Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: An Nhiên

Hôm nay yến hội của hành tại cung nội trăm hoa viên, các gia quý cùng các tiểu thư ăn sáng xong liền muốn nhập cung. Thứ nhất không phải yến hội, mà là thăm viếng Hoàng Hậu nương nương cùng với các vị phi tần. Ở mặt ngoài chỉ là yến hội, thực tế lại là vì tuyển phi cho Thái Tử, đương nhiên muốn cẩn thận lại cẩn thận. Đương nhiên, bên trong này ai là cháu gái của ai, ai lại là thân thích của ai, sẽ khôngnói tỉ mỉ.

Hoàng Hậu tuy để tâm việc người trong cung của Thái Tử cùng con nối dõi tương lại, lại thủy chung băn khoăn chuyện A Đoàn, đến cùng cũng dưỡng nhiều năm như vậy. Cho nên A Đoàn trời chưa sáng đãngồi xe ngựa nhập cung. Hoàng Hậu nương nương muốn mang nàng theo cùng nhau tham gia yến hội, muốn cho A Đoàn giành lợi thế, điểm ấy A Đoàn đương nhiên sẽ không cự tuyệt.

Khom người xuống xe ngựa, khí lạnh chợt ùa tới làm cho A Đoàn khép khép áo ấm trên người. Ngửa đầu nhìn về phía chân trời,giống một mảng vải mòng thượng hạng như thường lệ, một mảnh màu xanh. Đầu xuân sáng sớm dịu mười phần, làm cho A Đoàn có chút ổn định tinh thần cũng thanh tỉnh một ít.

Điều kia của Hoàng Hậu nương nương này là tự nói với mình, bất kể là ai, đều không vượt qua mình được. Lý tính tự nói với mình, hành động này của Hoàng Hậu nương nương không sai, đối với mình trân trọng chi tâm vẫn luôn có, hẳn là nên cảm kích, khóe miệng lại thủy chung không giương lên nổi. Từ nhỏ đến lớn, dành riêng cho chính mình chỉ có ôn nhu, lập tức sẽ có người bên ngoài đến chia sẻ...

Có thể đè nén tâm tình cùng cô gái kia chu toàn, lại không nguyện cùng các nàng sinh hoạt, chẳng sợ chỉ là trên danh nghĩa! Bàn tay trắng nõn nắm chặt, không nguyện ý trừ mình ra bất luận kẻ nào cùng Thái Tử ca ca có một chút can hệ, thị thiếp không được, trắc phi cũng không được! Ngay cả niêm mang chút quan hệ đều không nghĩ sẽ chịu đựng được!

Nhưng mà...

Mình có lý do gì để ngăn cản đâu cơ chứ.

Mặt trời còn chưa dâng lên, phương xa phía chân trời đã bắt đầu sáng lên vàng óng ánh, từ một tia từ từ biến thành nhất tuyến, từng chút một biến lớn, đem vải lụa màu xanh nhuộm thành vàng óng ánh. Triêu Dương đại biểu cho hi vọng, cố gắng giật giật khóe miệng, ý đồ làm cho tâm tình của mình tốt một chút. Lặp lại vài lần, như trước không thành công.

"đang suy nghĩ cái gì?"

Giọng nam trầm ấm chợt vang lên bên tai, đột nhiên nghiêng đầu, Ngô Đồng đứng trước ngay bên cạnh.

A Đoàn không có trả lời, chỉ là hai mắt giật mình nhìn Ngô Đồng. Mấy ngày không thấy, hắn thoạt nhìn cùng ngày xưa cũng không có gì khác biệt. Mày đẹp vẫn tuấn lãng như trước, tháo mặt nạ xuống, thân là Thái Tử uy thế mở ra hoàn toàn. Dù cho một thân mặc bộ đồ xanh đơn giản cũng làm cho người ta không nhìn không được, liếc mắt một cái, liền sẽ chăm trú trên người của hắn.

Hai người dựa vào rất gần, Ngô Đồng hơi hơi nghiêng người, giúp A Đoàn chặn gió lạnh thổi tới. A Đoàn không đáp lời, Ngô Đồng cũng không thúc nàng. Tầm mắt đảo qua, nhẹ giọng lại thực chắc chắn nói: "Nàng gầy."

Tâm A Đoàn như đột nhiên bị người nhéo, hốc mắt phiếm hồng, có chút chật vật cúi đầu, che giấu lòng của mình. Mấy ngày ngắn ngủi, tại sao có thể gầy? Bất quá là Thái Tử ca ca nhìn ra mình không tốt, không có nói hẳn ra, cho nên mới dùng phương thức uyển chuyển như vậy nói ra.

Thái Tử ca ca đối với mình tốt như vậy, làm sao có thể làm cho hắn khó xử đây.

A Đoàn cúi đầu nháy mắt, không có nhìn Ngô Đồng, trong mắt chợt lóe lên thất vọng.

Cằm căng thẳng, hô hấp gian giây lát liền thu thập tâm tình của mình. Thanh âm càng thêm ôn nhuận, đuôi mày đều mang theo ý vị cưng chiều."Làm sao vậy, nhưng mà mấy ngày nay thèm ăn không tốt? Ta gần đây mới mời được một vị đầu bếp Tô Dương tới đây, quả nhiên một tay trù nghệ tốt, ta sẽ đưa đến chỗ nàng."

A Đoàn hung hăng bấm một cái vào lòng bàn tay mình, cười ngẩng đầu, nói mĩ miều."Ngắn ngủi mấy ngày liền gầy? Bất quá là xuân khốn thu thiếu, mấy ngày nay thân mình lười biếng, lại bởi chuyện của huynh không tiện ra cửa nên càng lười, cũng không muốn dùng đồ ăn, quá mấy ngày là được rồi."

Ngô Đồng ngưng mắt nhìn ánh mắt A Đoàn, nàng đang cười, đôi mắt lấm tấm nhiều điểm linh động dị thường. Cũng cười theo, gật đầu gật đầu."Như thế là được rồi, chớ để cho ta lo lắng."

Sau đó, hai người liền nhìn nhau không nói gì, ai cũng không chịu đánh vỡ yên tĩnh lần nữa.

Loại tình huống này trước kia chưa bao giờ có. Thời điểm A Đoàn cùng Ngô Đồng cùng một chỗ, luôn là có chuyện nói không hết chuyện làm mãi không xong, hôm nay như vậy, đúng là lần đầu. A Đoàn biết mình như vậy là không tốt, rõ ràng không nguyện ý, rõ ràng Thái Tử ca ca bày tỏ có thể, kết quả mình còn muốn bận tâm cái này bận tâm cái kia!

Mím mím môi cười càng vui vẻ hơn chút.

"Sắc trời không còn sớm, Thái Tử ca ca huynh hôm nay cũng bận rộn đi, cần phải chuẩn bị một phen thật tốt. Trễ một hồi lâu rồi muội phải đi thôi, bằng không Hoàng Hậu nương nương sẽ phái người tới tìm." Vừa nói một bên hướng kiệu nhỏ đi. Ngoại trừ nhịp bước so ngày thường nhanh một chút, cái khác cũng không có bất kỳ bất đồng.

Ngô Đồng gật đầu, đi theo một bên đem A Đoàn đưa đến chỗ kiệu nhỏ , tự mình khom người vén màn cho A Đoàn. A Đoàn cười cười, khom người tiến vào, chỉ là bên tai lại truyền đến một câu nói nhỏ. Động tác tiến vào bị kiềm hãm, nghiêng đầu nhìn Ngô Đồng. Bộ dạng của hắn như đang rũ mi mắt, thấy không rõ thần sắc.

Trong lòng thình thịch nhảy.

( Nàng không muốn biết chuyện của tỷ tỷ váy đỏ sao?)

Thái Tử ca ca vừa mới nói là cái này.

Hai người lần nữa nhìn nhau không nói gì, A Đoàn vẫn duy trì tư thế khom người nhìn chằm chằm Ngô Đồng. Cuối cùng vẫn là Ngô Đồng không thể nhẫn tâm, đưa tay lôi kéo cánh tay A Đoàn làm cho nàng ngồi xuống."đi thôi, chớ khiến mẫu hậu sốt ruột chờ." nói dứt lời cũng không chờ A Đoàn phản ứng liền buông màn kiệu.

Tay phải nâng, bọn thái giám liền phục tùng nâng kiệu nhỏ lên vững vàng đi trước.

Tại kiệu nhỏ A Đoàn bị nâng lên nháy mắt đột nhiên hồi thần, trong lòng suy nghĩ không biết nên hình dung như thế nào, giống như mình bỏ lỡ cái gì lại cảm thấy Thái Tử ca ca nói những lời này có hàm ý ý vị quá nồng, trong lòng không có hiểu được, tay đã nhanh chóng xốc lên mành."Thái Tử ca ca!"

Ngô Đồng khoanh tay đứng ở một bên, nhìn A Đoàn từ bên cửa sổ gọi mình.

"Như thế nào?"

"Muội, muội..."

A Đoàn há mồm nửa ngày, ngoại trừ một cái chữ muội lại cái gì cũng nói không nên lời. Trong lòng càng thêm sốt ruột, ngón tay thuần trắng nắm thật chặt màn, gân xanh rõ ràng. Ngô Đồng thở dài, vài bước đi tới kiệu, tay đặt lên tay A Đoàn, nhẹ nhàng bóp một cái liền để nàng rời lực ở tay.

"Đừng niết đau chính mình, khóc, đau lòng cũng là ta."

Ôn nhu như thế, làm cho A Đoàn càng nóng nảy hơn, càng nhanh càng nói không ra, trong mắt đều bịt kín một tầng sương mù. Ngô Đồng lần nữa thở dài, khom người đụng đụng gò má có đôi chút lạnh của A Đoàn."Ta nói qua, muội muốn biết cái gì đến hỏi ta là được, ta cái gì đều sẽ nói cho muội biết. Hôm nay thời gian địa điểm đều không đúng, là ta nóng nảy."

Cười cười, thanh âm bình thản: "Mau đi đi, thời gian thật sự không kịp nữa."

Đến cùng, vẫn là không chờ A Đoàn mở miệng liền lần nữa buông màn xuống.

Bích Sơ thật sớm tại cửa chờ, gặp kiệu nhỏ xa xăm từ từ đi lại, trong mắt ánh sáng đại thậm, vội đi vài bước đến trước mặt, tự mình nghênh A Đoàn xuống kiệu."Tiểu thư nhưng mà ở trên đường chậm trễ? Hoàng Hậu nương nương đều phái người hỏi mấy lần, tiểu thư mà còn chưa đến, liền muốn phái người đi tìm."

Đỡ tay A Đoàn cho nàng đi ra, nhìn thoáng qua trang điểm hôm nay của A Đoàn, trên mặt cũng là oán trách. nói thẳng: "Nô tỳ biết tiểu thư ngày thường yêu thích sự đơn giản, nhưng hôm nay đến cùng bất đồng. một thân Hoa Lan thanh nhã, lại không đè ép được." Dừng một chút trực tiếp để sát vào bên tai A Đoàn nhỏ giọng nói: "cô nương không ăn diện tốt chút, như thế nào áp trụ những hồ ly tinh kia!"

Bích Sơ nhìn A Đoàn lớn lên, lời nói khinh thường, không có sinh dưỡng quá, là chân tâm đem A Đoàn cùng An Dương đều xem như nữ nhi đối đãi. Nay một còn chưa qua cửa liền muốn đối mặt ngày sau ( tỷ muội), điểm ấy Bích Sơ cũng không có cách nào, hoàng gia từ trước đều là như thế.

Thân phận càng tôn quý, liền càng phải khiến người bên ngoài nhìn mình không vất vả.

A Đoàn biết Bích Sơ là muốn tốt cho mình, từ nhỏ cũng thân cận hơn so với người bên ngoài. Nghe vậy trực tiếp khoác lên cánh tay Bích Sơ, làm nũng nói: "Ta đương nhiên biết hôm nay là ngày gì, cũng biết Hoàng Hậu nương nương gọi ta đến như vậy tất nhiên là có lợi, một thân xiêm y này của ta sẽ đổi được sự yêu thích của Hoàng Hậu nương nương nha."

"cô cô nói tốt vẫn là không tốt?"

Thấy A Đoàn cũng không phải không rõ, nguyên lai là sớm hiểu được Hoàng Hậu nương nương tất nhiên là có tính toán, như thế liền yên tâm. A Đoàn cùng chính mình thân cận, Bích Sơ cũng cao hứng, hai người thân thiết tay trong tay một bên đi trước, một bên nhỏ giọng kề tai nói nhỏ."Đương nhiên là có lợi, thời gian quá gấp, mấy ngày tìm không ra xiêm y hợp ý Hoàng Hậu nương nương."

"Cho nên Hoàng Hậu nương nương mới cho đem sửa lại bộ đồ."

Hoàng Hậu nương nương nay đã 30, bảo dưỡng tốt nên nhìn như 25-26. Hơn nữa Hoàng Hậu nương nương yêu mĩ, màu da cũng trắng, thời điểm không có gì như ngày thường, cũng thường ngắm vuốt như cô nương trẻ tuổi kiều diễm. Lần nữa cùng A Đoàn lẩm bẩm nói: "Quần áo kia vừa đẹp mắt, Mẫu đơn hồng nở rộ, trông rất sống động."

Mẫu đơn vốn có mĩ danh, càng là quốc hoa, tuyển y phục này, Hoàng Hậu nương nương dĩ nhiên rõràng.

Bình tĩnh mà xem xét, Hoàng Hậu nương nương đối với mình cũng coi như là thật tốt. Nàng tưởng nhìn Thái Tử ca ca thành gia, mấy năm nay Thái Tử ca ca trở về Hoàng Hậu tất nhiên cũng là biết, nhưng nàng luôn luôn không ở trước mặt mình biểu hiện quá nửa phần bất mãn, cũng không nhắc qua mộtcâu. hiện tại tâm nguyện rốt cục muốn đạt thành, cũng không quên băn khoăn tâm tình của mình.

Nhất thời giật mình, không có trả lời.

Bích Sơ cẩn thận nhìn thấn sắc A Đoàn, thấy nàng có chút giật mình, sợ trong lòng nàng mất hứng. Trực tiếp dừng bước, nhìn xem ánh mắt A Đoàn nói nghiêm túc: "Tiểu thư yên tâm, nương nương đãcùng nô tỳ nhìn bọ nữ nhi kia, tuy rằng hôm nay định ra một số người, những người đó tuyệt đối cũng không thể vượt qua cô nương đi."

Dừng một chút trực tiếp kề tai phi thường nhỏ giọng.

"Nương nương còn nói , trước khi tiểu thư hạ sinh long chủng, các nàng đều sẽ không có thai."

Đây coi như là moi tim moi phổi đi? A Đoàn mặc dù hiểu được đây là có giới hạn, chẳng lẽ mình vẫn sinh nhưng không ra thái tử những người khác đều không sinh? Điều này hiển nhiên là không có khả năng. Đây là tình nghĩa của Hoàng Hậu nương nương, nàng hiện tại là thật sự đối với mình rất tốt. Nàng tưởng nhìn Thái Tử ca ca thành gia, bức thiết muốn ôm cháu, bằng không cũng sẽ không như thế có hưng trí làm yến hội ngày hôm nay.

Lại còn là nguyện ý cho mình một cái hứa hẹn.

Nhắm mắt, không nói.

Thái Tử ca ca, ta thật sự muốn vì tư tình của bản thân, đem hết thảy những điều này đều phá hỏng sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK