Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Không sai!

Thanh niên cười lạnh:

- Nếu như không phục thì chúng ta có thể dùng thân thể để chiến đấu một trận, nếu như ngươi thua, ngoan ngoãn để Đào thiếu gia đi theo chúng ta. Thừa nhận ngươi không xứng làm lão sư! Thắng, ta bái ngươi làm thầy cũng được...

- Thế nào? Dám hay là không dám?

Thanh niên kia rít lên một tiếng.

Trương Huyền híp mắt lại.

Đối phương là cường giả Hóa Phàm bát trọng, mặc dù vừa rồi không có thi triển ra võ kỹ. Thế nhưng cũng có thể nhìn ra được thân thể cực kỳ cường đại. Toàn bộ lực công kích của hắn có gộp lại cũng chỉ vượt qua 10 triệu đỉnh, muốn phá vỡ phòng ngự, đánh bại đối phương có lẽ cũng không làm được!

Huống chi chỉ bằng vào thân thể, chỉ có lực lượng bốn trăm vạn đỉnh!

Ngay cả hắn cũng không thể đánh bại thì lại có tư cách gì làm lão sư của “Đào thiếu gia” hắn chứ?

Có thể nói, đối phương thoạt nhìn lỗ mãng, thế như lại từng lần nắm bắt được điểm yếu của mình, sau đó khích tướng.

Hơn nữa nếu chỉ dùng thân thể, như vậy còn có thể tránh khỏi Sư Ngôn thiên bẩm... Có thể nói là nhất cử lưỡng tiện.

- Không sai! Ta chỉ hỏi ngươi, ngươi dám hay là không dám?

Hai tay chắp ra sau lưng, thanh niên kia hừ lạnh.

- Ồ?

Thấy đối phương từng bước tới gần, hất ống tay áo lên. Lúc Trương Huyền đang muốn nói chuyện thì đã nghe từng tiếng gọi hưng phấn vang lên:

- Lão sư...

Hắn quay đầu nhìn lại, chỉ thấy đám người Viên Đào, Trịnh Dương, Vương Dĩnh đã đi tới, khi nhìn thấy hắn, ánh mắt tràn ngập kích động.

Một tháng không gặp, thực lực của mấy học sinh này đã lần nữa có tiến bộ, bất kể là tinh khí thần hay là tu vi đẳng cấp, đều mạnh mẽ hơn không ít.

Bởi vậy có thể thấy được, trong khoảng thời gian này bọn họ cũng không có nhàn rỗi, tất cả đều đang liều mạng đuổi theo bước chân của hắn.

- Thiếu gia!

Tôn Cường cũng đi tới.

Lúc này Tôn quản gia đã đạt đến Hóa Phàm tam trọng Âm Dương cảnh trung kỳ.

Mặc dù so với đám người Vương Dĩnh vẫn hơi kém một chút, nhưng đối với người vốn không tu luyện chăm chỉ như hắn cũng đã coi như rất không tệ rồi.

Nhìn thấy mọi người long tinh hổ mãnh, Trương Huyền cảm thấy an ủi, miệng mỉm cười, trong lòng đột nhiên sinh ra hào tình vạn trượng. Hắn quay đầu nhìn về phía người thanh niên cách đó không xa, vẻ mặt rất thản nhiên:

- Tốt, luận võ, chỉ dùng thân thể!

- Luận võ? Lão sư...

Đám người Viên Đào sững sờ, rất là sốt ruột.

Mặc dù tiến bộ của lão sư rất nhanh, thế nhưng tỷ thí với cường giả Hóa Phàm bát trọng am hiểu luyện thể, muốn chiến thắng, chỉ sợ vẫn rất khó khăn.

- Yên tâm đi! Chỉ là tôm tép nhãi nhép mà thôi, nhìn vi sư đè bẹp hắn!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, hai tay Trương Huyền chắp ra sau lưng, mang theo phong độ vô địch.

Đối phương đã nói tới nước này, nếu như người làm lão sư như hắn không ra tay, về sau còn có mặt mũi nào đối mặt với học sinh, chỉ điểm cho bọn hắn cơ chứ?

- Dám so là tốt rồi, tới đây!

Không nghĩ tới đối phương lại có can đảm đồng ý, thanh niên kia cười ha hả một tiếng, lại tung người đến đến giữa đại sảnh. Thân thể nhoáng một cái, bắp thịt toàn thân nổi lên từng cục, thân cao dường như cũng tăng lên mấy phần, khiến cho người ta có một loại cảm giác lăng lệ, tựa như mãnh thú.

- Đừng có gấp!

Thấy đối phương nhảy ra ngoài, Trương Huyền cũng không đi theo ngay mà chỉ cười nhạt một tiếng. Lại nhìn về phía Hoài Vương gia cách đó không xa:

- Vương gia, có khả năng tại hạ còn phải làm phiền ngươi một chút, không biết nơi này có mật thất hay không, ta có một chút chuyện muốn xử lý một chút!

- Mật thất? Đương nhiên là có!

Hoài Vương gia đang buồn rầu, không biết nên giữ gìn mối quan hệ với vị Trương sư này như thế nào. Nghe thấy hắn nói như thế, lập tức cười cười, vẫy tay một cái, mặt tường bóng loáng ở bên cạnh mở ra, làm lộ ra một cái lối đi nhỏ.

Làm vương gia đế quốc nhất đẳng, phòng tiếp khách bình thường đều sẽ bố trí tốt mấy cái mật thất dạng như thế này, dùng để trao đổi chuyện cơ mật.

Loại địa phương này có bố trí trận pháp, cho dù là người có lợi hại hơn nữa thì cũng khó có thể nhìn thấu, không có cách nào thăm dò.

- Đa tạ!

Trương Huyền khẽ cười một tiếng, rồi đi vào. Sau đó lại đóng kín cửa phòng, cổ tay run lên, phân thân xuất hiện ở trước mắt.

Chỉ bằng vào thân thể, chỉ có lực lượng 400 vạn đỉnh, muốn giáo huấn đối phương nhất định sẽ khó mà làm được, nhưng... Phân thân thì lại không giống.

Phân thân do Cửu Thiên Liên Thai luyện chế mà thành, bản thân vận dụng toàn bộ lực lượng cũng không đủ để đối phương đánh cho một quyền. Chỉ bằng vào thân thể, người thanh niên kia có mạnh hơn nữa thì nhất định cũng không phải là đối thủ của phân thân.

- Mọi chuyện chính là như vậy, đi ra đánh hắn, răng rơi đầy đất!

Tinh thần khẽ động, trao đổi một lần về chuyện vừa rồi, Trương Huyền nói một câu.

- Yên tâm đi!

Phân thân gật gật đầu, thay đổi quần áo với Trương Huyền, sau đó đẩy cửa đi ra ngoài.

Dù sao bản tôn đang ẩn giấu ở bên trong mật thất, ai cũng không nhìn thấy được, cho nên cũng không cần lo lắng sẽ bị hoài nghi.

- Tới đi!

Thấy “Trương Huyền” đi ra, thanh niên cười lạnh, xương cốt toàn thân không ngừng rung động “ken két”, khí chất cả người càng ngày càng mạnh, cổ tay run lên, không khí phát ra thanh âm phần phật, tựa như sắp nổ tung.

Thân thể đạt tới cảnh giới nhất định, uy lực không hề yếu hơn so với chân khí.

Người thanh niên kia thân mang huyết mạch Long Tê, dù là mỏng manh thế nhưng cũng cực kỳ cường đại, lại thêm gia tộc đã truyền thừa rất lâu. Bản thân nắm giữ công pháp luyện thể lợi hại, thân thể đạt thành tựu cực cao, đã vượt qua chân khí, cũng đã đạt đến cảnh giới Hóa Phàm bát trọng.

Phân thân khẽ cười một tiếng, thân thể nhoáng một cái đã đi đến giữa đại sảnh.

- A!

Thấy chỉ là một tiểu tử Hợp Linh cảnh mà dám có can đảm đối kháng thân thể với hắn, vẻ mặt người thanh niên này trở nên dữ tợn, bàn chân đạp mạnh lên trên mặt đất, xông thẳng về phía trước.

Ầm ầm!

Tốc độ quá nhanh, không khí phát ra tiếng sấm ầm ầm trầm muộn.

Người còn chưa đến thì không khí đã nổ tung, tạo thành một quả cầu cực lớn triệt để bao phủ Trương Huyền.

- Lão sư...

Thấy đối phương không nói hai lời, vừa ra tay đã thi triển ra lực lượng cường đại nhất, Viên Đào xiết chặt nắm tay.

Mặc dù đây là tộc nhân của hắn, thế nhưng so sánh với lão sư, độ thân cận vẫn còn kém hơn rất nhiều.

Mấy người Vương Dĩnh cũng đều khẩn trương.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK