Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thời gian trở lại lúc đám người Hình Viễn rời đi.

Trong cung điện dưới lòng đất.

Một khôi lỗi ôm đầu chạy như điên, đằng sau có hơn hai mươi đầu khôi lỗi Dị Linh tộc đuổi theo không bỏ. Mỗi một đầu đều điên cuồng gào thét, tựa như muốn ăn thịt người.

Thấy suy nghĩ đột nhiên lóe lên trong đầu của mình lại khiến cho đám khôi lỗi này điên cuồng như vậy, trong lòng Trương Huyền càng ngày càng hiếu kỳ hơn.

Thân thể khôi lỗi này nói ném là có thể ném đi, phân thân lại đánh không chết, Vu hồn vô hình vô chất. Cho nên nếu hắn muốn chạy trốn, ai cũng không ngăn cản nổi. Lại nói, trong đầu hắn còn có kim thư, coi như thật sự bị nhốt lại thì cũng có năng lực chạy trốn, cho nên cũng không sợ.

Cho nên hắn mới để mọi người chạy trốn trước, hấp dẫn đám khôi lỗi này tới đây.

Vốn hắn cho rằng hành động này có thể khiến cho những khôi lỗi này đi theo tới là tốt lắm rồi. Thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới, đám gia hỏa này lại giống như gặp cừu nhân giết cha vậy, đuổi theo hắn không bỏ.

Có thể khiến cho một đám gia hỏa không có trí tuệ điên cuồng như vậy, trái tim này rốt cuộc là cái gì?

- Quản nó là cái gì, chỉ cần sờ một chút là sẽ biết...

Muốn để cho mọi người thuận lợi chạy đi thì cũng chỉ có thể để cho đám khôi lỗi đuổi theo không ngừng. Trương Huyền cũng không do dự, ôm đầu, tiếp tục chạy như điên. Sau bảy, tám hô hấp, hắn đã đi tới gần dòng sông trước đó.

Tế đàn cỡ nhỏ và trái tim kia vẫn còn ở đó.

- Đi qua!

Thấy khôi lỗi sau lưng đã đi tới gần, Trương Huyền không có thời gian suy nghĩ, thân thể nhảy lên, rơi vào dòng sông.

Rống! Rống! Rống!

Thấy hắn đã nhảy vào, tất cả khôi lỗi rất là sốt ruột, thế nhưng cũng không dám xông lại, mỗi một đầu đều trợn mắt nhìn, dường như muốn xé hắn thành bụi phấn.

- Quả thực là...

Nhìn thấy quả nhiên đối phương không có đuổi tới, Trương Huyền nhẹ nhàng thở ra một hơi.

Trước đó hắn nhìn thấy những khôi lỗi này từng người đi vào trong dòng sông, tiếp nhận linh khí từ trái tim truyền vào. Lúc đó hắn đã cảm thấy nghi hoặc, hiện tại xem ra, suy đoán của hắn là đúng.

Sông này mỗi lần chảy chỉ có thể để cho một đầu khôi lỗi tới, những đầu khác, coi như muốn thì cũng không dám.

- Nhìn xem trái tim này là cái gì...

Rơi vào dòng sông cách trái tim không xa, Trương Huyền quay đầu nhìn thoáng qua, sau đó nhấc chân đi thẳng về phía trước.

Soạt!

Ánh mắt vừa mới tập trung thì đã lập tức cảm thấy một đạo sát lục chi khí nồng đậm trực tiếp đâm vào trong đầu, giống như là chủy thủ vậy.

- Thiên Đạo công pháp,vận chuyển!

Sớm biết sẽ có loại tình huống này, Trương Huyền nhướng mày, vận chuyển hồn lực.

Quả nhiên hắn lập tức cảm thấy sát lục chi khí đã yếu đi không ít. Chỉ có điều, vẫn cảm thấy đau đầu như muốn nứt ra, có chút không kiên trì nổi như cũ.

- Vu hồn không có thiên đạo chân khí, không đối kháng được...

Hắn ngừng lại.

Sát lục chi khí này so với của đầu Dị Linh tộc mà lúc trước Hồng sư mang ra còn mạnh hơn rất nhiều. Mặc dù Vu hồn cũng tu luyện Thiên Đạo công pháp, thế nhưng không có thiên đạo chân khí duy trì, không thể nào chống lại được. Đi tới đây đã là cố hết sức rồi, một khi tiếp tục đi tới, chỉ sợ sẽ bị sát lục chi khí ăn mòn trong đầu, tạo thành tổn thương cực lớn.

Quay đầu nhìn thoáng qua, mặc dù khôi lỗi chung quanh tức giận, thế nhưng lại không dám tới gần, thậm chí cũng không dám đánh xa. Cho nên chuyện an toàn tạm thời không cần lo lắng quá mức, Trương Huyền cắn răng, tinh thần khẽ động.

Sưu sưu!

Thân thể ở bên trong giới chỉ trữ vật lập tức xuất hiện ở trước mắt.

Vu hồn khẽ động từ trên người khôi lỗi thoát ra, trở lại bản tôn.

Vừa tiến vào thân thể, lúc này hắn mới cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều, thở ra một hơi thật dài.

Vừa rồi mặc dù khôi lỗi so với thân thể hắn hiện tại còn mạnh hơn rất nhiều, thế nhưng vẫn là thân thể của mình tốt hơn. Khi khống chế thuận buồm xuôi gió, thư thái nói không nên lời.

- Thiên Đạo chân khí!

Vu hồn và thân thể phù hợp hoàn mỹ, chân khí lập tức vận chuyển. Sát lục chi khí trước đó còn xâm nhập trong đầu lập tức biến mất không thấy gì nữa, tựa như không tồn tại vậy.

Thiên Đạo chân khí đối với loại khí tức quỷ dị của Dị Linh tộc có tác dụng khắc chế, trước kia hắn đã chuyên môn thí nghiệm qua, cho nên lúc này dùng rất là thuận buồm xuôi gió.

Rống!

Thấy khôi lỗi trong ao đã biến mất, xuất hiện thêm một nhân loại, đông đảo khôi lỗi càng thêm tức giận, không ngừng gào thét, thế nhưng dường như bởi vì kiêng kị cái gì đó cho nên không dám tới gần.

Thấy bọn chúng không đến, Trương Huyền cũng không cần lo lắng, nhanh chân đi tới trái tim ở phía trước mắt.

Hắn muốn mượn nhờ thư viện, cũng cần chạm đến, không có gì phải kiêng kỵ cả.

Đi mấy bước tới gần, bàn tay nhẹ nhàng đưa về phía trái tim.

- Ha ha!

Ngón tay vừa tiếp xúc, mới vừa hô một tiếng thiếu sót, còn chưa kịp mở thư tịch ra để quan sát thì đã nghe thấy một tiếng cười điên cuồng vang lên, ngay sau đó trước mắt tối sầm lại, một đạo thân ảnh to lớn xuất hiện ở trước mắt hắn.

- Cỗ thân thể này, quá tốt rồi, quá tốt rồi... Thật là trời cũng giúp ta!

Thân ảnh này điên cuồng gào thét, to lớn trái tim không ngừng nhúc nhích, giống như đã lấy được vật đại bổ, không ngừng run rẩy.

- Có cỗ thân thể này, ta đã ngủ say mấy vạn năm, rốt cục cũng có thể sống lại!

Thân ảnh to lớn rất là kích động, lại rống lên một tiếng, hai mắt mở ra, mang theo điện mang sắc bén:

- Khổng sư, không phải ngươi muốn giết ta ư? Chờ ta trở về, xem ta hủy diệt Danh sư đường của ngươi như thế nào, diệt truyền thừa của ngươi...

Bên trong tiếng gầm gừ, thân ảnh to lớn trực tiếp vồ về phía Trương Huyền.

Trái tim trên tế đài cũng nhoáng một cái đã bay tới lồng ngực của hắn.

Xem ra muốn tiến vào cơ thể, thay thế trái tim của hắn.

Một khi thành công, chẳng khác nào ý thức đã bị thôn phệ, triệt để mất đi bản thân.

- Sao?

Khuôn mặt Trương Huyền xiết chặt.

Ở trước mặt đối phương hắn có cảm giác bản thân mình là con sâu cái kiến đứng trước một ngọn núi lớn vậy, hoàn toàn không có cách nào chống cự.

- Thật mạnh...

Trong những người mà gặp qua hiện nay, người thực lực mạnh nhất là Mạc đường chủ Hồng Viễn đế quốc. Chỉ là xem như hắn ta, ở trước mặt trái tim này dường như cũng nực cười giống như sâu kiến vậy!

Loại cảm giác này, thật giống như lúc trước gặp phải Khổng sư vậy, bất kể tâm cảnh hay là tinh thần đều thân bất do kỷ, tùy ý để cho đối phương khống chế.

- Chẳng lẽ ta sẽ bị tên này đoạt xá hay sao?

Trong lòng Trương Huyền rất là sốt ruột.

Vốn hắn muốn nhìn một chút xem trái tim này là cái gì, thế nhưng có nằm mơ cũng không nghĩ tới, cái đồ chơi này lại còn sống, hơn nữa còn có thể đoạt xá!

Một khi bị đoạt xá, ý thức ẽ không có, đến lúc đó sẽ không có gì khác một bộ thân thể.

- Thiên Đạo chân khí!

Cắn chặt răng, tinh thần câu thông chân khí, lại phát hiện ra thân thể giống như không phải là của mình, đã mất đi liên hệ với tinh thần.

Loại cảm giác này giống như ác mộng vậy, bất kể hắn có sốt ruột cỡ nào thì cũng không có cách nào vận dụng một chút chân khí nào.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK