Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thịnh Thế Hôn Nhân
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.

Kết hợp với đủ loại sự việc mà cô ta đã phát hiện lúc trước, Chu Kỳ cuối cùng cũng hiểu ra, hóa ra hai người bọn họ chưa từng cắt đứt quan hệ với nhau. “Vậy tại sao hai người lại không ở bên nhau?” Chu Kỳ thút thít, cái mũi của cô ta đã đỏ bừng. Trong mắt Thẩm Đình Thâm chợt lóe lên tia chán nản: “Cô ấy không thích tôi.” Hàng lông mày của Chu Kỳ nhướn lên, cô ta thậm chí rất muốn cười ra tiếng.

Bạch Nhược Y không thích anh? Sao có thể! “Cô ấy không thích anh, vậy mà anh còn đau khổ dây dưa với cô ấy sao?”

Thẩm Đình Thâm cầm tách trà lên nhấp một ngụm, giống như không muốn bàn về vấn đề này.

Một ngụm nước trà vừa đắng chát lại mang theo2chút vị ngọt chảy vào cổ họng khiến lòng anh bình tĩnh lại. Nếu đã muốn nói rõ ràng với Chu Kỳ, vậy chỉ đành nói thêm về việc Bạch Nhược Y với cô ta: “Tôi không biết làm vậy có gọi là dây dưa không, cũng có lẽ là như vậy. Tôi chỉ là muốn cho cô ấy biết tôi thích cô ấy, sau đó đợi cô ấy xiêu lòng đổi ý, rồi đợi cô ấy đến với tôi.” “Đợi cô ấy?” Chu Kỳ kiểm nén cảm giác đau đớn mãnh liệt trong lòng, cố gắng mỉm cười: “Thật không ngờ tới, đường đường là Thẩm Đình Thâm của thành phố H lại có thể chờ đợi một người phụ nữ?”

Thẩm Đình Thâm cũng không thèm để ý đến lời chế giễu của Chu Kỳ, vẻ mặt vô cùng nghiêm túc đáp:6“Ừm, Bạch Nhược Y là người phụ nữ duy nhất xứng đáng để Thẩm Đình Thâm tôi phải đợi.”

“Đủ rồi.” Đôi mắt Chu Kỳ đỏ hoe, đây đã là cực hạn chịu đựng của cô ta rồi. Cô ta cũng không muốn nghe Thẩm Đình Thâm khẳng định thêm hết lần này đến khác rằng anh thích Bạch Nhược Y đến dường nào.

Đủ rồi! Là chính mình không nên ngốc đến nỗi đi hỏi Thẩm Đình Thâm, đi xác nhận sự thật này.

“Tại sao có nhiều phụ nữ như vậy, tại sao lại là Bạch Nhược Y! Là ai cũng được, tại sao lại là vợ trước của anh chứ!” Chu Kỳ thực sự không thể chấp nhận sự thật này, dù cho đây là điều cô ta đã sớm nghĩ đến.

Nhưng cô ta vẫn không thể chấp nhận được, rõ ràng Bạch3Nhược Y chỉ là con gái của một gia đình phá sản, là vợ trước, vậy mà dựa vào cái gì cô ta lại có thể chiếm giữ trái tim Thẩm Đình Thâm mãi không buông? Dựa vào cái gì!?

Thẩm Đình Thâm nhìn thấy bộ dạng suy sụp này của Chu Kỳ, anh cũng không phải người ngu, đương nhiên biết nếu lại nói thêm gì nữa, Chu Kỳ nhất định sẽ rất thương tâm, khổ sở.

Nhưng anh cũng không tính im lặng như vậy, mà quyết tâm muốn để Chu Kỳ hết hi vọng.

Anh giơ tay cầm mấy tờ khăn giấy, đưa đến trước mặt Chu Kỳ, chuẩn bị kỹ đến nỗi khiến cô ta bật khóc. Sau đó anh không chút thương hại trả lời Chu Kỳ: “Lúc trước ly hôn, tôi cũng không ngờ tới tôi sẽ thích cô ấy9nhiều đến vậy, cũng không nghĩ tới đã qua lâu như vậy, nhưng người trong lòng vẫn luôn là cô ấy.” Nước mắt Chu Kỳ rốt cuộc cũng trào ra, từng giọt nước mắt nóng hổi tùy tiện lăn trên gương mặt trắng nõn của cô ta. Cô ta giơ tay lên lau nước mắt vương trên mặt, ngay cả trong mắt cũng đỏ bừng, có chút khiến người ta sợ hãi. “Rõ ràng trong lòng anh đã có người khác, tại sao còn đến trêu chọc em! Tại sao lại cố ý giả bộ thân thiết với em khi ở bên ngoài? Cố ý cho nhà báo chụp sao?” Thẩm Đình Thâm nhìn thẳng vào đôi mắt xinh đẹp đang đong đầy nước mắt của Chu Kỳ, nhưng không hề có bất kỳ ý định an ủi nào: “Tôi giả vờ thân4thiết với cô ư? Không hề có chuyện đó.” Chu Kỳ hơi nghiêng đầu, lông mày lá liễu nhíu lại thành hình chữ bát, cô ta khó hiểu hỏi: “Cái gì? Ý anh là sao?” “Chính cô tự suy nghĩ kỹ đi, mỗi lần tôi chỉ đáp ứng yêu cầu của cô mà thôi. Ra ngoài dạo phố, cho tới bây giờ đều do cô chủ động kéo tay tôi. Cô nghĩ kỹ lại đi, tôi chủ động làm ra hành động gì mập mờ với cô sao?” Thẩm Đình Thâm thẳng thắn nói, không hề thương tiếc hay nể mặt người phụ nữ đang khóc rất thảm thiết trước mặt anh.

Chu Kỳ giận đến nỗi bật cười, nước mắt không hề có xu hướng dừng lại, vẻ mặt vừa khóc lại vừa cười kia khiến cô ta vô cùng nhếch nhác: “Ổ, hóa ra đều do em đơn phương một mình rồi.”

“Chu Kỳ, hai nhà chúng ta có quan hệ hợp tác. Chuyện tôi và cô ra ngoài bị nhà báo chụp được, quả thật có một phần cố ý trong đó. Nhưng cũng không phải một mình tôi được lợi, cô tự suy nghĩ đi, công ty của các người vì mối quan hệ đặc biệt của chúng ta mà nhận được bao nhiêu lợi ích, không phải cô hiểu rõ hơn tôi sao?” Lúc Thẩm Đình Thâm nói những lời này, thật sự không xen lẫn bất kỳ tình cảm nào, nghiêm túc nói chuyện lợi ích hợp tác cùng với cô ta.

Thực sự đây là chuyện rất quá đáng, nhưng anh cũng biết, chỉ cần hiện tại anh có thái độ hơi tốt một chút với Chu Kỳ, thì chắc chắn trong lòng Chu Kỳ sẽ vẫn còn ảo tưởng gì đó với anh.

Vì thế anh mới dứt khoát, nếu không làm thì thôi, còn nếu đã làm thì phải làm tới cùng. Đã muốn ngả bài, vậy phải khiến cô ta thực sự hết hi vọng.

“Hợp tác kinh doanh, là thể à, hóa ra trong mắt anh, ở chung với em đều là vì kinh doanh.” Chu Kỳ vốn không hiểu chuyện làm ăn, trước đây cô ta còn ngây thơ cho rằng Thẩm Đình Thâm có chút cảm giác với mình...

Thẩm Đình Thâm lạnh lùng gật đầu, còn đáp lại cô ta một câu: “Ừm.” Chu Kỳ cúi đầu, bàn tay đang để trên bàn vội cầm lấy khăn tay lau nước mắt. Lúc này nước mắt của cô ta mới vơi bớt.

Cô ta tất nhiên không muốn Thẩm Đình Thâm thấy được dáng vẻ thảm hại của mình. Đợi đến lúc cô ta ngẩng đầu đối diện với ánh mắt của Thẩm Đình Thâm, cô ta đã hoàn toàn bình tĩnh, gương mặt không còn bất kỳ cảm xúc nào: “Thẩm Đình Thâm, anh có biết rằng khi còn bé chúng ta đã từng gặp nhau hay không, mà em cũng đã thích anh từ rất lâu rồi...”

Mặc dù cô ta đã cố gắng kiểm soát biểu cảm trên gương mặt của mình. Nhưng người tỉ mỉ như Thẩm Đình Thâm, chỉ cần liếc mắt đã nhìn ra ánh sáng dao động trong đôi mắt Chu Kỳ, trong đó chất chứa không ít sự bối rối cùng đau khổ: “Cô biết cô nói những lời này, đối với tôi sẽ chẳng có ý nghĩa gì. Tôi nói lại lần nữa, giữa chúng ta chỉ có quan hệ hợp tác kinh doanh, lợi dụng lẫn nhau mà thôi. Cho nên tôi khuyên cô đừng thích tôi nữa, tôi cũng sẽ không thích cô. Cô cũng không cần lãng phí thời gian tươi đẹp của cô trên người tôi.”

Nước mắt mà Chu Kỳ vất vả lắm mới kiềm chế được, lại một lần nữa trào ra. Nước mắt mạnh mẽ tuôn ra từ hốc mắt, cô ta giơ tay lau mặt, nhưng làm thế nào cũng không ngừng được. Mà Thẩm Đình Thâm đang ngồi đối diện cô ta lại không hề cử động. Anh lạnh lùng nhìn Chu Kỳ khóc như mưa, thậm chí còn có thể bình tĩnh uống một ngụm trà.

Chu Kỳ khóc một hồi lâu, khóc đến nỗi gân xanh trên trán đã nổi lên, đầu cũng càng ngày càng đau nhức. Cô ta chống bàn đứng dậy, vuốt tóc mái xuống ngang trán, muốn che đi đôi mắt đã sưng đỏ vì khóc của mình. Thẩm Đình Thâm cũng đi theo, muốn đưa cô về. Bởi vì với trạng thái hiện tại của cô ta nếu còn lái xe trên đường, sẽ khiến người ta rất không an tâm.

Chu Kỳ nghe được tiếng động sau lưng, liền lên tiếng ngăn cản: “Đừng đến gần, em sẽ không làm ra chuyện gì ngu ngốc đâu, anh yên tâm.” Cô ta tất nhiên sẽ không đi làm chuyện điên rồ, nếu Bạch Nhược Y đã hại cô ta thành dạng này, vậy hãy để cô ta mơ một giấc mơ, để cô ta hoàn trả gấp mười lần cho Bạch Nhược Y.

Danh Sách Chương: