Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: huyetsacthiensu

một chiếc khăn ấm phủ lên mắt, không chỉ làm giảm sự khó chịu của hai mắt, cũng làm cho thân người A Đoàn đang cứng ngắc buông lỏng xuống. Vừa ra khỏi tẩm điện của An Dương, liền bị đưa đến Đông cung. Ở chỗ An Dương thoải mái khóc một trận xong, lớp trang điểm đã sớm trôi hết, rửa mặt qua loa lập tức xuất hiện một gương mặt trắng trong thuần khiết.

Có điều mấy ngày không gặp, không biế nên lấy tâm tình như thế nào để đối mặt với Ngô Đồng.

“Được rồi.” Giọng nói gọn gàng vang lên bên tai, A Đoàn mở mắt ra liền nhìn thấy Ngô Đồng gần trong gang tấc. Mấy ngày không thấy, hắn hình như không có thay đổi gì, vẫn là bộ dạng anh tuấn, thong dong tự tại. Chậm rãi ghé sát vào bên mặt của A Đoàn, trầm ngâm nhìn đôi mắt còn hiện lên tơ máu.

A Đoàn theo bản năng nừng hô hấp, hơi trừng to mắt, nhìn như nhìn thẳng vào hai mắt của Ngô Đồng, thực ra ánh mắt trống rỗng, đầu óc cũng trống rỗng theo. Ngô Đồng nhếch khóe miệng cười như khôngcười, ngồi thẳng người, nhẹ giọng dặn dò “Tối nay đừng ngủ quá sớm, nếu không ngày mai hai mắt sẽsưng lên.”

A Đoàn gật đầu theo bản năng, sau đó không có dấu vết thở phào một hơi. Nhưng một hơi này còn chưa thở ra, Ngô Đồng ở bên kia đã nghiêng đầu, nói như không để ý “Bây giờ nàng rất sợ ta, khôngmuốn nhìn thấy ta sao?”

A Đoàn nuốt hơi khí chưa kịp thở ra ngược trở lại, lại trừng lớn mắt, nhìn chằm chằm vào Ngô Đồng. Ngô Đồng cười khẽ ra tiếng, thoải mái tựa lưng vào ghế ngồi. “Bây giờ An Dương như thế nào rồi?” Đột ngột bỏ qua vẫn đề vừa rồi, lại đúng ý của A Đoàn.

nói đến An Dương, không cảm xúc không rõ vừa rồi trực tiếp chuyển thành phiền muộn, thậm chí còn bất giác bĩu môi. “không biết, hôm nay cùng nàng trút ra một trận, tốt hơn giấu ở trong lòng nhiều, chỉ là không biết nàng sẽ kéo dài đến lúc nào mới nghĩ thông được.” Dừng một chút mím môi lại nói. “Muội, muội đã làm sai rồi sao?”

Mong muốn ban đầu là vì An Dương thì không sai, nhưng nhìn thấy nàng khó chịu như vậy cũng khôngđành lòng.

Người bắt đầu lại là chính mình.

Ngô Đồng lắc đầu, không dấu vết để sát vào người A Đoàn “Chuyện của Đại ca nàng và Lan Diên đãđược bàn bạc từ sớm, cho dù nàng không nói, cũng chỉ là chuyện sớm muộn. Về phía A Đoàn, nàng không đụng vào tường không quay đầu, thủ đoạn ôn hòa sẽ chỉ làm nàng tránh rồi lại tránh, chỉ có thể sử dụng thủ đoạn độc ác nhất.”

A Đoàn gật đầu, hơi rũ đầu xuống, cắn môi dưới không nói, còn đang suy nghĩ chuyện của An Dương.

“thật ra… Bây giờ nàng cũng không cần lo lắng quá nhiều.”

“Huynh có cách gì tốt sao?” A Đoàn ngẩng mạnh đầu lên nhìn về phía ánh mắt của Ngô Đồng. Ngô Đồng cười nhạt gật đầu, sau đó dưới tầm mắt của A Đoàn ghé sát vào mấy phần. “đã nói với mẫu hậu, để cho nàng ra ngoài một chuyến.”

“đi đâu?”

“không quan trọng là đi đâu, nàng muốn đi đâu thì đi. Mở mang tầm mắt về sông núi nước non đẹp đẽ bên ngoài một chút, mở rộng tầm nhìn một chút, cũng có thể điều chỉnh tâm tình của nàng một chút. Bây giờ nàng đang nghĩ không thông, chỉ có thời gian mới có thể làm lắng đọng lại, chờ tự bản thân nàng muốn mở lòng mới là thượng sách, đối với An Dương lời người khác an ủi chỉ là vô dụng.”

Được rồi, thực tế hình như đúng là như thế. Hôm nay cùng An Dương khóc một trận, khóc thì khóc, trút ra thì trút ra, nhưng trước khi đi bộ dáng An Dương vẫn là không có gì tiếc nuối. Gật đầu nói “Được rồi, cũng chỉ có thể như thế, hy vọng bản thân nàng có thể từ từ suy nghĩ thoáng hơn, không nên cố chấp nữa.”

hiện tại thời tiết thích hợp, trong đầu đã nghĩ qua mấy nơi phong cảnh tuyệt đẹp thích hợp để du sơn ngoạn thủy giải sầu, ngẩng đầu đang muốn nói cái gì đó, mới phát hiện ra khoảng cách của hai người đã rút ngắn còn khoảng một cách tay, gần đến mức có thể cảm nhận được mùi thơm thoái mái dễ ngửi trên người Ngô Đồng.

Nháy mắt ưỡn thẳng lưng lên, hơi hơi ngửa ra sau.

“Huynh dựa vào gần như vậy làm cái gì!”

Ngô Đồng nhướn mày, bên môi vẫn cười nhạt như cũ. “Ta đến gần nàng còn cần lý do sao?” Khi nóichuyện khoảng cách giữa hai người đã không còn, tay cũng khoác lên vai A Đoàn, nhìn thẳng vào hai mắt của A Đoàn. “Nàng là vợ vủa ta, chúng ta sắp thành thân rồi, ta không đến gần nàng thì nên đến gần ai?”

“Hay là nàng muốn ta đến gần cô nương nào?”

Giọng nói trầm thấp làm say lòng người, hô hấp như có như không phất qua trên mặt, A Đoàn trừng mắt, cứng cổ cố gắng bình tĩnh. “Mây ngày hôm trước Hoàng Hậu nương nương còn nói với muội, trước ngày thành thân chúng ta không được gặp lại nhau, không thích hợp!” Vừa nói vừa lui người về sau, kiên quyết thực hiện lời nói của Hoàng Hậu nương nương đến cùng.

Ngô Đồng không đổi sắc mặt, khuỷu tay đang để trên ghế chống đầu, tay áo màu xanh rộng trượt xuống, lộ ra cánh đường cong cánh tay, khẽ nhếch khóe miệng như cười như không, nhìn chằm chằm vào A Đoàn đang lui về sau. “Trước kia mẫu hậu còn nói với ta chuyện về trắc phi đó, có phải ta cũng nên nghiêm túc nghe theo lời của người hay không?”

A Đoàn biết, Ngô Đồng đang tức giận.

Mềm mại mím môi, cả người lui về một góc, không khống chế được tự động nhiễm lên sự nức nở. “Muội không cố ý như vậy, muội không khống chế được, muội cũng cần có thời gian…” Lý trí đã đồng ý với lời nói ngày ấy của Ngô Đồng, nhưng thân thể lại không nghe theo lý trí, không phải là già mồm cãi láo, là tâm tình không biết nên đối mặt như thế nào, sau đó luôn muốn trốn tránh.

Ngô Đồng rũ mi mắt xuống, một lúc sau than nhẹ một tiếng, cuối cùng vẫn đầu hàng.

“Ta sẽ cho nàng thời gian, nhưng nàng không được trốn ta.”

“Được.” A Đoàn gật đầu liên tục không ngừng, sau đó nhìn sắc mặt Ngô Đồng còn hơi trầm xuống, nghĩ ngợi, im lặng rút ngắn khoảng cách. Ghé sát vào lôi kéo ống tay áo của Ngô Đồng, mềm giọng cầu xin tha thứ “Thái Tử ca ca, huynh không nên tức giận được không?” Thái độ như khi mắc sai lầm ngày bé, làm cho người ta không nỡ trách phạt.

“Nàng đó!”

Ngô Đồng hết cách vuốt chiếc mũi xinh đẹp của A Đoàn, “Nàng biết được ta không thể nhẫn tâm đối với nàng được.”

Nghe được câu này, A Đoàn dừng một chút, ánh mắt nhanh chóng chớp vài lần, sau đó hơi chút áy náy. Đúng rồi, bản thân mình có thể cố tình gây sự như vậy, không phải là ỷ vào Thái Tử ca ca cuối cùng sẽtha thứ cho mình hay sao? Bởi vì biết, cho nên buông thả… Huynh ấy cũng không làm gì sai, lời huynh ấy nói cũng đúng, huynh ấy chỉ có nhiều hơn mình ký ức của một kiếp mà thôi.

thật muốn tự độc ngốc bản thân mình mới có thể nghĩ thông suốt sao?

thật ra, đối góc độ khác để nghĩ, nếu người sống lại là mình, bản thân mình làm, chẳng lẽ không ở cùng Thái Tử ca ca sao? Nếu như người làm sai là mình, nhìn thấy Thái Tử ca ca lúc còn chưa biết gì, cũng sẽkhông khống chế được muốn đối xử tốt với huynh ấy chứ? Cho dù nam nữ khác biệt, cũng vẫn sẽ đến gần.

Bởi vì nhận định là thuộc về nhau, cho nên sẽ không để ý lời đồn.

Về việc đúng sai của đời trước, là vô tâm cũng được, lạnh bạc cũng được, cái mình coi trọng hơn đương nhiên là kiếp này. Cho dù là năm năm đã qua kia, cho dù là bản thân lâm vào cảnh ngộ kỳ lạ, nếu thậtsự muốn chọn, nhất định sẽ không do dự mà chọn Thái Tử ca ca của hiện tại.

Cho nên, rốt cuộc là mình còn xoắn xít chuyện gì nữa?!

Ở bên kia Ngô Đồng vẫn đang chờ A Đoàn mềm giọng cầu xin tha thứ, liền phát hiện tiểu cô nương bên cạnh đột nhiên cúi đầu, cả người như quả bóng bị xì hơi? không khỏi nghi ngờ, đưa tay chọc chọc hai má non mềm. “Nàng đây là đang làm sao vậy? Ta không tức giận với nàng, ta sẽ cho nàng thời gian, ta chỉ không muốn nàng trốn tránh ta.”

Đáp lại Ngô Đồng là A Đoàn nhào thật mạnh vào ngực Ngô Đồng.

Mỹ nhân đưa đến, Ngô Đồng đương nhiên là phải đón lấy. Hương thơm mềm mại trong ngực cũng kinh ngạc theo, vừa rồi không phải là còn tránh không kịp sao? Cúi đầu muốn làm rõ, A Đoàn lại chôn chặt khuôn mặt bên trong ngực A Đoàn, chỉ là không cho nhìn. Ngô Đồng bật cười, vỗ nhẹ phía sau lưng A Đoàn trấn an.

“Làm sao vậy?”

Hai tay ôm chặt lấy eo nhỏ, ánh mắt cũng bị bịt kín một tầng sương mù, muội thật may mắn khi gặp được huynh…

Tiếp theo cho dù Ngô Đồng có nói như thế nào, khuyên như thế nào, A Đoàn cũng không từ đi ra từ trong ngực Ngô Đồng. đã nói rồi, thời gian cũng trôi qua đã lâu, cuối cùng phải bất đắc dĩ nói “Nếu nàng vẫn cứ như vậy, mấy ngày sau hai mắt của nàng cũng không thể gặp người được…”A Đoàn động đậy đầu, chậm rãi rời khỏi cái ôm ấm áp của Ngô Đồng.

Quả nhiên ánh mắt lại hồng.

Ngô Đồng bất đắc dĩ, đang muốn gọi người mang nước ấm lên, A Đoàn lại mở miệng trước hắn mộtbước. “Thái Tử ca ca, vì sao huynh không tò mò cuộc sống năm năm nay của nàng ấy?” Hỏi trực tiếp, trong mắt cũng toàn là nghi ngờ, không có cảm xúc khác. Cho nên, A Đoàn đã nghĩ thông suốt rồi sao? Ánh mắt Ngô Đồng chuyển động một cái là đưa ra được kết luận.

Nghĩ như thế nào cũng không quan trọng, chỉ cần nàng có thể nghĩ thông suốt là tốt rồi.

Cánh tay dài duỗi ra ôm lấy vai A Đoàn, đưa tay véo mũi của nàng. “Nàng cho rằng Giang Vạn Lí thật sựcó thể giấu ta sao? Mỗi ngày nàng làm cái gì ta đều biết, đương nhiên không tò mò.” A Đoàn giãy dụa tránh ra, lại hỏi “Vậy sao huynh còn để cho việc đó tiếp tục phát triển như vậy?”

Nhìn nàng từng ngày từng ngày héo mòn, thân thể cũng suy yếu.

Tất nhiên không thấy thoải mái, cuối cùng chỉ là tiếc hận.

“Ta sai quá nhiều, lòng nàng đã chết, không biết nên cứu vẫn như thế nào cũng không cứu vãn được. Điều cuối cùng có thể làm, chỉ là để cho nàng bình tĩnh như mong muốn của nàng, không đến làm phiền nàng, khi đó, ta chỉ có thể đối tốt với nàng được như vậy.”

Đề tài này quá nặng nề, A Đoàn cũng không biết nên lấy cớ như thế nào. Nhưng mà nhìn thấy sự ảm đạm trên mặt Ngô Đồng, miệng vểnh lên, không vui nói “Huynh còn chưa nói về vị sủng phi kia đâu? Từ đầu đến cuối huynh đều không nói cuối cùng nàng ấy thế nào? Chẳng lẽ huynh với nàng ấy song túc song phi (chỉ cặp nam nữ yêu đương thắm thiết, như hình với bóng)?!”

Biết A Đoàn là vì muốn điều chỉnh tâm trạng của mình, Ngô Đồng cũng nói, nói thẳng sự oan uổng của mình.

“Sau lần đó ở thư phòng, ta cũng chưa nhìn thấy cô gái kia, làm sao lại có chuyện sủng phi nào cơ chứ?”

nói xong lại vươn tay ôm A Đoàn vào trong ngực, chỉ trán nàng “Trong đầu nàng mỗi ngày đều nghĩ cái gì vậy, bộ dáng của ta lúc đó thế nào nàng cũng thấy, làm gì có bộ dáng song túc song phi chứ? Cái đồ không có lương tâm nhà nàng, còn lấy lời này để trêu ghẹo ta!”

A Đoàn chỉ buồn cười le lưỡi trong ngực Ngô Đồng.

Sau khi cười đùa một lúc hai tay ôm cổ, mặt cũng chôn ở cổ Ngô Đồng, thân mật khăng khít. ‘Thái Tử ca ca, kiếp này chúng ta phải sống thật tốt, không được giống với đời trước có được hay không?” Ngô Đồng đặt cằm trên đỉnh đầu A Đoàn, vô cùng nghiêm túc. “Ta sẽ cho nàng một cuộc sống an ổn, sẽkhông có tiếc nuối gì… thật sự vô lo.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK