buồn rầu mà thành tâm bệnh. Nhưng cũng không nói rõ, chỉ một chuyện nhỏcũng có thể loanh quanh lòng vòng đến việc khuyên nhủ mình.

thật là vừa bực mình vừa buồn cười.

Tâm trạng của mình không tốt là sự thật, nhưng cũng không phải vì chuyện này.

Trắc phị hoặc thị thiếp, mình đã chuẩn bị tâm lý từ sớm, cho dù không tình nguyện, cũng sẽ không biểu hiện ra bên ngoài. Hơn nữa, danh sách đáng nghi kia, hình như là thể hiện tâm ý của Thái Tử ca ca? Thậm chí Thái Tử ca ca còn nói cho mình việc hắn có lòng phòng bị đối với các nàng ấy, cho dù những người đó vào Đông cung, cũng không thể nhận được sủng ái của Thái Tử ca ca.

Lo lắng, mấy ngày nay vẫn băn khoăn nhưng vẫn luôn không có đáp án.

Vị tỷ tỷ váo áo màu đỏ kia mình vẫn nhớ rõ bảy tám phần, khuôn mặt rất giống mình. Người đó là ai?

Thái Tử ca ca chưa bao giờ có ý nghĩ gì đó quá phận với mình, như vậy, vì sao huynh ấy muốn lấy miệng ngọc bội kia đi? Miếng ngọc bội kia mặc dù tốt, nhưng trong những đồ vật của Thái Tử ca ca, miếng ngọc bội đó cũng không được tính là cái gì.

Vì sao Thái Tử ca ca muốn đi biên cương, Thái Tử của một nước, vì sao cứ nhất định phải đi chưa?

Còn có nhị phòng…

Vì sao Thái Tử ca ca có lòng thù địch lớn như vậy với nhị phòng chứ?

Cuối cùng quan trọng nhất nhưng cũng khó hiểu nhất. Tình cảm của Thái Tử ca ca đối với mình từ đâu đến? Từ khi mình bắt đầu có ký ức đến giờ, huynh ấy vẫn luôn ở bên cạnh làm bạn với mình, không có tình đầu chớm nở, trực tiếp đi đến tế thủy trường lưu*, bình thản an ổn. Nhưng nhiệt tình ban đầu đâu? Tình cảm ban đầu từ đâu mà đến?

Tế thủy trường lưu: nghĩa là dòng suối nhỏ nhưng chảy dài. Ý nói một tình yêu không thuộc dạng chớp nhàng, cả thèm chóng chán mà dần nảy nở theo thời gian từng chút từng chút đền khắc cốt ghi tâm.

một loạt vấn đề này, không có đáp án, thậm chí ngay cả chút manh mối cũng không có.

Cũng may mấy ngày nay Thái Tử ca ca bận rộn, không có thời gian chú ý đến mình, cho nên cũng không đến gặp mặt. May mắn không cần nhìn thấy huynh ấy, nếu nhìn thấy, co dù bản thân nhịn được không hỏi cũng nhất định sẽ lộ ra dấu vết. không phải không dám hỏi, chỉ là cảm thấy, nếu Thái Tử ca ca nói ra đáp án, sự bình tĩnh này nhất định sẽ bị đánh vỡ…

Đầu óc rối như tơ vò suy nghĩ vẩn vơ, thời gian trôi qua rất nhanh, cảm thấy không lâu đã đến tẩm điện của An Dương, đỡ tay Giang Vạn Lí dưới kiệu, sau đó nhìn thấy các cung nữ đã sớm chờ ở cửa cung. Trong mắt chợt lóe lên ý cười, điều này chứng tỏ An Dương không còn tức giận nữa đúng không?

“Thỉnh an Hứa tiểu thư.” Các cung nữa ào ào quỳ xuống thỉnh an.

A Đoàn gật đầu, cười để mọi người đứng dậy. Tẩm điện của An Dương A Đoàn đã đến nhiều lần, khôngcần người dẫn đường thậm chí nhắm mắt cũng có thể tìm được đúng đường. Vừa đi vừ hỏi mọi người “Công chúa đâu, bây giờ công chúa đang làm gì?” Có cung nữ mặt tròn lanh lợi nói “Bẩm Hứa tiểu thư, công chúa không làm gì cả, đang ở đại điện chờ người.”

Gật đầu, như vậy xem ra là thật sự không tức giận? Tâm trạng cuối cùng cũng dễ chịu hơn vài phần.

Gần nửa khắc sau đoàn người đi đến đại điện, An Dương đang ngồi vững vàng trên vị trí chủ nhân, bên cạnh không có ai hầu hạ. Trưng ra một khuôn mặt cười lạnh, lạnh lùng nhìn vào A Đoàn, cánh mũi động đậy, vô cùng rõ ràng hừ một tiếng, sau đó nghiêng đầu thưởng thức trà, giả vờ như không nhìn thấy A Đoàn.

Động tác trẻ con như vậy, là thật sự không tức giận, chỉ là không có bậc thang đi xuống mà thôi. Cười không ra tiếng, sau đó nhận lấy vật gì đó trong tay Giang Vạn Lí, không tiếng động bảo người bên ngoài không cần theo vào, tự mình đi vào đến bên cạnh An Dương, cũng không nói lời nào, lẳng lặng nhìn nàng.

Động tác uống trà của An Dương dừng lại đã lâu, đúng lúc duy trì ở động tác đưa trà đến bên miệng. A Đoàn có ý xấu chống cằm, rất vui vẻ nhìn tay phải của An Dương đang giơ chén trà, cũng muốn nhìn xem nàng có thể duy trì tư thế này đến bao giờ. Ánh mắt quá rõ ràng, cho dù An Dương không nhìn A Đoàn cũng có thể cảm nhận được.

Tức giận trực tiếp nghiêng đầu nhìn A Đoàn, tay phải cạch một tiếng đặt chén trà xuống bàn.

“Ngươi không chó ta một bậc thang để ta đi xuống đúng không? rõ ràng là chính ngươi làm sai!”

A Đoàn cười, đem điểm tâm đang cầm trong tay trình lên bằng hai tay, khẽ cúi đầu nói “Bánh đậu tằm của Tứ Xuyên, xin công chúa điện hạ vui lòng nhận cho ~” An Dương thích ăn cay, nhưng cơ thể nàng không như mong đợi, chỉ cần ăn một miếng là xong đời, trên mặt sẽ lập tức sẽ hiện ra mụn nhọt, ăn mấy miếng, cả người sẽ khẩn cấp.

Hoàng Hậu nương nương quản rất chặt, không cho nàng ăn đồ cay, chỉ có thể từ những món đồ tráng miệng nếm chút mùi vị.

Bộ dạng ngoan ngoãn này lại lấy lòng An Dương, cằm hếch lên, nói một câu rất kiêu ngạo “Nhìn ngươi có thành ý như vậy, lần này bản cung sẽ không so đo với ngươi nữa, đặt ở đây đi.” Chỉ là khuôn mặt không được tự nhiên, cố gắng kìm nén nụ cười đang muốn giương lên bên khóe miệng.

A Đoàn cũng nén cười, dựa vào ý của An Dương, bộ dáng cẩn thận giả vờ như thật đặt lên bàn, sau đó càng nhỏ giọng hỏi “Công chúa điện hạ còn giận tiểu nhân nữa không?” A Đoàn không trả lời, A Đoàn tiếp tục sợ sệt nói “Công chúa đện hạ không cần giận tiểu nhân, mấy ngày nay tiểu nhân ăn không ngon ngủ không yên rất khó chịu…”

Còn dùng cổ tay áo che mặt giả vờ khóc thút thít hai tiếng.

Đưa là muốn trêu cho An Dương cười, kết quả ánh mắt An Dương hơi dừng lại tưởng là thật, trực tiếp đưa tay kéo tay áo A Đoàn, khẩn trương nhìn ánh mắt A Đoàn “Mấy ngày nay ngươi thật sự ăn khôngngon ngủ không yên sao?” không chờ A Đoàn trả lời lại nói “Nguyên yên tâm, mẫu hậu làm như nào là chuyện cảu người, ta vĩnh viễn đều sẽ ủng hộ ngươi!”

“Hơn nữa Đại ca ta cũng thích ngươi nhất, nhưng người khác không có cửa đâu.”

“Ngươi không cần để ở trong lòng, thuận theo tự nhiên là được, dù sao các nàng ta cũng chỉ có danh phận mà thôi.”

Chuyện này An Dương càng rõ, thực tế hai ngày nay Hoàng Hậu vẫn vô cùng vui vẻ lôi kéo nàng chọn người! Thân là bạn tốt của A Đoàn, đương nhiên An Dương không muốn làm như vậy, nhưng mà nhìn bộ dáng của mẫu hậu vô cùng vui vẻ giống như lập tức có thể có một tiểu tử mập mạp để ôm lại khôngđành lòng kích thích người, chỉ có thể đồng ý vài câu cho có lệ.

Hơn nữa, sinh ra trong gia đình đế vương, An Dương đã nhìn thấy những phi tử chưa được sủng ái, đếm cũng không đém hết. Phụ hoàng như vậy, mặc dù trong lòng Đại ca có A Đoàn, nhưng mà miệng lưỡi thế gian đáng sợ, vì cân bằng các thế lực trên triều đình cũng sẽ có trắc phi. Trong lòng biết rõ, cho nên không dám ở trước mặt Hoàng Hậu để lộ ra cái gì.

Sợ mẫu hậu nghĩ nhiều, về sau A Đoàn không bằng lòng sẽ ảnh hưởng đến bản thân.

Ý định ban đầu của A Đoàn là trêu cho An Dương ười, không ngờ hóa ra nàng ấy lo lắng cho mình như vậy. Vô cùng cảm động lại có chút xấu hổ, nghĩ ngợi một lúc rồi trực tiếp nói “Chuyện này ngươi khôngcần lo lắng, cái gì Thái Tử ca ca cũng đều nói với ta. Mặc dù ta không biết huynh ấy dự định sẽ làm thế nào, nhưng nhất định không phải là điều mọi người nghĩ.”

Lời này trước sau không đồng nhất, nhưng bản thân mình thật sự cũng không biết hắn tính làm gì.

An Dương chớp chớp mắt, không rõ ràng “Đại ca nói vói ngươi thế nào?”

A Đoàn nhíu mi, dù sao bản thân cũng nghĩ không thông, dứt khoát nói hết tất cả mọi chuyện cho An Dương, cuối cùng còn nhấn mạnh số phận của mấy người kia “Ta đã bóng gió hỏi phụ thân ta, gia thế của những cô nương kia đều không tệ, chủ yếu là phụ thân của các nàng ấy hoặc là trung thành với Hoàng Thượng, hoặc là người bên cạnh Thái Tử ca ca.”

“Đều là người hữu dụng đối với Thái Tử ca ca…”

“Ta thật sự không biết nên làm thế nào. Ta vừa nghĩ đúng là ta không thích mấy người đó, nhưng trước mắt các nàng ấy không có mâu thuẫn gì với ta cả, ta muốn gây khó dễ cho các nàng ấy cũng không có cơ hội. Hơn nữa, nếu như các nàn ấy xảy ra chuyện gì, một người thì không sao, nếu tất cả đều gặp chuyện không mau, người ngốc cũng biết là có người cố tình gây ra.

“Cho dù không có chứng cứ, nhưng mà họ cũng nghĩ được người được lợi là ta, nếu vì vậy mà phụ thân của các nàng ấy với Thái Tử ca ca có khoảng cách, thật sự là mất nhiều hơn được.”

“Cuối cùng…” Mím mím mối, có chút nản lòng “Việc này là vô tận, không có người thứ nhất thì còn có người thứ hai, người thứ ba. Chỉ cần một ngày huynh ấy còn là Thái Tử thì không thể chỉ có một mình ta.”

Gia đình bình thường hoặc là gia đình quý tộc nếu chỉ cưới một người vợ, một đời một kiếp một đôi đương nhiên là một câu chuyện được người đời ca tụng, nhưng ở gia đình đế vương, thật sự là khôngthực tế. Thực tế nhất là, sau cưới vợ là gì? Là sinh con, thật đáng buồn nhưng cũng là hiện thực, trong gia đình đế vương điều này là vô cùng quan trọng.

nói chung ai cũng không thể đảm bảo Hoàng Hậu nhất định một lần là sinh được con trai đúng không? Cho dù Hoàng Hậu mang thai con trai, ai có thể đảm bảo cái thai này có thể thuận lợi được sinh ra? Sau khi lớn lên ai có thể đảm bảo hắn nhất định là hoàng tử thích hợp nhất để thừa kế ngai vị chứ? Trong lịch sử Thái Tử bị phế không phải chỉ có một hai tiền lệ. Nhiều nhân tố không xác định như vậy, tất nhiên là càng nhiều càng tốt.

Đương nhiên, nếu như sinh được đứa con trai không chịu thua kém, lại có thủ đoạn làm cho người khác không thể sinh được con trai, cũng không ai dám nói gì. Nhưng điều kiện là có nhiều thời gian, việc này Thái Tử ca ca với mình đã không phù hợp. Bản thân còn chưa tròn mười lăm tuổi, Thái Tử ca ca lại sắp hai mươi, Hoàng Hậu nương nương cũng rất gấp rồi.

Cho nên, nhất định phải nạp trắc phi hoặc thị thiếp.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK