Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: huyetsacthiensu

Cả đoạn đường tâm tư đều bay bổng thậm chí còn không rảnh rỗi để nhìn cảnh vật trong cung như thế nào, bộ dáng của nàng ấy cũng giống như mình, vậy tâm tình của nàng ấy bây giờ là như thế nào? Bây giờ chắc là đang trong thời kỳ bế cung năm năm, như vậy sự tuyệt vọng bây giờ có khác gì ngày nàng ấy tìm đến cái chết khi đó chứ?

Lung lay đi một đường về phía tẩm điện. Kết quả là tẩm điện hoàn toàn không có sinh khí, rối loạn đi về phía sau điện mới thấy có người. Cho dù trong lòng có tưởng tượng như thế nào thì đến lúc được nhìn thấy tận mắt vẫn không khỏi trừng lớn mắt.

Nàng ấy thoạt nhìn… HÌnh như rất tốt.

Nàng ấy bộ dáng vừa giống mình vừa không giống mình, ngũ quan càng thành thục hơn so với mình, có chút ý vị mà mình không có. một gương mặt trắng trong, khuôn mặt lạnh nhạt đang cúi đầu thêu một bộ quần áo trẻ con. Vải màu xanh tươi đẹp, một chú chim con phần tay áo đã sắp thêu xong.

Lớn đã nhìn thấy, đây chắc là làm cho đứa nhỏ.

Giống bộ dáng của mẫu thân lúc không có việc gì lại đi đến nhà ngoại tổ mẫu nói chuyện, lúc nói đến mấy đứa nhỏ nhà mình vừa bất đắc dĩ vừa vui mừng, bên miệng luôn hiện lên sự tươi cười của một người mẹ dành cho con mình mà bản thân người cũng không phát hiện ra. Cũng không phải là thất vọng, chẳng qua lúc đó là tuyệt vọng, cho dù chỉ nhìn qua tranh cũng có thể cảm nhận được hơn nữa hình ảnh đó đã khắc sâu vào đầu mình.

đã từng nhìn qua bản thân điên cuồng, thật không nghĩ đến bộ dáng năm tháng trôi qua một cách tĩnh lặng như này.

Chú chim con phần tay áo đã thêu xong, đứng lên trải rộng ra nhìn cẩn thận, nụ cười bên khóe miệng cũng lây dính sự tự hào cùng chờ đợi, chắc là nghĩ đến bộ dáng của đứa nhỏ khi mặc bộ quần áo chính tay mình may. Tâm tình của người làm mẹ, bây giờ A Đoàn thật sự không thể biết được, nhưng mà nhìn đến nụ cười kia, lại cảm thấy thật là chói mắt, hàng lông mày nhăn lại.

Rất muốn đi vào hỏi nàng ấy, nhưng dù sao mình cũng không phải nàng ấy, không trai qua tâm tình của nàng ấy, tất nhiên cũng không thể phán xét cách làm của nàng ấy. Hơn nữa hiện tại bản thân cũng chỉ là một người ngoài đứng xem, ngay cả một chút âm thanh cũng không nghe được, làm sao có thể đi chất vấn nàng ấy? Bán Đông kéo một người phụ nữ lớn tuổi hơn rất nhiều búi tóc cô cô đi vào, trong tay bưng một bát tổ yến.

Nhìn thấy Bán Đông tiến vào, nàng ấy cười sâu hơn một chút, còn cầm lấy bộ quần áo nhỏ trong tay nhướn mày nói gì đó với Bán Đông, giống như mọt đứa trẻ đang đòi kẹo ăn. Nhìn thấy Bán Đông phụ họa vài câu, sau đó lại ôn nhu nói vài câu, nàng ấy mới lưu luyến không rời để bộ quần áo nhỏsang một bên.

Ở đây người hầu không nhiều chỉ có ít ỏi vài người, nhưng trên mặt mỗi người đều bình tĩnh đâu vào đấy, một chút phiền muộn hoặc nôn nóng mà A Đoàn cho rằng phải có cũng không có. Nơi này trừ việc cửa cung đóng chặt thì cũng không khác bình thường là mấy. Làm cho người ta cảm thấy không giống như là đi vào nơi người ngoài không muốn vào mà chỉ giống như một gia đình bình thường.

Trừ việc không có bất cứ dấu vết sinh hoạt nào của nam chủ nhân.

rõ ràng là đã nhìn thấy nhất thanh nhị sở, nhưng lại giống như cái gì cũng không nhĩn rõ.

A Đoàn (đi vào giấc mộng), bên ngoài lại loạn sắp hỏng rồi.

Bán Đông chỉ cho rằng A Đoàn muốn nhớ lại tâm tình lúc trước, cho nên sau khi cẩn thân một lúc lâu mới nhẹ nhàng đi vào phòng, sau đó liền nhìn thấy tiểu thư nhà mình đang nhắm mắt nằm trên ghế quý phi, hô hấp đều đều hiển nhiên đã đi vào giấc ngủ. không khỏi cười một cái, lắc đầu đi lấy một tấm chăn mỏng, đắp cẩn thận lên người A Đoàn, sau đó mang một chiếc ghế nhỏ đến ngồi xuống bên cạnh, cầm lấy chiếc yếm còn chưa làm xong tiếp tục thêu.

Bông sen tịnh đế đã thêu được một nửa nhìn rất sống động. Mấy đại nha hoàn trong viện gần đây đều làm gấp quần áo cho A Đoàn mặc sau khi thành thân, tân hôn tất nhiên không giống với trước đây.

Đây vốn là một buổi chiều bình thường không khác gì so với trước đây.

Sau một lúc trời đã dần tối, Bán Đông xoa xao cái cổ có chút cứng ngắc, đứng dậy hoạt động một lát sau đó cất đồ thêu đi mới đi đến bên người A Đoàn, khom người khẽ gọi A Đoàn dậy, sau khi gọi vài tiếng thì kinh ngạc, lại lớn giọng hơn gọi vài lần, A Đoàn vẫn không có chút phản ứng nào!

Bán Đông nóng nảy, bình thường tiểu thư ngủ rất nông, nhiều lắm là gọi hai lần người đã tỉnh!

Bất chấp tất cả sắc mặt lo lắng đẩy A Đoàn, thân người A Đoàn bị đưa đẩy cũng không có chút dấu hiệu sẽ tỉnh lại! Giang Vạn Lí vẫn đứng chờ ở ngoài cửa, nghe được tiếng gọi của Bán Đông thì vội vàng xông vào “Xảy ra chuyện gì vậy?” Bán Đông sắp khóc rồi “Gọi như thế nào cũng không thấy tiểu thư tỉnh lại!”

“nói vớ vẩn cái gì vậy, tiểu thư rất tốt!”

Giang Vạn Lí tiến lê, cũng giống Bán Đông lúc bình thường, nhẹ giọng gọi vài lần, sau đó hai hàng lông mày càng nhăn chặt lại, cuối cùng cũng giống Bán Đông, giơ tay đẩy người A Đoàn vài lần, không có chút phản ứng nào cả! Cả người Giang Vạn Lí cứng ngắc, nhanh chóng chớp mắt vài lần sau đó hoàn hồn phân phó Bán Đông “Ngươi đi báo cho phu nhân biết, không được làm lớn chuyện, trước tiên mời địa phu đến khám cho tiểu thư xem.”

“không nên động vào bất cứ thứ gì trong phòng.”

Ánh mắt sắc bén quét một vòng quanh phòng, ánh mắt dừng trên chén rượu trên bàn mọt chút, vậy mà lại dám động tay động chân trước mắt tiểu gia, không muốn sống nữa sao! đi ra bên ngoài tìm một người gã sai vặt gác cổng đi báo cho Ngô Đồng biết, bây giờ cũng không thể rời tiểu thư nửa bước, việc này căn bản Giang Vạn Lí không dám giấu, tiểu thư gặp chuyện không may là do mình không có khả năng, nếu còn dám giấu diếm, cơn giận ngút trời của gia ngay cả mình cũng không chịu nổi!

Trần thị đi đến rất nhanh, vẻ mặt kinh hãi. Vồi vàng nhào về phía tháp A Đoàn đang nằm, thậm chí còn giơ tay dò hơi thở của A Đoàn. Vỗ nhẹ hai má A Đoàn, nhỏ giọng gọi vài lần, vẫn không có chút phản ứng nào! Nước mắt tuôn rơi, vội hỏi Giang Vạn Lí “Đây là bị làm sao!”

“Trước hết phu nhân không cần sốt ruột.”

“Nô tài có biết chút ít về y thuật, vừa rồi cũng đã bắt mạch cho tiểu thư, từ mạch tượng cho thấy cũng không có vần đề gì cả.”

Bước lên trước một bước, ngữ khí bình tình trấn an Trần thị đang Thất thố “hiện tại phu nhân nên làm nhất là ổn định lòng người, không được để chuyện này truyền ra ngoài. Thánh chỉ tứ hôn vừa được ban, tiểu thư ra gặp chuyện này, nếu bị người ngoài biết sẽ không tốt.” Giọng điệu của Giang Vạn Lí bình tĩnh, tốc độ không nhanh không chậm, làm cho tâm tình như mất người thân của Trần thị lại trở về một lần nữa.

Gật đầu, hít thở sâu vài lần, chỉnh lại tâm trạng của mình.

“Được, ta đã biết.” Đứng dậy, đi ra bên ngoài dặn dò mọi chuyện.

Vừa rồi nghe được chuyện này chỉ lo căn dặn Hồng Châu tìm đại phu sau đó thì vội vàng chạy đến đây. Bây giờ chắc bọn hạ nhân trong nhà đều đangcó ý nghi ngờ, trước tiên phải bóp chết manh mối này, còn phải báo cho lão nha cùng Hứa Tiêu Nhiên đang ở bên ngoài. Việc này đến không có dấu hiệu báo trước, nam nhân có lẽ biết nhiều hơn chút.

Người chạy đến trước không phải Đại lão gia cũng không phải Hứa Tiêu Nhiên mà là Ngô Đồng mặt mày lạnh lùng.

Trong mộng không biết những việc xảy ra bên ngoài, A Đoàn trực tiếp bám rễ ở Vô Ưu cung. Nhìn nàng ấy sáng sớm tinh mơ sẽ đi một vòng nhỏtrong vườn hoa; nhìn nàng ấy mỗi ngày sẽ không bỏ qua việc ăn hoa quả trước bữa ăn; nhìn nàng ấy mỗi ngày sai khi ngủ trưa sẽ thêu gì đó cho hai đứa nhỏ; nhìn nàng ấy ngồi dưới ánh nắng chiều cùng Bán Đông nói chuyện quên trời đất…

Cho dù là lúc đêm khuya thanh vắng cũng không yếu đuối, không nhìn thấy chút thần sắc ai oán nào.

Vạn lần không ngờ đến, cái gọi là bế cung năm năm, nàng ấy lại bình tĩnh đến như vậy.

không biết đã lướt qua xem bao nhiêu lâu, hình ảnh trước mắt đột nhiên lay động như một làn sóng, sau khi ổn định lại hình ảnh trước mắt khônggiống lúc trước nữa. Căn phòng trang trí không có gì thay đổi, chỉ là màu sắc đậm hơn, người vẫn là người kia nhưng lại không giống trước. Gương mặt vẫn trắng như cũ, đuôi mắt lại có thêm nếp nhăn, mặt mày càng hờ hững thêm vài phần, trên mặt không có huyết sắc.

Trong lòng A Đoàn nhảy dựng lên, đây là năm năm sau sao?

Bán Đông bưng chén thuốc bốc hơi nóng tiến vào từ bên ngoài, đi đến bên cạnh người đang đứng nghiêng đầu nhìn ra bên ngoài cửa sổ, nhẹ giọng nói “Nương nương, đến giờ uống thuốc rồi.” Có thể nghe được tiếng các nàng ấy nói chuyện sao?! Trong lòng A Đoàn kích động đi lại gần hơn mộtchút. Nàng ấy cười quay đầu lại, nhận lấy chén thuốc trong tay Bán Đông.

Bán Đông đưa miếng mứt hoa quả đã được chuẩn bị xong từ sớm cho nàng ấy.

Nàng ấy lại lắc đầu “Uống năm năm đã thành thói quen, đắng nữa cũng không còn vị gì nữa rồi, không cần.”

rõ ràng là không thể nào tốt được, nhưng mà nàng ấy lại luôn cười.

Bán Đông mím môi, khóe miệng nhiễm lên sự chua xót, nhanh chóng cúi đầu chớp chớp mắt, lúc ngẩng đầu lên đã lại là một khuôn mặt tươi cười. “Thời gian cũng không còn sớm nữa, sau khi ngủ trưa Thái tử điện hạ sẽ đến đây thăm người, bây giờ nô tỳ hầu hạ người trang điểm được không?” Nàng ấy gật đầu, đôi mắt bình tĩnh nhiễm lên sự chờ mong, nhìn có thêm rất nhiều sinh khí.

A Đoàn nghiêng đầu nhìn vế phía cung nhân đang yên lặng dọn bàn vừa ăn trưa xong.

Người thiếu niên lần đầu gặp còn nho nay đã trưởng thành không ít, thân thể có chút gầy yếu đã cao lên rất nhiều. hắn ngẩng đầu nhìn về phía nàng ấy đang ngồi ở ghế chủ vị, quần áo đẹp đẽ quý giá, trang sức tinh xảo, cũng không khác gì lúc trước. Đôi mắt tuấn tú không có ngưỡng mộ, thậm chí còn mím chặt đôi môi, làm cho ngũ quan vốn nhu hòa cũng lạnh lẽo cứng rắn đi mấy phần.

Nàng ấy dừng một chút, sau đó cười càng ung dung.

không có sự thân mật giữa mẹ con, thậm chí còn không bằng những người xa lạ. Sau khi Thái tử đi lên thỉnh an cũng không ngồi vào ghế, hỏi vài câu chuyện hàng ngày của nàng ấy cho có lệ rồi cũng không nói thêm cái gì khác. Nàng ấy cũng có bộ dáng không muốn nói chuyện gì, tay khẽ nâng lên, che miệng ngáp một cái, dường như là rất mệt mỏi.

Thái tử lấy từ trong tay áo ra một bức thư đưa cho Bán Đông, vẫn luôn cúi đầu, không liếc nhìn nàng ấy một cái.

“Đây là thư ngoại tổ phụ gửi cho người.”

“Con có chuyện xin rời đi trước, xin mẫu hậu hãy bảo trọng thân thể, nửa tháng sau con lại đến thăm người.”

Nàng ấy đang vô vị mười ngón tay đan vào nhau, mày nhíu lại, dường như là đang suy nghĩ đổi màu khác. Nghe được lời nói của Thái tử, gật đầu có cũng được không có cũng chẳng sao “đi đi.” Ngay cả một ánh mắt cũng không chia cho Thái tử đang cung kính đứng bên dưới. Cằm Thái Tử căng ra, có chút chật vật nhanh chóng rời đi.

Nàng ấy vẫn cúi đầu nhìn ngón tay, dáng vẻ vẫn tuyệt đẹp như trước, chỉ là trong mắt xuất hiện tầng nước mắt trong suốt.

Bán Đông tiến lên, đôi mắt cũng đỏ ửng.

“Nương nương tội gì phải làm như vậy!”

Đây cũng là chỗ A Đoàn vẫn luôn không hiểu.

Mấy năm nay nhìn lại, chuyện không thay đổi mỗi buổi chiều của nàng ấy chính là thêu quần áo, lớn nhỏ đều có, đều là thêu cho hai đứa nhro. Nhưng vì sao quan hệ của hai người lại lạnh nhạt đến mức độ này? Mặc dù nàng ấy không ở bên cạnh hai đứa nhỏ, nhưng đứa nhỏ là nút thắt của nàng ấy, rõ ràng là cố ý che giấu bệnh của mình.

Kết quả chính là đeo lên một chiếc mặt nạ.

Mỗi tháng mùng một mười lăm Thái Tử sẽ đến thăm nàng ấy một lần, mỗi lần thời gian đều không quá một khắc, còn về đứa nhỏ thứ hai, đến giờ A Đoàn cũng chưa nhìn thấy lần nào.

Nàng ấy nhắm mắt, nước mắt trong mắt chảy không ngừng, chảy qua hai gò má, cuối cùng chảy từ cằm xuống quần áo từng giọt từng giọt, chua xót lại bất đắc dĩ “Bây giờ ta trừ phong hào Hoàng Hậu những cái khác có khác gì phế hậu đâu chứ. Chúng có quan hệ với ta cũng không tốt.

“Có một người mẫu hậu như ta chỉ làm liên lụy đến chúng.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK