Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: huyetsacthiensu

Chuyện công đã bàn xong, Hứa Tiêu Nhiên nhìn Ngô Đồng cất xong mấy thứ đồ kia đang muốn cáo từ để rời đi, Ngô Đồng lại đưa tay ra ngăn động tác của hắn lại, cũng không nói lời nào, chỉ là đứng dậy, dẫn đầu đi phía trước, Hứa Tiêu Nhiên bộ dáng phục tùng đi phía sau nửa bước đuổi theo.

Hai người đi đến một đình nghỉ mát trong hoa viên, ở giữa trên bàn đã bày xong đồ ăn ngon rượu ngon, hoa cỏ tranh nhau đua nở đón mùa xuân đến, thật là một nơi trăm hoa đua nở. Chỉ đáng tiếc, cảnh đẹp như vậy lại không có người thưởng thức, hai người nhân trung long phượng (rồng phượng trong loài người) mặt mày đều vô cùng nghiêm túc, không tiếng động ngồi xuống.

Ngô Đồng đưa cánh tay thon dài ra rót rượu cho Hứa Tiêu Nhiên.

“Bây giờ chúng ta nói chuyện tư, ta không phải là Thái Tử, ngươi cũng không phải Đại thiếu gia của quốc công phủ.”

Hứa Tiêu Nhiên đang muốn cảm ơn, động tác chợt dừng lại, nhìn về phía Ngô Đồng đang ngồi đối diện bộ dáng rõ ràng là có việc muốn nói, hai hàng mày thoáng nhướn, rồi sau đó thản nhiên ngẩng đầu, ngón tay thon dài nắm chặt chén rượu trắng sáng nâng lên giữa không trung. Ngô Đồng cũng cười mộtcái, rót cho mình một ly, hai chiếc chén va chạm vào nhau giữa không trung phát ra một tiếng thanh thúy, uống một hơi cạn sạch.

âm thanh đặt chén xuống vang lên nhẹ nhàng, mới vừa rồi, vừa rồi hai người còn nhìn nhau cười thoải mái cũng tản đi, vẻ mặt của hai người cũng thu lại. Ngô Đồng nâng mắt lẳng lặng nhìn về phía Hứa Tiêu Nhiên ở đối diện, con ngươi đen như mặc nhìn không rõ cảm xúc, qua thật lâu mới thẳng thắn “Ngươi cảm thấy, An Dương thế nào?”

Chỉ bảy chữ đơn giản, lại làm cho Hứa Tiêu Nhiên đang nín thở chờ đợi trở tay không kịp. Mặc dù gặp mặt Ngô Đồng không nhiều lắm, nhưng mấy năm nay so chiêu với Vệ Trường Hận cũng không ít lần, tự nhận là vẫn có thể hiểu hắn mấy phần. Người này thích tính kế rồi mới ra quyết định, am hiểu tìm sơ hở của người khác khi nói chuyện. nói trắng ra như hôm nay là lần đầu tiên.

Tim cũng theo lời hắn nói mà đập nhanh vài nhịp.

Cảm thấy An Dương như thế nào?

Vẫn luôn tránh An Dương công chúa còn không kịp, cũng không thể phủ nhận, ngày hôm ấy khóe mắt nàng mang nước mắt nhào vào trong ngực mình, mùi hương thoang thoảng của nữ tử bay vào mũi, thấp giọng khóc lóc kể lể, mí mắt run rẩy… Có lẽ khi ấy đã bị mê muội nên không lập tức đẩy nàng ấy ra, lại cảm thấy có chút luyến tiếc…

Lúc Ngô Đồng nhìn thấy Hứa Tiêu Nhiên rơi vào trầm tư cũng thu lại ánh mắt của mình, không xem xét ý tứ của hắn mà nhìn về nơi khác, để cho hắn thời gian để suy nghĩ. Lúc lâu sau nghe được tiếng nóichuyện phía đối diện mới quay đầu, bắt được chút chật vật trong mắt hắn. Khóe miệng nhếch lên, ánh mắt lợi hại nhìn về phía Hứa Tiêu Nhiên.

“Vậy để ta đổi câu hỏi khác.”

“Đường làm quan cùng An Dương, ngươi sẽ chọn cái nào?”

Sắc mặt Hứa Tiêu Nhiên không đổi, nhưng hô hấp chợt dừng lại, hai bàn tay đặt phía dưới gầm bàn đá hơi hơi nắm chặt.

“Đường làm quan.”

Ngô Đồng gật đầu, đáp án này cũng không ngoai ý muốn. Kiếp trước không có câu hỏi này, hành động của hắn đã trực tiếp trả lời cho câu hỏi này; tướng mạo, gia thế, nhân phẩm của Hứa Tiêu Nhiên cũng đều thừa sức xứng với An Dương, nhưng hắn không phải là mối nhân duyên tốt đẹp của An Dương. Người này có tài cũng có thể tiến xa hơn, nhưng tất cả những gì hắn có đều dành cho việc khác, còn lại quá ít cho An Dương.

Trong thoáng chốc nhớ tới đời trước An Dương một thân váy áo đỏ như lửa vui vẻ phấn chấn, đến cuối cùng kết cục là ảm đạm hòa ly. Thế cho nên sau này tính tình của nàng có sự thay đổi vô cùng lớn, trai lo vô số, khuôn mặt mỗi người đều có chút giống với Hứa Tiêu Nhiên, nhưng khác biệt lại là, những trai lơ kia lấy An Dương làm chủ, sai đâu đánh đó.

Luôn luôn thời khắc nào cũng phải ở bên cạnh nàng, không thể ròi đi nửa bước.

Mà Hứa Tiêu Nhiên cũng cả đời không tái giá, ở trong triều đình thành thạo điêu luyện. Hứa gia nản lòng rời kinh, hắn từ một quý công tử phò mã sa sút đến mức còn không bằng một người dân bình thường. Nhưng hắn dựa vào tài trí hơn người lại lần nữa bước chân vào triều đình phong sinh khởi thủy (gió đi khắp nơi để mọi vật sinh ra, nước đến đâu thì mọi vật ở đó đâm chồi nảy lộc) cho tới khi lên đến chức Tể tướng, làm cho Hứa gia lại một lần nữa đạt được vinh quang.

Tin rằng hắn có yêu An Dương, nếu không cũng không cả đời không tái giá, lúc trước lại càng khôngcưới An Dương.

Chỉ đáng tiếc thua bởi dã tâm của hắn.

Lại khom người rót cho Hứa Tiêu Nhiên khuôn mặt có chút giãy dụa một chén rượu. Động tác đứng dậy, tiếng rượu rót vào chén làm cho Hứa Tiêu Nhiên hoàn hồn, kinh ngạc nhìn rượu trong chén, môi hơi động nhưng không nói lời nào, nhắm mắt ngửa đầu, uống một hơi cạn sạch. Lần nữa mở mắt ra thì tron mắt đã trấn tĩnh lại.

Hiểu được ý của Ngô Đồng.

Ngày ấy nàng ôm hắn, Ngô Đồng cũng ở đây, hắn cũng đã nhìn thấy rõ ràng. Có lẽ An Dương đã say nhưng mình lại rất tỉnh.

đã đưa ra lựa chọn, uống xong chén rượu này sẽ không còn đường để hối hận.

Cười nhẹ đưa ra lời bảo đản “Người yên tâm, thần biết nên làm như thế nào.”

Ngô Đồng gật đầu, trong lòng lại không thấy thoải mái chút nào, thậm chí là còn hơi phiền muộn. Hai người bọn họ, nếu so sánh từng người một thì người này càng tốt hơn so với người kia. Nhưng lại khôngthể ở cùng một chỗ được. Kiếp trước An Dương mạnh mẽ xoay người, nhưng hai ba năm thì tan rã. mộtngười hoang đường sống qua ngày, một người lạnh lùng sống một mình đến cuối đời.

Chỉ có thể cảm thán một câu thế sự vô thường, cũng không thể có biện pháp vẹn cả đôi đường. mộtngười là nước, một người là lửa, nhìn thì dịu dàng nhưng nội tâm lại lạnh lùng như đá, làm sao có thể hòa nhập với nhau được.

A Đoàn ngồi ở bên ngoài chính sảnh, Trương Ninh An còn nằm mê man ở bên trong buồng. Cả người đều tựa vùi vào bên trong ghế Quý phi, trên người đắp một chiếc chăn lông trắng mỏng, cầm trong tay hai tờ giấy, một tờ là về Trương Ninh An, một tờ là về đích nữ Trương gia, chỉ lớn hơn Trương Ninh An nửa tuổi Trương Bảo Châu. Thời gian ngắn ngủi, cũng không hỏi thăm được nhiều nhưng như này cũng đủ rồi.

một thứ nữa mà có thể được mặc Nguyệt sa ảnh, thật là làm cho người ta phải suy nghĩ.

Trương Bảo Châu, tên như ý nghĩa, hòn ngoạc quý trên tay. Từ nhỏ được coi như châu như ngọc mà lớn lên. Phụ thân không quản, mẫu thân cưng chiều kiêu căng ương ngạnh, nói một thì không có hai. Thích nhất là bắt nạt thứ muội Trương Ninh An. Nhưng điều đáng châm chọc là, mỗi lần nàng bắt nạt Trương Ninh An, sau đó Trương Ninh An lại có thể ấy chút bồi thường từ chỗ Trương đại nhân.

Trương Ninh An, mẹ đẻ là tiểu thiếp có chút được sủng ái, mãi đến bây giờ mối tháng Trương đại nhân đều đến tiểu viện của mẹ nàng ta ở lại mấy ngày. nói là tính cách nhu nhược lại có chút khờ dại ngoài ý muốn, ngây thơ không rành chuyện đời. Điều này lại phù hợp với sở thích của Trương đại nhân, cũng có vài phần yêu thích nàng, còn vì nàng mà răn dạy Trương Bảo Châu vài lần.

Khờ dại, không rành chuyện đời…

Như vậy là một sự giải thích tốt nhất vì sao một tiểu thư gia thế lại một mình xuất hiện trên đường còn bị người đuổi theo. Tính tình trẻ con, tò mò về thế giới bên ngoài, cũng không muốn có người hầu đitheo. Luôn muốn đi thám hiểm bên ngoài, sau đó về nhà kể chuyện say sưa với hai người phụ mẫu đang lo lắng, mang chút vui vẻ, chút tự hào.

thật là một cái cớ tốt.

Xem xong hai tờ giấy rất nhanh, A Đoàn hạ mắt suy nghĩ một chút, một lúc sau ngẩng đầu lên, đưa giấy cho Bán Đông đang đứng bên cạnh. Bán Đông nhận lấy, bên chân đã sớm đặt một chậu than, ném hai tờ giấy vào chậu. Nhìn hai tờ giấy đã tan thành tro bụi mới gọi tiểu nha hoàn vào bê chậu than ra ngoài.

Sau đó nhìn về phía A Đoàn, chờ nàng hạ lệnh.

A Đoàn đưa tay kéo chăn mỏng đang khoác ở bụng kéo lên đến dưới cằm, người cũng trượt lùi xuống, cả người đều vùi vào trong chăn mỏng. Khóe mắt Bán Đông co giật nhìn một đống đang phồng lên trêntháp, chỉ có thể cảm thấy may mắn, may mắn không có người ngoài ở đây, không ai nhìn thấy dáng vẻ của tiểu thư nha vậy.

Qua thật lâu A Đoàn mới chui từ trong chăn ra, cũng không để ý mái tóc bị cọ rối tung lên, trực tiếp ngoắc ngoắc tay với Bán Đông. Bán Đông nghe lời khom người ghé sát tai vào gần miệng A Đoàn. Cùng với khóe miệng không ngừng đóng mở của A Đoàn, ánh mắt Bán Đông cũng từ kinh ngạc đến hơi ẩnchứa chút vui vẻ.

Thậm chí chờ A Đoàn nói xong còn vỗ ngực đảm bảo.

“Tiểu thư yên tâm, cái này nô tì rất am hiểu!”

Mí mắt Trương Ninh An động đậy, dần dần tỉnh lại, ánh mắt mê mang, hiển nhiên là còn không biết mình đang ở chỗ nào. Nhưng mà cũng chỉ hoang mang trong giây lát, ánh mắt trong nháy mắt đã rõràng sau đó lại trở nên mơ hồ, không xác định nhìn quanh bốn phía, không có một bóng người. Sau khi không nhìn thấy ai, vẻ nhu nhược trên mặt lập tức biến mất sạch sẽ.

Từ đồ trang trí trong phòng này nhìn thấy thì chắc phòng này chỉ là phòng khách, lại nhìn ra bên ngoài trời, bên ngoài đã phủ xuống một màu đen, xem ra thời gian mình hôn mê cũng không dài. Nhưng mà phải nắm bắt đúng thời gian, nếu không chưa làm được gì đã bị phụ thân đưa về, tâm cơ của mình cũng bị uổng phí.

Cắn răng một cái, ngã từ trên giường xuống, phát ra vài tiếng kêu rên.

Bán Đông nghe được tiếng động tiến vào thì nhìn thấy Trương Ninh An quỳ rạp trên mặt đất, đáng thương che trán đã được thoa thuốc, ánh mắt cũng che kín sương mù, đau sắp khóc. Cau mày tiến lên đỡ người dậy, còn chưa nhìn mặt Trương Ninh An đã nổi giận nói “cô nương này, ngươi có chuyện gì vậy? Bỗng dưng dụng vào xe ngựa của nhà chúng ta, có lòng tốt bôi thuốc tốt cho ngươi, bây giờ lại ngã xuống giường, ngươi muốn ngã rồi ăn vạ nhà chúng ta có đúng không?!”

Ánh mắt mở to trừng Trương Ninh An, vô cùng bất mãn, thậm chí ngay cả liếc mắt nhìn Trương Ninh An cũng sợ phí sức.

không có chút nhẹ nhàng nào đặt người ngồi lại xuống giường, chân mày nhíu lại thật chặt “Ngươi là người ở nơi nào, ngươi đụng vào xe ngựa nhà chúng ta để làm gì? Nhà ngươi ở đâu, ngươi nói nhanh lên một chút, tránh cho ngươi chết ở nhà chúng ta, xui xẻo cho nhà chúng ta!”

Cuối cùng trực tiếp quay đầu, nhỏ giọng nói thầm.

“Cũng là do tiểu thư nhà ta có lòng tốt, nếu không ai sẽ đưa ngươi về nhà chứ, tự mình rước xui xẻo mà!”

Trương Ninh An cũng là người hung ác, lúc vừa ngã xuống đất thật sự là bị đụng trúng đầu, đúng là bị đau thật khóc thật. Về lời nói của Bán Đông Trương Ninh An cũng nghe rõ, nhưng mà trong lòng khôngcó một gợn sóng nào cả. Những lời như thế này mình đã nghe được từ nhỏ đến lớn, làm sao còn có thể có phản ứng gì nữa chứ?

Nhưng mà nghe được câu cuối cùng của Bán Đông, ánh mắt hơi dừng lại.

Đây là nha hoàn của Hứa gia Tam tiểu thư sao? Chắc là vậy. Nếu nha không phải nha hoàn tâm phúc của Tam tiểu thư, không thể có oán khí lớn như vậy đối với mình được. Hơn nữa, mình đụng vào xe ngựa của Tam tiểu thư, nàng ấy để nha hoàn đến canh chừng mình cũng hợp lý. Lại nói, nha hoàn bình thường, lúc không biết thân phận của người ngoài, nhất định sẽ không không nể mặt như thế.

Có thể không nể mặt, đó chính là người có sức mạnh.

Có nha hoàn ngang ngược như này, tất nhiên là vị Tam tiểu thư kia.

không tiếng động chôn đầu xuống khóe miệng nhếch lên. Còn tưởng là nhân vật như thế nào chứ, mặc dù mình không đến trường học, nhưng mà cũng nghe nói Tam tiểu thư làm người thận trọng lạnh nhạt, không thích kết giao với người bên ngoài. Thận trọng? Ha ha. Gần mực thì đên gần đèn thì rạng, thiếp thân nha hoàn như thế này, chủ tử làm sao có thể tốt được chứ?

Chẳng qua là giống đích tỷ ngu ngốc nhà mình, chỉ là nàng ta (ý chỉ A Đoàn) giả vờ với người bên ngoài giỏi hơn mà thôi. Nhưng mà như vật cũng tốt, bản thân mình am hiểu nhất là đối phó với loại người nha vậy. Chỉ cần mọi việc đều nghe theo nàng, ba câu không quên nịnh hót nàng ta, nàng ta sẽ tự động coi mình là người của nàng ta.

thật là, không có chút khó khăn nào cả.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK