Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: huyetsacthiensu

Lén lút thân mật với thân mật trước mặt mọi người có thể như vậy sao? Đương nhiên là không thể. Đây là một sự tuyên bố, tuyên bố hai người chỉ thuộc về lẫn nhau. A Đoàn vui vẻ, vui vẻ đến mức khôngcảm thấy bất cứ điều gì nữa, không nhìn thấy Hoàng Hậu nương nương đang ngồi phía trên, không nhìn thấy những khuôn mặt xinh như hoa xung quanh đang biến sắc, tất cả các giác quan chỉ tập trung ở một chỗ.

Lòng bàn tay của Thái Tử ca ca dày rộng khô ráo bao lấy bàn tay của mình, cũng không dùng lực nhưng mười ngón tay lại siết chặt vào nhau, bây giờ cuối cùng cũng đã hiểu thế nào là tay đứt ruột sót, động tác vô cùng đơn giản lại làm cho cả trái tim đều bắt đầu run rẩy. Cứng rắn, thô ráp, lòng bàn tay như là chạm nhẹ vào tim, vừa chạm vào đã rời đi lại có thể quấn quanh trái tim, rất lâu cũng chưa tan đi.

Trong đầu thoáng qua rất nhiều hình ảnh trong quá khứ. Gần nửa đời đều là vui vẻ, bất đắc dĩ, chờ đợi, khóc lóc, phần lớn cảm xúc là do người bên cạnh này mang đến. Câu nói lần đầu tiên trong cuộc đời nóira là gọi Thái Tử ca ca; lần đầu tiên ngã xuống đất, là Thái Tử ca ca ôm mình dậy; lần đầu tiên khóc lóc, cũng là Thái Tử ca ca dỗ mình… Quá nhiều lần đầu tiên, đều là cho người bên cạnh này.

Nghiêng đầu nhìn lại, tinh tế miêu tả đường nét sườn mặt của hắn, mơ hồ còn có thế nhìn thấy bóng dáng khi còn bé. Cho dù là Thái Tử ca ca lúc trước hay là Thái Tử ca ca bây giờ, cảm giác đem lại cho mình vẫn luôn không thay đổi. hắn vẫn luôn vững chãi như núi, dường như chuyện gì cũng không làm khóc được hắn, vấn đề khó như thế nào, vào trong tay hắn đều trở nên vô cùng đơn giản.

May mắn làm sao, có thể gặp được huynh.

Cổ tay áo ủa hai người đều thêu hoa văn phức tạp, động tác đi lại làm cho cổ tay áo của hai người quấn quýt cùng một chỗ. Trong thoáng chốc nghĩ đến hai câu nghe được khi một vị đường tỷ thành thân. Hỉ kim nhật xích thằng hệ định, châu liên bích hợp. Bặc tha niên bạch đầu vĩnh giai, quế phức lan hinh.*

*Hiểu nôm na là Việc vui hôm nay có dây tơ hồng gắn kết, trai gái xứng đôi vừa lứa. Quẻ bói năm nào sống cùng nhau đến đầu bạc, hương quế, hương hoa Lan lan tỏa.

thật hy vọng, đoạn đường này có thể dài một chút, dài một chút, có thể là cả đời thì tốt rồi…

Ngô Đồng nghiêng đầu nhìn về phía A Đoàn, tiểu cô nương đang kinh ngạc xuất thần, khóe mắt đào hoa không che giấu được, trong mắt càng là nỗi buồn triền miên đến cùng cực, không biết đang suy nghĩ đến điều gì. cô nương trong lòng mình ngưỡng mộ đang e lệ, bộ dáng này đương nhiên Ngô Đồng sẽ không cự tuyệt. Chỉ đáng tiếc, hoàn cảnh không đúng.

Ánh mắt lạnh nhạt quét về bốn phía xung quanh, thấy rõ những ánh mắt sắc bén, nhếhch nhếch khóe miệng. Khom người chậm rãi cúi đầu đẻ sát vào bên tai A Đoàn, dùng âm thanh ngọt ngấy tất cả mọi người đều nghe thấy “Đứa ngốc này, mau hoàn hồn.” A Đoàn đột nhiên hoàn hồn nhìn về phía Ngô Đồng, trong mắt phượng che kín những ý cười li ti.

Hai gò má nhiễm lên màu đỏ, nhanh chóng chớp chớp mắt nhìn bốn phía, phát hiện đã sớm đi đến trước mặt Hoàng Hậu nương nương, cúi đầu nhìn xuống mặt đất, mặt đỏ như sắp bị thiêu cháy. Hoàng Hậu cũng là nữ tử, cũng đã đi qua thời kỳ tình cảm thiếu nữ.

Làm sao lại không hiểu vì sao vừa rồi A Đoàn lại thất thần chứ?

Bây giờ A Đoàn đang ở độ tuổi nở rộ đẹp đẽ, gặp được một người nam tử yêu nàng hơn nữa sẽ cùng nhau đi đến cuối đời, bộ dáng như vậy, người có tình đều hướng đến. Có chút hâm mộ. Lắc đầu xua đihồi ức năm đó trong đầu, nhẹ giọng gọi A Đoàn đứng lên. Thấy nàng vẫn ngượng ngùng không dám gặp người, buồn cười một phen mới nói.

“Mau ngồi vào chỗ đi, đừng ngốc ra nữa.”

Còn trừng mắt nhìn đứa con trai vẫn đang cười vui vẻ của mình, đó là thê tử của ngươi, làm sao có thể trêu đùa nàng trước mặt mọi người chứ! A Đoàn cảm kishc nhìn thoáng qua Hoàng Hậu nương nương, lên tiếng, vội vàng muốn đi đến ghế ngồi, nhìn cũng không dám nhìn Ngô Đồng bên cạnh. Ngô Đồng nhìn bộ dáng chạy trối chết của nàng, làm sao có thể bỏ qua cho nàng chứ?

Chân dài bước một bước đã đến bên cạnh A Đoàn sắp đi được hai bước, lại lần nữa cường thế kéo lại bàn tay nhỏ có chút chống cự của A Đoàn, mắt nhìn thẳng đảo bị động thành chủ động lôi kéo A Đoàn đến chỗ ngồi, tay phải trống không đỡ A Đoàn ngồi xuống, áo bào hất lên, không e dè gì ngồi bên cạnh A Đoàn.

Khuôn mặt A Đoàn lại bốc hơi, ngây ngốc nhìn cốc rượu trước mặt, đã không thể tự mình suy nghĩ nữa rồi.

Có thưởng tất có người dũng cảm, sự kích thích quá giới hạn tất có chim đầu đàn! (ý chỉ người đầu tiên đứng lên chịu chết)

Tất cả mọi người đều biết tiệc rượu hôm nay là có ý gì, tất nhiên phải để lại ấn tượng tốt cho Hoàng Hậu và Hứa Tam tiểu thư, một người là Hoàng Hậu đương thơi, một người là Hoàng Hậu tương lai, tất nhiên đều phải lấy lòng. Đều không thể làm mất lòng! Mặc dù trong lòng nghĩ như vậy, cũng khôngchống lại được những kích thích liên tiếp này.

Những người đang ngồi ở đây, đa số trong lòng đều ngưỡng mộ Thái Tử, hoặc là quyền thế, hoặc là khuôn mặt, hoặc là cả hai. Người mình ngưỡng mộ trong lòng lại tha thiết lấy lòng người khác, ai có thể có sắc mặt tốt được chứ? Cho dù người hắn lấy lòng là chính thê của hắn! Hai chữ ghen tị mọi người đều có, hoặc nhiều hoặc ít, chỉ cần gặp kích thích sẽ xuất hiện.

Về việc sẽ xuất hiện ở mức độ nào, phải xem kích thích lớn đến mức nào.

Nhìn bốn phía, ngay cả người lạnh lùng như Lan Diên sắc mặt cũng có chút khác thường, mày liễu thoáng nhăn. Lý Thu Dù vẫn luôn cười lúc này cũng không còn cười nữa, đôi môi mím thành một đường thẳng tắp. Hai người này còn nhưa thế, đừng nói những người khác! Sắc mặt trầm xuống, son phấn kiều diễm cũng không che giấu được!

A Đoàn đang cúi đầu nên không nhìn thấy sắc mặt của mọi người, nhưng Hoàng Hậu với Thái Tử lại nhìn thấy rất rõ ràng. Hoàng Hậu nhíu mày, nhìn về phía con trai vẫn vân đạm phong khinh, giành vẻ vang chp A Đoàn không sai, nhưng hình như bây giờ đã hơi quá rồi? Những ngày sau đều phải chung sống với A Đoàn, mặc dù mãi mãi koong thể chung sống hòa bình, nhưng hiện tại sự thù địch đã hơi quá rồi.

Hoàng Hậu có nghĩ nát óc cũng không đoán được rằng những người này một người Ngô Đồng cũng sẽkhông tiếp nhận!

Đương nhiên không biết vì sao hắn làm vậy.

Ngô Đồng làm như không nhìn thấy đối với tầm mắt mờ mịt của Hoàng Hậu, vẫn nghiêng đầu cười nhạt nhìn A Đoàn, bởi vì tầm mắt như thiêu đốt này, cho nên đến bây giờ A Đoàn cũng không dám ngẩng đầy lên! Nhìn thấy vành tai của A Đoàn cũng nhiễm đỏ, Ngô Đồng trầm thấp cười, hai người dựa vào nhau rất gần, thân mình hơi run rẩy của A Đoàn cũng có thể cảm nhận được.

Trừng mắt, tức giận ngẩng đầu nhìn về phía Ngô Đồng.

không cho phép như vậy nữa! Trong đôi mắt hạnh của A Đoàn rõ ràng viết những lời này! Ngô Đồng nhìn có hiểu không? Đương nhiên là hiểu. Lại nhếch khóe miệng lên lần nữa, đưa tay rót một chén trà nóng đưa đến bên môi A Đoàn “Biết nàng thích uống rượu, nhưng thời tiết bây giờ mặc dù ấm nhưng vẫn có chút lạnh, nên uống một ngụm trà nóng thôi.”

A Đoàn …

Người này hôm nay cuối cùng là bị làm sao vậy!

A Đoàn còn sắp không chịu nổi, đừng nói là người bên ngoài! Con gái của Nội Các đại thần Vương Thi Vũ đột nhiên đứng lên, nhìn thẳng về phía A Đoàn “Tình cảm của Tam tiểu thư với Thái Tử điện hạ quả nhiên tốt như lời đồn, nhưng mà làm cho người khác phải chờ thật sự là xấu hổ.” Chỉ nói một câu này, nhưng ý tứ lại không như vậy.

Đầu tiên, những cái này chỉ là tin đồn.

Ai mà không biết Vệ Trường Hận đã sớm nói qua là đã có người trong lòng rồi, người này đương nhiên là Tam tiểu thư. Hai người lại lớn lên với nhau từ nhỏ, thân mật cũng không có gì đáng trách, nhưng các người đừng thân mật trước mặt người khác như vậy! Đây quả thật là kích thích chói lọi thêm mất mặt! Vốn trên đường phố cũng có người chua sót tung ra lời đồn, Hứa Tam tiểu thư này có gì tốt mà đáng được Thái Tử đối đãi như thế?

Hôm nay được tận mắt nhìn thấy, tim cũng bị đâm rách rồi!

Hơn nữa ở chỗ này cũng thật ngại ngùng.

Lời nói này có chút uyển chuyển, gần như là nói thẳng ra hai người đã làm suy bại phong tục và giáo hóa rồi.

Lúc Vương Thi Vũ đứng dậy, A Đoàn đã sớm chỉnh lại xong vẻ mặt của mình, bàn tay dưới bàn trực tiếp vặn thịt mềm bên hông Ngô Đồng, trái ba vòng phải ba vòng! Cằm Ngô Đồng căng lên, trên mặt khôngthể hiện chút gì, dù gì cũng thu ánh mắt lại. Giải quyết xing Ngô Đồng, A Đoàn mới chuyển tầm mắt về phía Vương Thi Vũ.

đang muốn mở miệng, Ngô Đồng lại giành mở miệng trước. Ghé sát vào A Đoàn, lấy lòng cầu xin tha thứ “Quỷ nha đầu, nàng cũng thật sự có thể xuống tay được ~” không cho A Đoàn thời gian phản ứng, trự tiếp đặt tay lên bả vai A Đoàn, hơi hơi dùng sức liền đưa người đến nửa ôm trong ngực. Nhìn về hướng Vương Thi Vũ đang kinh ngạc, khóe miệng nhếch lên.

“Nàng là thê tử của ta, ta với A Đoàn thân mật sao lại không thể chứ?” Dừng một chút, ý cười bên miệng càng sâu “Ngược lại là ngươi, không biết cái gì gọi là phi lễ chớ nhìn sao?” (những điều khiếm nhã không nên nhìn)

Này, này lại còn trả đũa nữa sao! Hơn nữa đây là Thái Tử nói, không phải Hứa Tam tiểu thư nói! Trước tiên không nói đến Vương Thi Vũ tức đến ngã ngửa, ngay cả Hoàng Hậu cũng khẽ nhếch khóe miệng, đây chính là đứa con trai nói năng, làm việc thân trọng từ nhỏ của mình sao! Vương Thi Vũ hít thở sâu mấy lần, mặt mũi đỏ lên.

“Nam chưa cưới, nữa chưa gả! Thái Tử điện hạ người không cảm thấy như vậy là làm suy bại phong tục và giáo hóa sao!”

“Nam chưa cưới nữ chưa gả?” Ngô Đồng cười nhẹ lặp lại một lần nữa. Cũng không nói gì nữa, cằm khẽ hếch lên, thái giám vẫn đứng bên cạnh Ngô Đồng bước ra khỏi hàng, trong tay rõ ràng là đang cầm thánh chỉ màu vàng! A Đoàn cũng nhìn thấy, che miệng kinh ngạc nhìn về phía Ngô Đồng. Ngô Đồng cười vuốt vuốt chóp mũi xinh đẹp của A Đoàn.

“Hứa gia Tam tiểu thư tiếp chỉ!”

A Đoàn thật thà đứng dậy, ngốc ngốc đi xuống, sau đó quỳ xuống, tim đập thình thịch mãnh liệ, đã sớm choáng váng ngốc rồi.

“Phụng thiên thừa vận Hoàng Đế chiếu viết: Hứa gia Tam tiểu thư xuất thân danh môn, phẩm hạnh quý trọng, dịu dàng hiền lành, trẫm vô cùng vui mừng. Nay đặc biệt phong làm Thái Tử phi, vào ngày mười lăm tháng tám tiến hành lễ đại hôn, khâm thử ~.”

Thực tế, trừ biết được đây là thánh chỉ tứ hôn, A Đoàn không nghe được cái gì cả, căn bản là không biết thái giám nói cái gì. Sau khi lạy ba lạy nhân lấy thánh chỉ, người còn ngây ngốc quỳ trên mặt đất khôngphản ứng kịp. Ngô Đồng tiến lên đỡ A Đoàn từ trên mặt đất dậy.

Cảm nhận được toàn thân nàng đều đang hơi run rẩy, trực tiếp ôm người vào trong ngực, vỗ nhẹ phía sau lưng A Đoàn. A Đoàn kích động, chẳng lẽ bản thân mình không kích động sao? Đương nhiên là kích động, nếu không sẽ không định ngày thành thân vào sinh nhật của A Đoàn năm nay, kiếp trước cũng là mười lăm tháng tám, nhưng mà là lúc A Đoàn mười sáu tuổi.

Chờ lâu như vậy, thật sự không muốn chờ thêm nữa.

Nhận thấy A Đoàn chậm rãi bình phục lại, Ngô Đồng vẫn ôm A Đoàn như trước, mắt sắc bén nhìn về bốn phía đang kinh ngạc. Tầm mắt dừng lại chỗ Vương Thi Vũ đang ngớ người ra, khóe miệng gợi lên sự châm biếm.

“Bây giờ, đã danh chính ngôn thuận chưa?”

Vương Thi Vũ có dám phản bác lại lời nói của Ngô Đồng không? Đương nhiên không dám! Lúc này mộtcâu cũng không nói ra được, toàn thân còn đang không ngừng phát run! Nhân vật như này Ngô Đồng căn bản là khinh thường, không chậm trễ rời tầm mắt về nơi khác, nhìn những người đang cúi đầu, không ai dám nghi ngờ nữa!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK