Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

“Nhưng người là mẫu hậu của họ, đó là sự thật không ai có thể thay đổi được!” Bán Đông cũng khóc lem hết mắt.

“Chính là bởi vì như thế ta mới có thể làm vậy.”

Nàng ấy đứng dậy, đưa tay lau nước mắt trên mặt Bán Đông, nụ cười nhạt vẫn luôn trên môi.

“Làm mẫu hậu, ta không thể cho chúng chút sự giúp đỡ, làm mẫu thân, ta càng không làm đến tận cùng trách nhiệm của mình.”

“không có danh hào, ta cũng là Hoàng hậu, không biết có bao nhiêu người mong ta chết đâu. Trong cung này lại chỉ có hai đứa chúng là hoàng tử, vốn ngày tháng đã gian nan, nếu ta không có trách nhiệm đến cùng được cũng không nên gây phiền phức thêm cho chúng.”

Mỗi tháng để Thái Tử đến thăm hai lần, là để hắn làm một người con hiếu thảo trong mắt người ngoài còn những cái khác ta không cho được. Lão Nhị không phải là Thái Tử, hắn là em trai, có thể sống tùy ý một chút, hơn nữa hắn với mình cũng không có ấn tượng gì, không cần thấy.

Nàng ấy nói càng nhẹ nhàng lạnh nhạt, sự bi thương trên mặt Bán Đông càng sâu hơn! Bức thư nắm chặt trong tay bị hai chủ tớ không để ý đến, nhìn vào mắt nàng, hỏi rõ ràng “Nương nương, người chưa bao giờ nghĩ đến việc ra ngoài sao? Người biết mấy năm nay Hoàng thượng đều lưỡng lự ở bên ngoài điện.”

“Chỉ cần người gật đầu thì có thể trở về bộ dáng Hoàng hậu nương ngàn vạn vinh sủng của hậu cung lúc trước.”

“Chỉ cần người đi ra ngoài, Thái Tử cùng Nhị hoàng tử cũng có thể thân cận cùng người, người cũng không cần tự làm khổ chính mình!”

Bán Đông nhắc đến Hoàng thượng, sắc mặt nàng ấy ngưng đọng lại, hoảng hốt mấy phần.

“Ta không cần tự làm khổ chính mình?”

Đột nhiên cười một cái, nhìn về phía đôi mắt kinh ngạc của Bán Đông “Bán Đông, ngươi cảm thấy mấy năm nay ta khổ sở sao?” không chờ Bán Đông trả lời lại nói “Năm năm nay, là những ngày tháng bình tĩnh nhất của ta.”

“không cần lo lắng người khác tính kế, không cần đối mặt với những khuôn mặt cười xấu xa mỗi ngày đến thỉnh an, không cần đi giải quyết những vương phi, phu nhân tranh cãi, không cần lo lắng tối nay hắn có đến hay không, không cần lo lắng hắn xử lý việc công quá lâu mệt muốn chết, khôngcần để ý đắc ý trên mặt những phi tần được thị tẩm…”

“Ta không tự làm khổ chính mình.”

“Đây là những ngày tháng ta muốn nhất từ nhỏ đến giờ.”

Bán Đông đã khóc không thành tiếng, làm sao nàng có thể không biết nương nương nói những lời này là thật lòng chứ! Nhưng mà, thật sự không thể tiếp tục như vậy nữa! Trong miệng nương nương không nói, trên mặt cũng không hiện ra, trừ sắc mặt càng ngày càng trắng cùng thân người càng ngày càng yếu đuối thì không nhìn ra chút bất thường nào! Nhưng những lời thái ý nói thì sao!

nói khúc mắc trong lòng nương nương quá nặng, nếu vẫn chịu đựng như vậy, không quá vài năm nữa, nhất định sẽ…

“Nương nương không vì chính mình cũng nên nghĩ lại vì Thái Tử cùng Nhị hoàng tử! Thái Tử cho dù thông minh như thế nào cũng vẫn chỉ là một đứa trẻ, nô tỳ biết người đã chết tâm, người có thể không cần để ý đến Hoàng thượng, sau khi đi ra ngoài, có thể chuyên tâm dạy bảo Thái Tử cùng Nhị hoàng tử! Nhìn bọn họ trưởng thành thành thân sinh con hòa hòa thuận thuạn không tốt sao?”

Cảm xúc của Bán Đông kích động, ngay cả thân người cũng hơ run. Nàng ấy bước lên một bước vỗ nhẹ lên bả vai Bán Đông, nụ cười nhạt bên môi cuối cùng cũng biến mất, khuôn mặt trang điểm tinh xảo cũng không che được thân người sắp đổ, cười thảm “Bán Đông, ta là người, người sống sờ sờ, ta cũng có lúc mệt mỏi.”

Giơ tay lên trước mắt Bán Đông.

“Đôi tay này, nhìn trắng biết sao nhiêu.”

Hàng năm không ra khỏi cửa, làn da vốn trắng nõn lại càng thấu qua vài phần, ngay cả gân xanh cũng có thể thấy được.

“Nhưng ngươi biết, đến cùng nó đã nhiễm máu của bao nhiêu người…”

“Đây không phải là lỗi của người, đều là những người kia quyến rũ bị trừng phạt là đúng tội!” Bán Đông vội vàng phản bác “Trước giờ người chưa từng chủ động làm hại ai, đều là do các nàng ta đến trêu chọc người, đây không phải là lỗi của người.”

“không phải là lỗi của ta, các nàng ấy cũng vì ta mà chết.”

Xoay người, có chút lảo đảo đi đến bên cửa sổ, giơ tay ra đón lấy chút ánh nắng, dường như như vậy mới có thể lạnh giảm bớt hàn ý trong lòng nàng ấy “Lần đầu tiên có người vì ta đáp trả lại mà chết ta đã gặp ác mộng mấy tháng trời, mỗi ngày không được yên giấc.”

“Ta cho rằng ta sẽ dần quen, nhưng sau này tình huống như vậy xuất hiện ngày càng nhiều ta cũng không quen được.”

Dừng một chút, xoay người nhìn vào Bán Đông đang ngây ngốc, buồn bã cười một cái “Trước kia vì hắn, ta có thể cưỡng ép bản thân mình làm như vậy, có thể cưỡng ép bản thân ra tay, có thể cưỡng ép bản thân làm quen. Nhưng nay bầu trời đã sập, không cần cố gắng chống đỡ nữa.”

“Ta cũng có thể được giải thoát rồi.”

Lúc này thật sự Bán Đông không biết nói cái gì, tùy tiện ném phong thư trong tay lên bàn, đi vài bước đến bên cạnh nàng ấy, chỉ cúi thấp đầu khóc. Nàng ấy đưa tay ôm chặt người Bán Đông, rõ ràng là một người yếu đuối như vậy, lại còn an ủi người khác. Chờ sau khi cảm xúc của Bán Đông dần ổn định, lại mở miệng.

“Bán Đông, cả đời này của ta trước giờ đều không có quyền lựa chọn.”

“Bây giờ, ngươi để ta tùy hứng một lần thôi, về sau không cần nói những lời như thế này có được không?”

Bán Đông rưng rưng đáp ứng, vừa định nói cái gì, nàng ấy đột nhiên bắt đầu ho kịch liệt, một tiếng nối tiếp một tiếng, ho lến mức lưng cũng cong xuống, sắc mặt cũng bắt đầu đỏ bừng. Bán Đông vội vàng đỡ vộ nhẹ vào lưng của nàng ấy. Trận ho này đến vội đi cũng vội, sau mấy cái ho cũng biến mất.

Nhưng Bán Đông còn chưa bỏ tâm xuống được.

Vừa rồi, rõ ràng trong khăn của nương nương có vết máu!

Đột nhiên cả người đều lạnh thấu, chết lặng vỗ phía sau lưng nàng ấy. Hoàn hồn, sự giãy dụa biến thành kiên định. Đỡ nàng ngồi vào chỗ, sau đó cười nói “Nô tỳ đi vào phòng bếp nhỏ xem thuốc đã được cwha, nương nương ngồi ở đây nghỉ ngơi trước đã, nô tỳ đi một chút sẽ trở về.”

Sau khi nàng ấy gật đầu, xoay người chạy ra bên ngoài.

Bán Đông như này rõ ràng là muốn làm cái gì đó, A Đoàn dừng một chút, đi theo.

Bán Đông đi vào một căn phòng khác của tẩm điện, trực tiếp chạy về phía một cái tủ quần áo được khoá kỹ. Sau khi tủ quần áo được mở, con ngươi của A Đoàn đột nhiên trợn to, tất cả những bộ quần áo này đều là mấy năm nay nàng ấy thêu từng đường kim mũi chỉ, đều là làm cho hai đứa nhỏ! Mỗi khi nhìn thấy Bán Đông đem quần áo thu vào, cho rằng đều đã đưa đi, hóa ra đều ở chỗ này sao?!

Bán Đông lấy toàn bộ quần áo ra, dùng mấy mảnh vải mới bọc kỹ lại, sau đó trực tiếp dặn dò cung nữ bên cạnh “Đưa toàn bộ những thứ này đến cho Thái Tử điện hạ, nói cho Thái Tử điện hạ biết, những thứ này là do nương nương tự mình làm! Nếu như cảm xúc của Thái Tử điện hạ bị kích động ngươi hãy nói cho người biết hiện tại cảm xúc của Hoàng hậu nương nương bất ổn, nói người ngày mai lại đến.”

“Nếu như Thái Tử điện hạ không hề bị xúc động…”

Dừng một chút, hốc mắt vẫn còn hồng lại bịt kín sương mù.

“Nếu như Thái Tử điện hạ không hề bị xúc động, ngươi nói cho ngài ấy biết, nói nương nương… không còn bao nhiêu ngày nữa.”

“Cầu xin Thái Tử điện hạ nghĩ đến nương nương mang thai mười tháng sinh ra ngài ấy, cho dù là giả vờ, ngày mai cũng cần đến thăm nương nương.”

Có thể đi vào Vô Ưu cung hầu hạ người đều là người tuyệt đối trung thành và tận tâm với Hoàng hậu nương nương, nghe thấy Bán Đông nói như thế, cung nữ kia cùng những cung nữ khác lập tức đỏ mắt, không ngừng hỏi rốt cuộc là vì sao, không phải nương nương vẫn luôn rất tốt sao?! Lúc này thật sự Bán Đông không có tâm trạng để giải thích, cũng biết là các nàng ấy thật sự quan tâm nương nương.

Chỉ là để cho người làm xong việc này trước, buổi tối sẽ nói tỉ mỉ chuyện này cho các nàng ấy. Các cung nữ cũng đáp ứng, bận rộn ôm mấy túi quần áo chạy đi.

A Đoàn chỉ đứng ở một bên, suy nghĩ trong lòng cuồn cuộn. Lấy tư cách là một người bàng quan để đánh giá, cảm thấy nàng ấy quá mức bất hạnh.

rõ ràng là tính tình vô cùng thuần khiết lại được sinh ra trog một gia đình hầu phủ, hơn nữa còn là một gia đình vừa sinh ra đã được định ngày sau sẽđược gả vào Hoàng gia. Từ nhỏ đã bị Hoàng hậu tậm tâm dạy dỗ, bên ngoài học rất tốt nhưng ý nghĩ trong lòng lại chưa bao giờ thay đổi, nếu khôngsẽ không vì chuyện giết chết một người có ý định hại mình mà không được yên giấc suốt mấy tháng.

Thái Tử ca ca là trời của nàng ấy, là tất cả của nàng ấy, nàng ấy có thể vì hắn mà xem nhẹ bản tính vốn có của mình, có thể ép mình tàn nhẫn. Nhưng mà cuối cùng lại có một ngày, bầu trời này lại sụp đổ.

Rất muốn bình tĩnh sống qua ngày, lại có thể cắt đứt đoạn tình cảm này, rời nhà đi, thậm chí vứt bỏ đứa con của mình, còn ở trong thâm cung. Nhưng nàng ấy thật sự bình tĩnh sao? Dự bình tĩnh này là mong muốn trong lòng nàng ấy nhưng cũng có quá nhiều không cam tâm cùng luyến tiếc, bị tâm bệnh đến mức nôn ra máu, thân mình cũng như đèn cạn dầu.

Ngày sau, bản thân mình cũng giống như nàng ấy sao?

Bán Đông ngây ngốc tại chỗ một lúc, sau đó lại đi đến phòng bếp nhỏ bưng một chén thuốc đi về phía trắc điện, đứng ở cửa dùng sức vỗ tay má quá mình, làm cho trên mặt của mình hiện lên chút huyết sắc, ổn định tinh thần một chút hít thở vài hơi mưới nhẹ nhàng đi vào. A Đoàn đi chậm vài bước ở phía sau, còn chưa đi vào đến nơi đã nghe thấy tiếng chén thuốc rơi xuống trên mặt đất.

“Nương nương!”

A Đoàn vội vàng lướt vào, sau đó liền nhìn thấy khóe miệng nàng ấy không ngừng chảy ra máu tươi, toàn thân ngã vào trên ghế, bộ dáng không còn gì để lưu luyến, bên tay là một phong thư đã được mở ra. Bán Đông chạy vài bước đến bên cạnh, gọi vài tiếng nàng ấy cũng không để ý đến, Bán Đông gấp gă[s muốn đi ra ngoài tìm người.

Vừa bước được một bước cổ tay đã bị kéo lại.

“Nương nương, rốt cuộc là người bị làm sao vậy?”

Vừa lo lắng hỏi vừa run run tay lấy một cái khăn lau vết máu bên miệng cho nàng ấy.

Nàng ấy ngẩng đầu nhìn vế phía Bán Đông, đôi mắt tĩnh mịch “Bán Đông, ngay cả chuyện kéo dài chút hơi tàn ta cũng không làm được nữa rồi…”

Bản thân chỉ rời đi chưa đến nửa khắc, trong lúc đó cũng không có ai đi vào đây, nhất định vấn đề nằm trong bức thư này! Lúc này Bán Đông cũng bất chấp lễ tiết, giật lấy bức thư trong tay nàng ấy trực tiếp đọc. Nhanh chóng đọc xong bức thư, nhìn vào bức tranh phía sau, toàn thân không ngừng phát run.

“Nhị, nhị tiểu thư sao có thể, sao lại có thể làm như vậy chứ!”

Thanh âm thê lương, hận đến cùng cực!

Bán Đông biết Hoàng thượng là tâm bệnh lớn nhất của nương nương, chỉ là một sủng phi cũng có thể ép nương nương đóng cửa cung không đi ra ngoài, việc này vậy mà lại có quan hệ bất chính với Nhị tiểu thư! Giống như là sợ bị nhiễm bẩn bỏ tờ giấy trong tay xuống, vội kéo lấy tay của nàng ấy khuyên nhủ “Nương nương nàn vạn lần không thể trúng kế của tiện nhân kia! Chuyện này không phải là sự thật người không nên tin!”

Việc quan trọng nhấ bây giờ là an ủi nương nương đã những cái khác nói sau!

Nàng ấy hoàn hồn, vẫn tĩnh mịch như vậy.

“Đây đương nhiên không phải là sự thật.”

“Trước giờ hắn đều không bao giờ nói dối, cũng chưa từng thể hiện ra nửa phần hứng thú với Hứa Tâm Dao, nếu như việc này là sự thật, hắn nhất định sẽ nói cho ta biết từ sớm, nhất định sẽ không lừa ta, lại càng không để con của hắn cho Hứa Tâm Dao nuôi lớn.”

“Vậy, vậy nương nương là tức giận người trong nhà sao? Chuyện này cũng không phải là chuyện của người, là Nhị lão gia tự mình không biết chừng mực, Nhị phòng làm sai, vì sao nương nương phải gánh vác cho Nhị phòng chứ? Vị một người vô liêm sỉ như Nhị lão gia thật là không đáng! Nương nương hãy rộng lượng một chút, nô tỳ cho người gọi thái y đến khám kỹ lại cho người!”

Bán Đông tuy là nô tỳ, nhưng mà đã đi theo nương nương nhiều năm như vậy, kiến thức tất nhiên vẫn nhiều hơn vài phần, đương nhiên biết là việc này rất khó giải quyết, nếu không trong nhà cũng sẽ không đưa tin cho nương nương thông qua phủ Thái Tử. Nhưng như vậy thì sao chứ? Chủ nhân của mình là nương nương, cho dù là mẫu thân của nương nương đến mình cũng chỉ nhận nương nương!

Nếu như phải lựa chọn giữa Hứa gia và nương nương, tất nhiên mình sẽ chọn nương nương!

Nàng ấy quay đầu nhìn về phía ánh nắng mặt trời buổi trưa, khóe miệng như cười như không, pha chút chua xót “không phải như vậy, chuyện của Nhị phòng chỉ là mở đầu. Các nàng ấy vì vị trí này của ta, nếu như ta không ra đi, lần nay Hứa gia bị xử lý, lần sau lại có người khác, lần sau, nói khôngchừng chính là bọn nhỏ…”

Bởi vì hiểu quá rõ cho nên bình tĩnh.

“không thể phế hậu lúc ta còn sống, hắn cũng không thể phế ta.”

Trái tium Bán Đông bị bóp chặt, ngay cả hô hấp cũng gần như là dừng lại. Cho nên, chỉ ngắn ngủi vài câu nói liền xác định kết cục nương nương nhất định phải chết sao?! Lắc đầu thật mạnh “không phải như vậy, làm sao nương nương có thể nghĩ như vậy chứ?! Lần này người làm như vậy, các nàng ta cũng sẽ không dừng tay! Như vậy thì Thái Tử điện hạ cũng không được yên ổn!”

Nàng ấy cười cười, vô cùng chắc chắn.

“Ta chết rồi, hắn mới có thể càng che chở thật tốt cho con của ta. Những gì hắn nợ ta đều sẽ bù đắp trên người đứa nhỏ.”

Đứng dậy, trên mặt là ý cười thoải mái. Lôi kép Bán Đông đang khóc không ngừng, tâm tình coi như không tệ khuyên nhủ “Ngươi yên tâm, ta sẽ sắp xếp đường lui cho các ngươi thật tốt, để cho các ngươi không lo cơm áo, không nên quá lo lắng.” Hầu hạ nhiều năm như vậy, lần đầu tiên Bán Đông thất lễ.

Đột nhiên phất tay ngắt lời.

“Nô tỳ sẽ không đi đâu cả!”

“Nô tỳ hầu hạ người, người đi đâu nô tỳ sẽ đi theo đấy, xuống địa ngục nô tỳ cũng hầu hạ người! Nương nương đừng nghĩ đến chuyện đi một mình!”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK