Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Chân Mệnh Hoàng Hậu
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: huyetsacthiensu

Hoàng hôn nắng vàng rực rỡ trùm lên người Ngô Đồng, nhiễm lên khuôn mặt ngược sáng vẻ say rượu, giống như một vị thần giáng xuống trần gian. Vốn là lễ đón dâu náo nhiệt nhất, không có ai nói chuyện, đám người dần dần yên tĩnh trở lại. A Đoàn nằm trên lưng Hứa Tiêu Nhiên, cảm nhận nhịp tim như trống đánh của bản thân.

Thình thịch, thình thịch, thình thịch…

Hứa Tiêu Nhiên làm như không phát hiện ra, vẫn bước đi vững vàng như trước, chỉ là vào lúc buông A Đoàn xuống mới nhẹ giọng trấn an nói “không phải sợ.” A Đoàn cúi đầu đứng ở một bên, hỉ nương đứng bên cạnh vồi vàng dìu A Đoàn, âm thanh nâng cao phá vỡ sự yên tĩnh “Tân nương ra khỏi cửa, từ giờ là cô dâu nhà người khác cuộc sống trôi chảy trai gái ven toàn ~”

A Đoàn cũng không biết là khẩn trương thật hay chỉ giả vờ khẩn trương, lòng bàn tay rịn mồ hôi, đầu óc còn phản bác lại rõ ràng “thật xin lỗi, ta chỉ sinh hai con trai không sinh con gái.”

Khăn tay màu đỏ trong tay hỉ nương được giơ lên, cũng mở ra cổ họng của mọi người, từng đợt hoan hô truyền đến, hỉ nương đỡ A Đoàn bước từng bước về phía kiệu hoa, mới đi được hai bước đã đổi người. Tầm mắt hạ xuống nhìn thấy ngón tay thon dài khớp xương rõ ràng.

Cách một lớp áo cưới cũng có thể cảm nhận được lòng bàn tay ấm áp của hắn.

Trái tim đập thình thịch như trống đột nhiên vững vàng lại, bước chân hơi khựng lại, sau đó không dừng lại mà vững vàng từng bước đến lúc ngồi vào kiệu.

Từ cửa nhà đến cửa cung, dọc đường đi A Đoàn không có cách nào tĩnh tâm lại được, tất cả âm thanh truyền vào trong tai sự náo nhiệt xung quanh, âm thanh hỗn loạn náo nhiệt không ngừng truyền vào trong tai, không nghe rõ ràng được câu nào, nhưng lại biết vô cùng náo nhiệt. Vén khăn voan lên nhìn ra bên ngoài, đội ngũ đón dâu đông đúc, đứng sau thị vệ đều là đầu người, gần như tất cả mọi người đều đến xem dịp trọng đại này.

trên mặt dào dạt hâm mộ làm khóe miệng A Đoàn vẫn nhếch lên.

Thái Tử ca ca, nhiều người chúc phúc cho chúng ta như vậy, cả đời này, sẽ không có tiếc nuối như kiếp trước nữa.

Cuối cùng kiệu cũng dừng lại, trước khi kiệu dừng lại A Đoàn chắc chắn, sẽ không có lụa đỏ, cũng khôngcó hỉ nương. Quả nhiên, bàn tay vừa rồi lại duỗi ra trước mắt A Đoàn, cười nhẹ nhàng một cái, đặt bàn tay của bản thân vào. Mỗi đường mòn trong Đông cung A Đoàn đều vô cùng quen thuộc, nhắm mắt cũng có thể đi được.

Lần này lại nhìn người đang kéo tay mình bước đi ở phía trước, bước từng bước vững vàng.

Toàn tâm đặt lên người bên cạnh kết quả là, chờ sau khi A Đoàn hoàn hồn đã bị đưa vào động phòng, đã ngồi trên giường mới mềm mại. Sau đó lại không được báo trước mà khăn trùm đầu đã bị nhấc lên. A Đoàn ngạc nhiên, ngây ngốc nhìn Ngô Đồng trước mặt.

Cái này, cái này không giống với trình tự mẫu thân đã nói mà…

Bộ dáng đồ ngốc của A Đoàn làm cho Ngô Đồng càng thêm sung sướng, nghiêng đầu cười nhẹ “Ta nghĩ nàng sẽ không muốn để người khác nhìn thấy bộ dáng của nàng lúc này đâu.” Thấy A Đoàn vẫn chưa hoàn hồn, lại cười nói “Hay là, bây giờ nàng muốn mọi người vào đây?”

“không cần, muội muốn tắm rửa trước đã!”

không hợp lý thì sao? Bộ dáng bây giờ bị nhìn thấy chỉ có thể bị cười nhạo, cho dù là có ý tốt đi nữa! Hơn nữa Thái Tử ca ca đã mở ra tiền lệ, sau đó cũng bỏ qua đi! Trong phòng cũng không có người khác chỉ có Bán Hạ cùng với Bán Đông, hai người cũng bị động tác lưu loát của Ngô Đồng làm cho choáng váng.

A Đoàn đưa tay lay tỉnh hai nàng ấy.

“đi, đi tắm thôi.”

Bản thân cũng không kháng cự được, đi thẳng ra phía sau, lúc này Bán Hạ mới hoàn hồn, vội bước lên trước hai bước kéo người lại “Tiểu thư, người cởi quần áo trước đã!” Cái này, cái này cũng không quá hợp quy củ, áo cưới cho dù chỉ được mặc một lần cũng không thể tùy tiện cởi ở phòng tắm được!

Ngô Đồng vẫn cười nhạt nhìn A Đoàn vội vàng, cũng không quên kiếp trước sau khi bị mọi người nhìn thấy khuôn mặt đỏ thẫm thì mấy ngày sau không chịu gặp người khác đâu! Khóe miệng lại nhếch lên, gặt đầu với A Đoàn “Ta sẽ nhanh chóng trở về, nàng nghỉ ngơi trước đi.” A Đoàn vừa gỡ mũ phượng nặng trịch trên đầu vừa gật đầu.

Tay đang xoa cổ chợt dừng lại, tức giận nhìn Ngô Đồng.

“Người giống nhau, quần áo cũng giống nhau, sao mặt lại không giống!”

Lời này không đầu không cuối, Bán Đông nghe cả nửa ngày cũng không hiểu nhưng Ngô Đồng lại hiểu được. Khuôn mặt đỏ như đít khỉ trừng người khác thật sự là rất buồn cười, không khỏi làm A Đoàn càng bực mình, Ngô Đồng nắm tay đặt bên môi ho nhẹ vài tiếng mới miễn cưỡng đè được ý cười xuống, sau đó nghiêm túc nói “Dù sao cũng phải tô đẹp vài phần, nếu không thì làm sao để lại hồi ức?”

nói xong cũng không nhịn được nữa, trong đáy mắt nhiễm lên vài điểm ý cười.

A Đoàn nhe răng.

“đi ra ngoài!”

Chuyện làm đầu tiên là rửa mặt, đổi năm sáu chậu nước A Đoàn vẫn cảm thấy không sạch, Bán Hạ vội vàng ngăn động tác chuẩn bị đổi nước của Bán Đông “Tiểu thư, đã sạch rồi, không cần rửa nữa.” Cuối cùng cũng không quá đồng ý, nhỏ giọng thì thầm “Cái này có thật nhiều lễ tiết không đúng, thật là quá làm liều rồi!”

So với Bán Hạ đang thì thầm, Bán Đông sảng khoái hơn nhiều. Vừa giúp A Đoàn cởi áo vừa an ủi Bán Hạ “Thành thân là chuyện vui, đương nhiên phải làm cho tiểu thư thoải mái rồi, Thái Tử điện hạ có ý tốt, những người khác nhìn thì sao?” Dừng một chút lại nói “Dù sao có Thái Tử điện hạ ở phía trước, tiểu thư còn để ý cái gì, chỉ cần nhận lấy là được!”

A Đoàn đồng ý nhìn qua Bán Đông.

Chuyện đã xẩy ra cũng không thể cứu vãn, Bán Hạ cũng nương theo bậc thang mà đi xuống, chỉ là tốc độ trong tay nhanh hơn, đỡ A Đoàn vào suối nước nóng bên cạnh, vừa đi vừa nói “Nô tỳ biết lúc này tiểu thư muốn chậm lại, nhưng trước đấy đã bỏ qua rất nhiều trình tự, Thái Tử điện hạ cũng không thể ngăn họ vào tân phòng nhìn tân nương.”

“Tiểu thư tắm qua loa cho xong, sau đó nô tỳ lại trang điểm cho tiểu thư.”

Làm sao có thể để cho nương tử để mặt mộc gặp mặt khách khứa được chứ?

Suối nước nóng đã ở trước mắt, hơi nước ấm áp làm cho người ta không nhịn được muốn xuống nước tắm. Lúc trước cả người căng thẳng cũng không rảnh quan tâm đến trang sức rườm rà trên người, bây giờ cả người thả lỏng, cả người mệt mỏi, đặc biệt là cổ, thật sự là sắp đứt rồi, mũ phượng quá nặng.

Nghe được nửa sau lời Bán Hạ, tâm tình sắp bay lên lập tức bị dội một chậu nước lạnh, cả người đều không có tinh thần, nhận mệnh để mặc Bán Đông Bán Hạ tắm rửa qua loa, sau đó lại bị kéo ra ngoài, chuẩn bị trang điểm một lần nữa.

Bán Đông Bán Hạ ở bên trong hầu hạ A Đoàn tắm rửa, ở bên ngoài bốn nha hoàn đều đang chỉnh gì đó của A Đoàn, muốn sửa lại đồ thường dùng cho tốt, nhìn thấy A Đoàn đi ra vội vàng hành lễ, sau đó vội nói “Thái Tử điện hạ vừa phái người đến nói, sẽ không có ai đến nháo động phòng.”

Lại chỉ vào mấy đĩa thức ăn nhỏ trên bàn.

Đây cũng là do Thái Tử điện hạ vừa phái người đưa đến, tiểu thư đói thì ăn trước, không cần ngại lễ tiết cũng không cần chờ người.”

Bán Đông đã sớm biết Thái Tử điện hạ tốt với tiểu thư như thế nào, nhín thấy bộ dạng ngớ ra cảu Bán Hạ, đụng đụng bả vai nàng, nhỏ giọng nói “Như này còn chưa là gì đâu, tỷ tỷ, tỷ lại hầu hạ tiểu thư mộtthời gian nữa sẽ biết. Chỉ cần tốt với tiểu thư, Thái Tử điện hạ sẽ không quan tâm lễ tiết gì đâu, làm thế nào tốt là được.” Bán Đông đã quen, cho nên mới thản nhiên tiếp nhận như vậy. Hơn nữa Thái Tử điện hạ như vậy, làm sao có thể bị quy củ trói buộc chứ?

Bán Hạ giật mình, động đậy môi, chưa nói gì cả.

không thể dùng thái độ trước kia để hầu hạ tiểu thư, nên thay đổi.

A Đoàn mỉm cười đi lên phía trước, nhìn mấy đãi thứ ăn nhỏ trên bàn là đồ ăn lót dạ mình thích, khóe miệng càng nhếch lên, vẫn cười vui vẻ.

Bán Đông càng đi qua đi lại dò hỏi “Tiểu thư ăn cơm trước, hay là quay lại tắm rửa tiếp? Thái Tử còn một lúc nữa mới trở lại.”

A Đoàn lắc đầu, chỉ đứng tại chỗ, dịu dàng lại an tâm cười.

Bây giờ trong lòng chỉ còn sự thỏa mãn, có người chồng như thế, còn cò gì không vừa lòng nữa? sựkhẩn trương lúc trước đã biến mất, thích thú dựa vào ghế quý phi làm bằng gỗ tử đàn, nhìn hai cây nến Long phượng cháy sáng, ánh mắt như nước. Bán Đông Bán Hạ ở đối diện cười một cái, không tiếng động bảo các nha hoàn khác lui ra ngoài.

Để tiểu thư ở một mình đi.

đã gần nửa đời người, phần lớn niềm vui nỗi buồn đều do một người mang lại, thậm chí đời trước cũng vậy. Lúc sung sướng cả người cả tâm đều muốn bay lên, lúc bi thương cũng đau tận xương tủy, càng nhiều biệt ly cùng với muốn mà không được. Hai loại cảm xúc cực đoan như vậy, đều là một người mang lại.

Từng có bất an, từng có bàng hoàng, thậm chí đã nghĩ đến chuyện chạy trốn.

Nhưng bây giờ…

Lại là vui vẻ chịu đựng.

Bị kịch kiếp trước là do tính cách của hai người gây nên, lúc đó Thái Tử không đủ thành thục ổn trọng, bản thân cũng quá nhát gan. May mắn là kiếp này sẽ không có tình huống như vậy. Tuy rằng ngày sau còn dài, nhưng bản thân Thái Tử đã có đủ ổn trọng, bản thân cũng không giống lúc trước, bị ủy khuất cũng sẽ không không nói.

không thể xác định kiếp này sẽ thuận lợi, ít nhất sẽ không giống kiếp trước.

Cửa truyền đến một tiếng két, A Đoàn nghiêng người nhìn lại, là Bán Hạ.

Bán Hạ ngại ngùng hiếm thấy, bàn tay để ở phía sau cầm thứ gì đó, nhìn vào tầm mắt A Đoàn, giật giật khóe miệng, có chút khô cứng cười “Tiểu thư ổn không?” đi vài bước đến trước mặt, nhìn thấy ánh mắt nghi ngờ của nàng, cắn răng một cái, đưa đồ phía sau cho A Đoàn.

Thư? A Đoàn nhận lấy.

“Đây là phu nhân phân phó, nhất định tiểu thư phải xem xong, nô tỳ canh chừng bên ngoài cho tiểu thư, có… Có chỗ nào không hiểu, cũng có thể hỏi nô tỳ!”

Bán Hạ kỳ quái như vậy, A Đoàn xem xét nàng vài lần, nhưng nàng ấy không nhìn mình, chỉ nghiêng đầu nhìn về một bên, vành tai đỏ ửng. Dừng một chút, túy ý mở một trang, sau đó đôi mắt trừng thậtlớn phịch một tiếng khép thư lại, kinh ngạc trừng Bán Hạ. Bán Hạ sắp khóc rồi, chỉ nói “Vốn nên là phu nhân đưa cho người, chỉ là hôm qua phu nhân quên mất.”

“Tiểu thư mau, mau xem đi.”

“Đợi lát nữa đỡ phải chịu tội nhiều…” (Câu này theo mình hiểu là xem thứ đồ này xong tí nữa vào động phòng sẽ giảm bớt được nhiều đau đớn đó. Có cao nhân nào đi qua cho xin ít cao kiến ạ)

A Đoàn giật mình, hít sau vài lần, đầu ngón tay run rẩy mở quyển sách ra lần nữa, một màn làm cho người ta ngượng ngùng lại xuất hiện trước mắt…

Đêm đã khuya, náo nhiệt bên ngoài cũng chậm rãi tản đi, lại qua một hồ lâu mới nghe được tiếng của Giang Vạn Lí kêu to bên ngoài. A Đoàn tùy ý cất quyển sách trên tay xuống dưới gối đầu, sau đó vỗ vỗ hai gò má nóng bỏng đứng dậy, nhìn thấy Giang Vạn Lí đỡ Ngô Đồng đang gục đầu say bất tỉnh nhân sự đi vào.

“Uống nhiều lắm sao?”

A Đoàn vừa hỏi vừa tiến lên, sau đó không cần Giang Vạn Lí trả lời cũng biết đáp án, còn chưa đến gần đã ngửi thấy toàn thân là mùi rượu.

Giang Vạn Lí đỡ Ngô Đồng, đành phải dùng miệng thỉnh an A Đoàn, sau đó mới cười nói “Hôm nay gia không cho người khác đến náo người, người khác chỉ có thể đến náo gia, chỉ rót cho ngài ấy! Nhị Hoàng tử Tam hoàng tử cũng không ngăn cản được, hai người đã say từ sớm!”

“Nô tài hầu hạ gia tắm rửa trước, người nghỉ ngơi trước đi.”

“Được, mau đi đi.”

A Đoàn đứng tại chỗ, nhìn Giang Vạn Lí cùng một đám tiểu thái giám đi vào suối nước nóng phía sau, mới cùng Bán Đông Bán Hạ dọn dẹp giường. Người cũng đã say như vậy rồi, lúc trước cũng không có lễ nghi gì, rượu giao bôi cũng thôi đi, cũng dọn sạch sẽ đậu phộng với táo trên giường. Sau khi làm xong, Bán Đông Bán Hạ mang người lui ra phòng ngoài.

Động tác của Giang Vạn Lí rất nhanh, sau khi đỡ Ngô Đồng chỉ mặc một lớp áo trong ra đặt trên giường liền cười cáo lui.

Trong phòng chỉ còn A Đoàn mặt đỏ bừng cùng Ngô Đồng đã ngủ say.

A Đoàn nhìn hai má Ngô Đồng còn phiếm hồng, sau đó rời tầm mắt xuống dưới chiếc gối, quyển sách kia còn đang nhét dưới gối đó! Đứng tại chỗ một hồi lâu mới cảm thấy nhiệt độ trên mặt chậm rãi tản đi, người này đã say bất tỉnh nhân sự, còn có thể làm gì nữa? không dễ dàng làm xong công tác chuẩn bị tâm lý, vỗ vỗ mặt, cẩn thận bò qua người Ngô Đồng.

Sau đó, bên hông đột nhiên cõ một cỗ sức mạnh, một hồi trời đất quay cuồng toàn thân đã nằm trênngười Ngô Đồng.

Mở mắt nhìn lại, người này đã mở mắt, hai mắt tỉnh táo, làm gì còn chút men say nào?

Nghĩ cũng không cần nghĩ cũng có thể biết được, giơ tay đánh Ngô Đồng một cái “Chàng giả say!” Cú đánh này của A Đoàn đối với Ngô Đồng mà nói là không đau không ngứa, thậm chí còn thoải mái nhắm mắt, đánh thật thoải mái? Ôm lấy eo nhỏ, dịu dàng nhìn đôi mắt A Đoàn “Hôm nay nàng có vui vẻ không?”

“không có ai tới chúc mừng nàng, chỉ có ta.”

Tâm ý của Ngô Đồng sao A Đoàn lại không biết chứ? hắn biết mình không thích ứng phó với nwhnxg trường hợp như vậy, mặc dù là náo động phòng, những người khác đều là có ý tốt. Nhưng cũng khôngphải là người thân cận, A Đoàn cũng không muốn ứng phó với bọn họ, ái biết ý tốt này có mấy tầng chứ? Chi bằng không thấy. Xê dịch người về phía trước, đưa tay vòng lấy cổ Ngô Đồng.

Thăm dò trước mũi hắn thân mật cọ cọ.

“Chỉ cần chàng.”

Trong mắt hoàn toàn là tin cậy và thỏa mãn, làm cho Ngô Đồng cũng cười theo, thậm chí còn ngốc nghếch cọ chóp mũi cùng A Đoàn, vô cùng vui vẻ. cô nương mình luôn tâm miệng nằm trong lòng khuôn mặt trắng trắng mềm mềm, cười vui vẻ như vậy, Ngô Đồng thật sự rất thỏa mãn. Lẳng lặng nhìn A Đoàn một hồi, sau đó dứng dậy.

Khom người đứng ở bên giường, ôm ngang A Đoàn đi đến ngồi xuống bên cạnh bàn.

A Đoàn không được tự nhiên ngồi trên đùi Ngô Đồng, nhìn rượu giao bôi đã chuẩn bị từ sớm ở trên bàn. Ngô Đồng cầm một ly, A Đoàn muốn đưa tay cầm lấy ly rượ bên này lại bị Ngô Đồng ấn gáy mặt hướng về phía hắn, sau đó trước ánh mắt kinh ngạc của A Đoàn một hơi uống cạn rượu bên trong cốc, hôn lên môi A Đoàn.

Từng ngụm từng ngụm bón cho nàng.

Đương nhiên A Đoàn không sợ uống rượu, A Đoàn là một bình rượu nhỏ đó!

Nhưng bị Ngô Đồng bón cho vài chén rượu, đầu óc A Đoàn lại có chút choáng váng? Rượu này khôngmạnh, tác dụng chậm lại mạnh như vậy sao? A Đoàn lắc lắc đầu, sắc mặt đỏ bừng, hoảng hốt nhìn Ngô Đồng “Thái Tử ca ca, đây là rượu gì vậy…” Giọng nói nhẹ nhàng lại loạng choạng.

“Ha ha.” Ngô Đồng chỉ trầm thấp cười một cái.

Đứng dậy, ôm A Đoàn về lại trên giường, sau đó phủ người lên.

“Đương nhiên là… Chén rượu của nàng.”

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK