Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hello, Người Thừa Kế (Xin Chào, Người Thừa Kế)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tiêu Mộ Thanh từ bé đã rất mạnh mẽ, vì ông rất nghiêm khắc, còn thường xuyên mắng nên con bé chưa từng tỏ ra yếu đuối trước mặt ông.

Năm xưa, con bé bỏ trốn với Cố Đức Thọ, thật ra cũng chỉ vì muốn ép ông chiều theo ý nó. Nhưng giờ đây, con bé lại nói với ông những lời như thế, khiến ông phải cố nén lắm mới có thể không khóc.

Cơn đau đã giày vò con gái ông đến mức nào mà lại khiến con bé phải tự nói ra điều đó với ông?

“Ba, con vẫn còn một tâm nguyện cuối cùng, mong ba hoàn thành giúp con.”

“Con nói đi, chỉ cần ba làm được, ba sẽ đồng ý với con bất cứ chuyện gì.”

Dù con muốn hái sao trên trời, ba cũng sẽ hái chúng xuống cho con!

Tiêu Mộ Thanh nở nụ cười thoả mãn với ông.

***

Hiệu quả cách âm của phòng bệnh rất tốt, tiếng nói chuyện ở bên trong đều không thể lọt ra ngoài. Mãi mười phút sau, Tiêu Khải mới đứng dậy, chậm chạp để y tá dìu ra ngoài.

Trang Nại Nại không kịp nhìn vẻ mặt của ông mà chạy vào phòng bệnh luôn.

“Mẹ!” Nhìn Tiêu Mộ Thanh nằm trên giường, mắt Trang Nại Nại đỏ hoe.

Tiêu Mộ Thanh vẫn cười, chỉ vào bên cạnh mình. Trang Nại Nại liền đi tới, để bà sờ đầu cô.

“Nại Nại, đừng buồn.”

Lời nói của bà khiến nước mắt Trang Nại Nại lại chực rơi xuống, cô buồn bã “vâng” một tiếng, nép vào người bà, ôm eo bà, “Mẹ, có phải mẹ đau lắm không?”

“Không đau, thật đấy!”

“Mẹ gạt con!”

“Nại Nại, thật ra từ bé sức khỏe mẹ đã yếu rồi. Lúc trước, bác sĩ phỏng đoán mẹ không sống được quá hai mươi tuổi, nhưng mẹ vẫn sống. Năm nay mẹ đã năm ba tuổi rồi, ba mươi ba năm đã là có lời rồi.”

“Sao mà tính như thế được?”

“Nại Nại, bác sĩ chẩn đoán mẹ khó mang thai, nhưng sau mẹ lại có con đó thôi. Con biết không, con chính là thiên sứ bé bỏng của mẹ. Nếu không có con, mẹ đã chẳng thể sống đến tận bây giờ.”

“Vậy mẹ phải tiếp tục sống vì con nhé. Mẹ phải xem con gây dựng lại Hoàng Gia Thịnh Thế, nhìn Bé Lười và Bé Nháo trưởng thành…”

“Ừ, mẹ sẽ cố gắng. Bác sĩ chẩn đoán mẹ bị ung thư giai đoạn cuối, chỉ có thể sống thêm nửa năm. Nhưng một năm qua, mẹ đã giành giật được thêm nửa năm từ tay ông trời. Mẹ rất cảm tạ trời đất vì đã để mẹ được gặp con của con, được giúp con trông cháu.”

Trang Nại Nại khóc òa lên.

“Sau này mẹ sẽ sống lâu trăm tuổi, nhìn hai đứa nó cưới vợ, sinh con!”

“Ừ, mẹ đồng ý với con. Con đừng khóc nữa, thiên sứ của mẹ. Hứa với mẹ, đây là lần cuối cùng con khóc vì mẹ.”

Trang Nại Nại nhìn gò má gầy yếu của Tiêu Mộ Thanh, nặng nề gật đầu.

Danh Sách Chương: