Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: huyetsacthiensu

Còn chưa nhìn thấy người đã nghe thấy tiếng bước chân của một đám người dang đi lại, Trương Ninh An có hơi khẩn trương lập tức đứng dậy, tay rũ xuống bên sườn nắm lấy làn váy của chính mình, khôngđược tự nhiên muốn đứng dậy nghênh đón người bên ngoài mím môi cười cười, xấu hổ lại cẩn thận. Bán Đông lắc đầu một cái, đối với bộ dáng không lên được phòng khách này của nàng ta thật là khôngthể nhìn nổi mà.

Khóe miệng giật giật, đi vài bước đến cửa.

“Tiểu thư.” Đỡ lấy Trương Ninh An, khuôn mặt lộ ra vẻ… không hài lòng.

“Ừ.” A Đoàn nhàn nhạt lên tiếng. Nhìn thấy ánh lấp lánh trong mắt Bán Đông thì từ đầu đến cuối cũng không có sắc mặt kiêu căng, cái cằm hếch lên nhìn kiểu gì cũng thấy muốn ăn đòn mà! Cảm thấy buồn cười một cách khó hiểu, bước chân hơi dừng lại, không tiếng động ho khan một cái, sửa lại sắc mặt mới vào cửa.

Trương Ninh An mở to mắt nhìn đoàn người từ cửa đi vào.

Lúc trước nghe được tính tình Hứa tam tiểu thư có chút nhạt nhẽo, người cũng trắng trong thuần khiết, hôm nay nhìn thấy, quả thật tin đồn cũng không nói sai. một thân quần áo đỏ rực tươi đẹp, tuy gương mặt có hơi trắng, nhưng đôi môi lại như không vẽ mà hồng, rõ ràng là thêm mấy phần huyết sắc cùng kiều diễm. Khuôn mặt lạnh lùng tinh xảo nhìn thẳng, không thấy chút kiêu căng nào lại có thể cảm giác được nàng không có gì đáng ngại.

Ánh mắt co lại một cái lại hạ mắt xuống nhìn, váy áo này nhìn tinh xảo lại mang theo sự tùy ý thoải mái, rõ ràng là váy áo mặc ở nhà.

Cho nên, Hưa gia Tam tiểu thư làm sao lại có thể là người nhạt nhẽo chứ!

Chẳng quả là ở trước mặt người ngoài giả vờ dáng vẻ thanh cao mà thôi, ở nhà lại mặc váy áo đỏ như vậy.

Ha…

Giống như là đã bị dọa sợ, ngơ ngác nhìn A Đoàn cùng với bảy tám nha hoàn vây quanh phía sau. Hai gò má tái nhợt không có chút máu nào, vết thương trên đầu, váy áo trắng tinh bị dính bụi đất, nhìn thế nào cũng thấy đáng thương. A Đoàn dừng bước chân lại, sắc mặt không thay đổi đánh giá Trương Ninh An một lần từ trên xuống dưới.

Sau đó nghiêng đầu nhìn về phía Bán Đông.

“Là một đứa ngốc sao?” âm thanh trong trẻo nghiêm túc.

Lời này vừa nói ra, Bán Đông suýt chút nữa không duy trì được vẻ mặt, khóe miệng co giật nghiêm trọng, cố gắng nhịn không để cho mình cười ra tiếng, trong nhất thời không trả lời. Trương Ninh An cũng bị câu hỏi này làm cho nghẹn họng không thốt ra được lời nào! Hứa Tam tiểu thư này không hiểu một chút nào về đối nhân xử thế sao? Người xa lạ nhìn đáng thương như vậy bản thân nàng chẳng lẽ không nên hỏi thăm một câu sao?

Chẳng trách người bên ngoài nói Hứa Tam tiểu thư này không thích nói chuyện với người bên ngoài, hóa ra là bởi vì không biết nói chuyện!

Chưa từng gặp được người thẳng thắn như vậy!

Đợi lâu mà không thấy người trả lời, chân mày A Đoàn nhíu một cái, hơi không kiên nhẫn “Nếu chỉ là một đứa ngố thì đưa nàng ta về đi.” nói xong liền muốn xoay người đi. Trương Ninh An chớp chớp mắt đột nhiên hoàn hồn, vội vàng tiến lên “Tam tiểu thư xin dừng bước! Ta… ta không phải là người ngốc.”

Cúi đầu lưỡng lự, vô cùng xấu hổ, thậm chí còn không dám ngẩng đầu lên sắc mặt của mọi người.

Bán Đông bây giờ cũng hoàn hồn, vội vàng tiến lên nói “cô nương này sợ người lạ, trong một lúc bị dọa sợ thôi.”

Tiểu thư không phải còn muốn nói mấy lời khách sáo sao, sao lại muốn đi rồi?!

A Đoàn nghe vậy xoay người lại, đôi mắt đen láy đảo qua khiếp sợ trên mặt Bán Đông. Trong lòng lắc đầu, nha đầu này vẫn không được, chỉ được một chút nàng đã để lộ, còn thề son sắt cam đoan nhất định sẽ làm tốt, phạt ngươi tối nay không được ăn điểm tâm! Cũng may Trương Ninh An cũng bị mình dọa sợ, không có thời gian nhìn sắc mặt Bán Đông có sự thay đổi rõ rệt so với lúc đầu.

Trương Ninh An mang theo chút nghi ngờ lại cúi thấp đầu xuống một lần nữa, giống như muốn nhìn rõhơn nên đi về phía trước vài bước, vừa đúng đứng trước mặt Bán Đông. Nhìn một lúc cũng chỉ có thể nhìn thấy đỉnh đầu Trương Ninh An, trong giọng nói càng lộ ra không kiên nhẫn “Con gái của Hộ bộ thị lang, là ngươi đụng vào xe ngựa của ta.”

“Ta cũng không bắt nạt bắt đền ngươi. Bây giờ ngươi lại diễn xuất như này, giống như… ta bắt nạt ngươi vậy.”

Trương Ninh An ngẩng đầu, lập tức nhìn thấy bên dưới vẻ mặt bình tĩnh của A Đoàn là sự không vui mơ hồ. Cũng không kinh ngạc khi người này biết thân phận của mình, dù sao cũng là ở trên đường phát hiện ra, rất nhanh là có thể biết mình là ai. Chỉ là không thể tưởng tưởng được tính tình Tam tiểu thư lại thẳng thắn như vậy, trắng là trắng đen là đen!

không thể đối phó với nàng giống như đối phó với vị tỷ tỷ ngốc kia của mình.

Nhưng mà cũng dễ dàng thôi, không che giấu tâm trạng của mình như vậy càng dễ nói chuyện.

Khẩn trương cắn môi dưới của mình, trong mắt cũng bịt kín một tầng hơi nước “Đương nhiên khôngphải tỷ tỷ bắt nạt ta! Chỉ là ta chưa từng nhìn thấy người nào như tiên trên trời như tỷ tỷ đây, cảm thấy xấu hổ ngượng ngùng…” Dừng một chút giọng nói nhỏ hơn “Hơn nữa là ta tự mình đụng vào xe ngựa, gây rắc rối cho tỷ tỷ, càng thấy bất an nên mới không biết nên làm như thế nào.”

Nịnh bợ cũng phải biết chọn đúng lúc mới được. Tam tiểu thư nói chuyện quá thẳng thắn, thiếp thân nha hoàn cũng nghĩ gì nói đấy, không có kiên nhẫn quanh co lòng vòng nói chuyện với người khác, chẳng bằng nói thẳng luôn!

Tiếng tỷ tỷ kia làm cho ánh mắt A Đoàn tối lại, không thể phủ nhận nghĩ đến việc Thái Tử ca ca đã nóiđến việc nhà. Nếu như không có danh sách này, tiếng tỷ tỷ này, nói không chừng về sau sẽ thật sự là người một nhà? Tâm tình vốn thoải mái bây giờ như bị giam trong phòng kín, hít thở không thông.

thật là lo sợ!

Sắc mặt hoãn lại vài phần, hài lòng vài phần, xoay người đi đến ghế ngồi. Vừa đi vừa hỏi “Vậy vì sao ngươi lại đụng vào xe ngựa của ta? Thân là con gái của quan gia vì sao ngươi lạ một thân một mình sắc mặt hoảng hốt xuất hiện trên đường phố? Ngươi gặp phải chuyện gì rắc rối mới hoảng sợ đến mức không nhìn đường như vậy?”

Khom người ngồi xuống, tay cầm cốc trà, ngước mắt lên nhìn thẳng ánh mắt Trương Ninh An.

“Ngươi đụng vào xe ngựa của ta là trùng hợp hay là… có mưu tính từ trước?”

đã lĩnh giáo một lần sự thẳng thắn của A Đoàn, lần này Trương Ninh An không bị nghẹn họng, rũ mắt xuống che giấu sắc mặt nhanh chóng biến hóa của mình. Tam tiểu thư này tính tình quá thẳng thắn, câu hỏi cũng nói trúng tim đen, quả nhiên cũng rất phòng bị mình. Như vậy, hôm nay không cần lấy lòng nàng, chỉ cần để lại ấn tượng tốt là được.

Ngày sau sẽ từ từ đến.

Khuôn mặt xinh đẹp khó chịu đỏ lên, toàn thân thậm chí còn run rẩy lung lay như sắp ngã lại quật cường cắn chặt môi dưới “Ta không cố ý muốn đụng vào xe ngựa của tỷ tỷ, vì là trùng hợp mà thôi!” Đôi mắt phiếm hồng nước mắt không ngừng chảy ra, giống như chịu sự nhục nhã vô cùng to lớn.

Gần như là khóc không thành tiếng khó có thể mở miệng.

“Ta đã nhận ra là xe ngựa của Tam tiểu thư mới chọn đụng vào…”

“Ta một thân một mình đi ra ngoài không dám phô trương, gặp phải mấy tên vô lại cướp mất túi tiền của ta, bọn họ… Bọn họ còn muốn làm nhục ta! Ta không dám kêu lớn tiếng, chỉ dám chạy về chỗ đông người, nhưng bọn họ vẫn đi theo ta!” Căm uất nhìn A Đoàn, vuốt ngực nói câu thật lòng.

“Tỷ tỷ, ngươi suy nghĩ một chút đi, ta là một cô nương trong sạch sau dám ở trên đường lớn hô to làm chuyện vấy bẩn sự trong sạch này chứ? Nếu bị phụ thân ta biết, ông ấy nhất định sẽ đánh chết ta. Túi tiền lại bị trộm, ít tiền để thuê một chiếc kiệu để về nhà cũng không có. Lúc đó nhìn thấy xe ngựa của tỷ tỷ sắp đi qua, cho nên mới đụng vào.”

“không phải có mưu đồ từ trước, thật sự chỉ là trùng hợp thôi!”

Cảnh giới cao nhất của nói dối chính là chín phần thật một phần giả!

Nghe vậy không chỉ sắc mặt của A Đoàn thả lòngr, ngay cả bọn nha hoàn vây quanh cũng có chút thay đổi sắc mặt. Hai mắt Trương Ninh An đẫm lệ mơ hồ nhìn thoáng qua bốn phía, bắt được sắc mặt khôngđành lòng của mọi người, rũ vai xuống nước mắt chảy càng nhiều. một lúc lâu sau A Đoàn thở dài, sau đó nói với Bán Đông “Dâng trà cho Trương cô nương.”

trên mặt Trương Ninh An là vẻ biết ơn, trong lòng lại thở phào nhẹ nhõm.

Đây coi như là đã qua cửa đúng không?

Cẩn thận ngồi xuống bên cạnh A Đoàn, hai tay cầm chén trà như sưởi ấm, cũng không uống, chỉ cẩn thận nâng mắt nhìn A Đoàn, sợ nàng còn đang tức giận. Nhìn A Đoàn có chút không được tự nhiên, nhíu mày một lúc mới mở miệng “Ngươi yên tâm, người khác chic biết là ngươi đụng vào xe ngựa của ta, cũng không biết vì sao ngươi lại đụng vào xe ngựa của ta.”

Lạnh lùng trên mặt có chút không được tự nhiên, giống như rất ít nói những lời như vậy.

“Sau khi về nhà ngươi nói với mẫu thân ngươi một câu, che giấu việc này xuống là được.”

Lời này không biết chạm đến chuyện gì của Trương Ninh An, khóc đỏ bừng cả mũi, bộ dáng rất là sợ hãi. Chỉ là ấp úng nói “Tỷ tỷ yên tâm, ta sẽ nói chuyện mẫu thân ta…” Ngón tay trắng nõn khẽ vuốt trênchén trà, đôi môi mím thành một đường thẳng tắp.

Nhưng A Đoàn cũng không muốn nói hùa theo nàng, chỉ muốn tốc chiến tốc thắng, tùy ý gật đầu sau đó nhìn vào ánh mắt của nàng.

“Vậy vì sao ngươi lại xuất hiện ở trên đường có một mình? Ngay cả nha hoàn cũng không đưa theo.”

Động tác của Trương Ninh An dừng lại, nướ mắt vừa mới ngừng lại lại mơ hồ muốn chảy xuống “Là đích tỷ của ta muốn ăn điểm tâm ở Vân ký phía cổng Nam nên sai ta đi mua.” Đột nhiên lập tức đứng lên, trong hai mắt sưng đỏ tràn đầy kinh hoảng “Làm sao bây giờ, ta còn chưa mua được điểm tâm của tỷ tỷ, trở về nhất định nàng sẽ đánh ta!”

Vừa nói thân mình cũng run run theo, vô cùng sợ hãi.

Chỉ hai câu ngắn ngủi, tin tức cần để lộ ra cũng quá nhiều rồi. Bản thân mifh ở nhà không được sủng ái, chuyện mua điểm tâm nhỏ nhoi của gã sai vặt này cũng rơi xuống trên đầu mình? Có lẽ là bị đích tỷ sai khiến, đã bị thương rồi còn muốn đi mua điểm tâm, có thể thấy rằng bình thường bị Trương Bảo Châu ảnh hưởng rất sâu sắc?

Đại khái cũng đoán được nguyên nhân của việc hôm nay là gì.

A Đoàn ngẩng đầu nhìn thoáng qua Bán Đông, Bán Đông hiểu ý gật đầu. Nhìn ra ngoài cửa sổ, sau đó quay đầu kêu. “Trương cô nương, người đón ngươi đã đến rồi.” Trương Ninh An không dễ dàng kéo câu chuyện đến trọng điểm, còn chưa mở miệng nói gì sao người đã đến rồi! Há miệng nhìn A Đoàn, lời chưa nói hết bị chặn ở cửa miệng!

A Đoàn cúi đầu đứng dậy.

“Vết thương trên đầu ngươi chăm sóc cho tốt, sau này nếu có di chứng gì cứ phái người đến đây.”

Cũng không nhìn vẻ mặt muốn nói lạ thôi của Trương Ninh An, nói với nhóm tiểu nha hoàn đứng ngoài cửa “Tiễn khách.” trên mặt là vẻ mặt lạnh lùng, một tia không đành lòng vừa rồi đã biến mất sạch sẽ! Trương Ninh An chỉ có thể cắn chặt răng câm miệng, hung hăng nhìn thoáng qua đám hạ nhân nhà mình đang từ bên ngoài đi vào.

Làm hỏng chuyện tốt của ta, trở về xem ta xử lý các ngươi như thế nào!

Cũng được, chuyện mình cần làm đã làm xong rồi, chỉ tạm được nhưng cũng đã thỏa mãn rồi.

Khi Bán Đông trở về nhìn thấy A Đoàn đang kinh ngạc mất hồn ngồi trên ghế, cúi đầu xuống không biết đang suy nghĩ điều gì. Trực tiếp tiến lên hỏi “Tiểu thư, sao vừa rồi lại không giống với những gì chúng ta đã thương lượng vậy? Người để nô tỳ làm thành một nô tỳ ngang ngược, còn người giả vờ là một người kiêu căng? Nhưng vừa rồi nô tỳ nhìn không ra sự kiêu căng của người.”

“Hơn nữa nô tỳ là vì lời khách sáo, người chỉ cần một câu là có thể chặn họng nàng rồi, làm sao mà dụ nàng nói ra được!”

A Đoàn nghiêng đầu, không có tinh thần liếc mắt nhìn Bán Đông.

“Tâm tình không tốt nên ta đổi biện pháp.”

A, tâm trạng tiểu thư không tốt? Nhưng mà bây giờ Bán Đông thật sự rất muốn biết cuối cùng là A Đoàn là dụ nàng ta nói cái gì! Chỉ lôi kéo cánh cổ tay áo của A Đoàn lay lay “Tiểu thư tốt, người hãy nói cho nô tỳ biết lần này đi, người biết đầu óc nô tỳ ngu dốt, vừa rồi người dụ nàng nói ra cái gì? đã dụ ra được chưa?”

Toàn thân A Đoàn bị lay động mà đong đưa, cuối cùng giật lại cổ tay áo, rất không có uy nghiêm trừng Bán Đông “đã lớn rồi còn làm nũng với ta nữa sao?” Cũng không để nàng đợi lâu nói luôn “Đương nhiên là đã dụ được rồi. Mục đích của nàng ta rất đơn giản, làm quen với ta, có thể trở thành bạn tốt với ta. Đương nhiên quan trọng nhất là bôi đen tỷ tỷ của nàng ta.”

“Tỷ tỷ nàng ta? Nhưng chúng ta không qua lại với Trương gia, Tiểu thư với Trương gia đại tiểu thư cũng không quen biết nhau!”

A Đoàn nhếch khóe miệng, cười nhạt “Trước kia không quen biết, về sau sẽ quen biết. Cung yến ngày mai, Trương Bảo Châu kia là họ hàng với Hoàng Hậu đương nhiên phải trình diện”

Cung yến ngày mai là tình huống như thế nào mọi người đều biết rõ, mấy người họ hàng kia, gần như là ván đã đóng thuyền. Bán Đông tất nhiên cũng biết tình huống này, trừng mắt thật to sau đó nhanh chóng hoàn hồn “Cho nên nói, cô nương kia hôm nay gây ra chuyện lớn như vậy là vì muốn phá hỏng ấn tượng của Trương Bảo Châu trong lòng tiểu thư sao?!

A Đoàn gật đầu “nói chính xác hơn, là chờ ta ra tay, nhưng ta chưa cho nàng cơ hội nói, không muốn nghe.”

Bán Đông không nói gì, nghĩ lại hành động của Trương Ninh An từ đầu đến cuối một lần, càng nghĩ càng thấy sợ hãi! Nếu như không phải là có lòng đề phòng ngay từ đầu, từ đầu đến cuối nàng ta đều giả vờ là một người yếu đuối, hơn nữa đầu tiên đã nói về việc bi thảm nàng ta gặp phải, khiến cho mọi người đồng cảm, sau đó mới nhắc đến Bảo Châu tiểu thư!

Nếu không phải lúc trước tiểu thư đã nhắc nhở, dựa vào diễn xuất vừa rồi của nàng ta, bản thân mình cũng muốn biết Bảo Châu tiểu thư là một người độc ác như thế nào! Hơn nữa đây là tiểu thư là đã có chuẩn bị, trước tiên là làm cho nàng ta khinh miệt tiểu thư theo bản năng.

Nhớ lại là thấy sợ, may mắn tiểu thư có chuẩn bị từ trước! Nghĩ rõ ràng liền cảm thấy tức giận, đùa gì chứ, vừa rồi nàng ta thật là ác, dám đem chủ ý đến trên người tiểu thư, cũng không nhìn lại xem nàng ta cóa thân phận gì! Nổi giận ngẩng đầu muốn hỏi A Đoàn xem bước tiếp theo nên làm gì, lại phát hiệnA Đoàn lại cúi đầu mất hồn.

Lạnh lùng vừa rồi đã sớm không thấy nữa, cả người đều thả lỏng, hàng mi dài phủ lên mí mắt, trên mặt là phiền muộn và giật mình hiếm thấy? không khỏi khom người ghé sát vào, nhỏ giọng hỏi bên tai A Đoàn “Tiểu thư, người làm sao vậy?” Lúc này A Đoàn mới hoàn hồn, khi nâng mắt lên trong đuôi mắt chợt lóe lên một tia giãy dụa, sau đó rất nhanh lại biến thành bình tĩnh không chút gợn sóng.

Mím môi cười cười, âm thanh rất nhẹ “không có gì.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK