Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Hân Pi Sà

Cũng không hỏi A Đoàn vì sao lại đột nhiên chủ động đến đây, chỉ cần nàng nguyện ý đến liền có thể, còn về những cái khác, đều không quan trọng. Hai người nắm tay nhìn nhau, không nói gì cả, bầu không khí yên tĩnh bao quanh hai người, người ngoài căn bản không thể xen vào được. An Dương tao nhã liếc mắt một cái, đứng bên cạnh họ lâu như vậy cũng chẳng được để ý đến một lần.

không phát ra tiếng hừ hừ bai cái, hất cằm với cung nhân đứng một bên, rồi trực tiếp phất tay bỏ đi. Cung nhân hiểu ý, tiến lên lôi cung nữ còn đangquỳ trên mặt đất, nhẹ nhàng kéo đi. một đoàn binh lính cùng nô tài im lặng lùi xuống, đảo mắt một cái trong điện chỉ còn Ngô Đồng và A Đoàn.

Ngô Đồng dắt A Đoàn, đi hướng bên trong, hai người thân mật ngồi bên nhau.

A Đoàn rất vui.

Cho tới bây giờ, lúc mình cùng Thái Tử ca ca ở bên nhau, người ngoài chưa bao giờ dám xen vào. Hôm nay tâm tư đột nhiên nổi lên, muốn nhìn hắnvà An Dương khi ở chung sẽ như thế nào, sau đó lại xảy ra chuyện cung nữ kia. Khóe miệng không tự chủ nhếch lên. Thanh lãnh cùng thanh dắt, thiếu một chữ, ý nghĩa lại thanh đổi lớn như vậy.

Tuy rằng cảm thấy có chút áy náy với An Dương.

Nhưng mà...

Loại cảm giác vui vẻ này trước giờ chưa từng có.

Tâm tư xuân động, người cũng hóa thành nước, nâng mắt nhìn Ngô Đồng, đôi mắt bình tĩnh ấm áp, chỉ mím môi cười, một câu cũng không nói, nhưng hoa đào lại trải đầy. Ngô Đồng trực tiếpđưa tay ôm A Đoàn vào trong ngực, khom người cúi đầu tai kề tai thân mật nói “Nha đầu ngốc, sao lại ngồi cười một mình.”

Trầm thấp nồng đậm, như loại rượu hiếm trăm năm, chỉ cần nghe cũng đủ làm say lòng người.

A Đoàn khẽ co người, trên mặt đỏ ửng, hạ mắt cười khẽ. Ngô Đồng đưa tay che mắt A Đoàn, phủ trên A Đoàn trước mắt, mặc dù đã đánh phấn nhưng gương mặt vẫn lộ chút xanh xao. Ngừng động tác một lát, nói : “Ta sẽ nói mẫu hậu hạ chỉ, nàng chỉ cần ngoan ngoãn đợi gã thôi.” A Đoàn nghe xong liền ngẩn người, sau đó rất nhanh phản ứng lại.

Cười, đôi mắt cũng cong cong lại.

"Muội không phủ nhận thân thể mình không được tốt nhưng mà muội không cảm thấy mệt chút nào, thật sự rất vui.”

Mặc kệ những người đó bây giờ là bám viêm phụ thế hy là hư tình giả ý, ít nhất bây giờ mình nhận được tất cả đều là lời chúc phúc mình cùng Thái tử ca ca sẽ có thể hạnh phúc đến đầu bạc giai lão, đương nhiên là rất vui, cho dù mệt mỏi cũng vui.

Ngô Đồng cười khẽ.

Cũng may A Đoàn đã sớm quen Ngô Đồng cường thế, hơn nữa Thái Tử ca ca là vì tốt cho mình, làm sao có thểcự tuyệt chứ? Nhào vào ngực Ngô Đồng cọ cọ, ánh mắt động đậy đột nhiên nhớ tới cái gì, ngồi ngay ngắn lại, nhìn Ngô Đồng ánh mắt có chút vội vàng hỏi."Thái Tử ca ca, ca ca sẽ nói như thế nào với Hoàng Hậu nương nương?"

"Hôm nay mặc cho muội hỏi như thế nào cũng không hỏi được!"

"Hoàng Hậu nương nương vì sao không tức giận, chuyện này phát sinh đột ngột như vậy."

Ngô Đồng cũng không tính giấu A Đoàn, phối hợp thả lỏng động tác ôm A Đoàn, điều chỉnh lại một tư thế thoải mái cho cae hai. Sau đó mới chậm rãi nói: “Mẫu hậu mong muốn có con nối dõi. Còn nếu theo bọn người trong triều, nàng cho ta sẽ phải lập phi để củng cố thế lực sao?”

Ngữ khí thực bình thản, thần sắc càng bình tĩnh.

Từ lúc sinh ra khí chất này đã xâm nhập vào tận xương tủy. A Đoàn không chút do dự lắc đầu “Đương nhiên không cần”

sự tin tưởng của A Doàn làm cho ý cười trên mặt Ngô Đồng saau thêm một chút, cúi đầu cọ cọ vào chóp mũi A Đoàn “Sau đó chính là con nối dõi.” Đưa tay ôm chặt A Đoàn hơn “Con nối dõi đơn giản có thể kéo dài cùng kế thừa đại thống. Nhưng ở hoàng gia, con nối dõi rất nhiều, cùng đồng nghĩa với thị phi sinh ra cũng nhiều. Đối với việc đó, mẫu hậu hiểu rất rõ.”

"Ta đã nói với mẫu hậu, Thái tử sau này chỉ có thể là do nàng sinh ra. "

"Những người khác cho dù có cưới, cũng không thể hoài thai."

Ngữ khí của Ngô Đồng quá mức bình thản, giống như đang kể một câu chuyện. nói thì đơn giản như thế, A Đoàn lại không cho rắng Hoàng hậu nương nương chịu như thế, còn cả ý của Hoàng thượng như thế nào? Mở miệng rồi lại ngậm miệng, vẫn không thể đem lời này hỏi được. Cố ý mở miệng lần nữa “Làm sao ca ca biết được muội nhất định sẽ sinh”

Vừa dứt lời, mặt đỏ bừng.

Tuy đã tứ hôn nhưng đến cùng vẫn còn chưa xuất giá, bây giờ nói chuyện này thật sự rất ngượng.

"Nhất định." Ngô Đồng gật đầu, nói chắc chắn.

A Đoàn ban đầu chỉ muốn chuyển đề tài để trêu chọc Ngô Đồng một chút, kết quả bây giờ lại tự đặt bẫy chính mình, trốn vào trong ngực Ngô Đồng, cái này càng nói càng ngượng. Ngô Đồng cũng không ép nàng, chỉ cọ cọ cằm trên đỉnh dầu nàng, ánh mắt khép hờ thư thả, cảm thụ sự yên tĩnh.

thật tốt, nàng một lần nữa lại thuộc về một mình ta.

Lần này, ta sẽ không lại bỏ rơi nàng, cũng sẽ mãi mãi không buông tay nàng ra. Nàng cái gì cũng không cần làm, chỉ cần luôn ở bên ta đừng rời đi. Những cái khác cứ để ta.

Trong cung của An Dương c,có đủ các loại kì hoa dị thảo, mỗi mùa xuân đến tất cả đều lặng lẽ nở rộ, sắc hoa hương thơm nồng đậm. A Đoàn nằm trong ngực Ngô Đồng, ngước mắt nhìn ra bên ngoài, vừa vặn nhìn thấy một gốc hoa nhỏ không biết tên run rẩy đứng bên cửa sổ.

Cánh hoa màu đỏ, để lộ nhụy hoa, một đóa nho nhỏ, trông rất thích mắt, làm cho người muốn đưa tay chạm vào.

Cảnh xuân tươi đẹp bất tri bất giác trôi qua, buổi chiều sắc trời tối xuống. A Đoàn chớp chớp mắt, vừa định nói sắp mưa, còn chưa kịp cất tiếng liên bất thình lình một tiếng sấm vang lên. Giữa ban ngày có sấm, làm cho A Đoàn run lên, Ngô Đồng cũng nhanh chóng ôm lấy nàng.

“Đừng sợ”

Giương mắt nhìn ra bên ngoài giống A Đoàn,, bông hoa nhỏ màu đỏ kia bị gió thổi đung đua trái phải, trông không khác gì với lục bình. Ngô Đồng rũ mi, một tia do dự nhanh chóng biến thành kiên định, lúc ngẩng đầu lên thì vẻ bình tĩnh đã khôi phục không chút gợn sóng, nhìn về phía A Đoàn.

A Đoàn cứ tưởng rằng Thái Tử ca ca sẽ nói thời tiết không tốt, trở về sớm một chút, ai biết Ngô Đồng lại chỉ nhìn A Đoàn nửa ngày không nói gì, mỗi mỏng khẽ mở “Cái chuyện hồng y tỷ tỷ kia, nàng còn nhớ không?” Mắt hạnh trừng lớn, còn chưa kịp nói gì, mi tâm đã nhíu chặt lại.

Có một loại kinh hãi không kịp né tránh.

Ngô Đồng buông A Đoàn ra, từ trong ngực lấy ra một cái bọc nhỏ, mở ra trước mặt nàng,cái này rõ ràng là ngọc bội trước đây A Đoàn thiếu chút nữa đã mang bên người. Buông mắt nhìn nó hồi lâu, sau đó trực tiếp đặt vào trong lòng bàn tay của A Đoàn. Ngọc bội mang hơi ấm, ở trong lòng bàn tay truyền ra một khoảng ấm áp.

A Đoàn mím môi, không nói lời nào.

Ngô Đồng cũng chưa nói cái gì, từ trên tháp đứng dậy, cũng lôi kéo A Đoàn đứng lên, đưa tay chỉnh lại vạt áo có chút nhăn của mình và A Đoàn sau đó dắt tay nàng đi ra ngoài.

“Chúng ta đến Đông Cung.”

Bàn tay ấm áp khô ráo, nhưng hiện tại A Đoàn vô cùng hưởng thụ hưởng thụ nó. Cũng không rảnh để suy nghĩ chuyện hai người nghênh ngang nắm tay nhau đi lại trong cung. Chỉ cảm thấy tim đập thình thịch, có cái gì đó chợt lóe lên trong đầu, nhưng lại không kịp nắm bắt.

Sắc trời đã tối xuống, mưa cũng sắp đến, gió thổi loạn, vạt áo cũng bị tung.

A Đoàn đưa mắt nhìn bóng lưng vững chắc của Ngô Đồng, đôi môi mím thành một đường, nắm chặt ngọc bội trong tay.

một đoạn thời gian dài không đến Đông cung, nơi này màu sắc cách trang hoàng trước sau như một, không có bất kỳ thay đổi nào. Khi vừa vào cửa có chút xa lạ, nhìn con đường nhỏ quen thuộc cùng đám cung nhân qua lại thỉnh an, những khuôn mặt tươi cười quen thuộc, hồi ức khi còn nhỏ liền xuất hiện, nhắm mắt cũng có thể biết rõ từng cành cây ngọn cỏ nơi này..

Xuyên qua con đường đá nhỏ này, lại đi qua một hành lang gấp khúc, đến thư phòng của Thái tử ca ca.

Quả nhiên, Ngô Đồng mang A Đoàn đến thư phòng của hắn.

Buông lỏng tay A Đoàn ra, sau đó đi đến chỗ bàn, khom người. Lúc đứng dậy trong tay đã ôm lấy một cái rương vừa nhìn rất xa lạ nhưng lại vô cùng quen thuộc. Vị hồng y tỷ tỷ kia… chính là ở bên trong chiếc rương kia. Ánh mắt A Đoàn khẽ động, vẫn không nói lời nào, nhưng lại vô cùng khẩn trương.

Ngô Đồng gật đầu với A Đoàn, sau đó đi trước dẫn nàng ra mật đạo phía sau thư phòng.

A Đoàn cất bước đuổi theo.

Cái mật đạo này A Đoàn quá mức quen thuộc. Lúc trước Thái tử ca ca vẫn còn niên thiếu, thường ở trong thư phòng xử lý việc. Khi đó mình còn là một tiểu oa nhi, lúc đó không gặp được Thái tử ca ca đã khóc rống lên, cho nên mới có cái mật đạo thông từ phòng mình sang thư phòng này.

Trước kia là vì để dỗ mình nín, sau này để Thái tử ca ca tùy thời sang xem mình ngủ.

Từng bước đi qua.

Lúc trước, chính mình vụng trộm từ nơi này chạy đến ngự thư phòng, mới phát hiện vị hồng y tỷ tỷ kia. hiện tại, Thái tử ca ca còn ôm vị tỷ tỷ kia lại về nhà mình.

Phòng ở vẫn là căn phòng trước kia, thậm chí ngay cả hoa quả bày trên bàn so với lúc trước rời đi cũng giống như đúc. A Đoàn dừng bước, không tin tiến lại sờ thử, tất cả vẫn còn mới! Ngô Đồng đem cái rương trong tay cẩn thận đặt lên bàn.

“Mỗi ngày đều có người đến quét dọn, giữ lại nguyên dạng”

A Đoàn giật mình, lần nữa đảo qua bốn phía. Hồi ức khi còn bé hồi ức tầng tầng xông lên đầu, tất cả đều là vui vẻ, một điểm ưu sầu cũng không có. Nhưng trong này đến cùng không giống với trước đây, không có tiếng cười sống động, không có hình ảnh một thiếu niên bất đắc dĩ cười khẽ. Vắng lặng lại trống trải, không có chút hơi thở người.

Lúc A Đoàn giật mình lại thì Ngô Đồng đã mở chiếc rương kia ra, cúi mắt nhìn cũng không biết hắn đang suy nghĩ gì, thật lâu sau, trong phòng đột nhiên vang lên tiếng thở dài. A Đoàn lúc này mới hồi thàn, sau đó nhìn thấy Ngô Đồng mở một cuộn tranh, nhăn mày.

Cứ như bị trúng tà từng bước đi lên, là bức tranh vị hồng y tỷ tỷ mặc giá y ngượng ngùng,

Ánh mắt A Đoàn bị kiềm hãm, sau đó trợn to, thậm chí lui về sau không thể tin!

Lần đầu tiên nhìn thấyhồng y tỷ tỷ này, tâm thần đã bị bức hỏa trung đồ chiếm cứ. Lúc ấy chính mình còn nhỏ, đem loại ai oán bất đắc dĩ tuyệt vọng kia ghi tạc trong lòng, chỉ nhớ kết cục thảm thiết của tỷ tỷ kia. Phía trước những bức họa kia lại không để lại bao nhiêu ấn tượng.

Hơn nữa tuổi còn quá nhỏ, hiện tại tuy còn nhớ được, cũng chỉ có năm sáu phần ký ức.

Chỉ mơ mơ hồ hồ nhớ rõ hồng y tỷ tỷ kia cùng bộ dáng khi trưởng thành của mình có chút tương tự, nhưng chưa bao giờ nghĩ khác. Dung mạo là giống, nhưng khi chất hồn nhiên lại khác, chính mình vĩnh viễn không thể tuyệt vọng giông như nàng.

Bức tranh tân nương kiều diễm, còn chưa phải là vẻ tuyệt vọng kia, thế nhưng lại giống mình như đúc!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK