Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Tử Dương thú này có chút tương tự Linh thú viên hầu, dù kích cỡ không nhỏ, nhưng nếu như đầu cắm vào trong đũng quần, cuốn mình lại, dùng dây thừng cột chặt, có lẽ có thể nhét vào tổ ong đường kính chừng hai mét.

Kiếp trước có ít người luyện yoga rất lợi hại, có thể nhẹ nhõm chui vào ao cá không lớn.

- Thử một chút!

Cũng không xoắn xuýt, từ trong trữ vật giới chỉ, lấy ra một tấm da Linh thú, dùng Băng Vũ kiếm chẻ thành dây thừng giao cho khôi lỗi.

Mấy khôi lỗi đánh Tử Dương thú nửa chết nửa sống, cuốn cuốn, dùng dây thừng trói lên, lại dùng chân đạp lại, mạnh mẽ co lại mấy lần.

Dù sao đối phương là Thánh thú, sinh mệnh lực mạnh mẽ, lại thêm có chân khí của mình tẩm bổ, muốn chết cũng không dễ dàng như vậy.

Dạo qua một vòng, phát hiện không sai biệt lắm có thể chứa đựng, lúc này Trương Huyền mới khẽ đảo cổ tay, lấy tổ ong ra, tinh thần khẽ động, thu vào.

Bành!

Trong tổ ong, Thiên Nghĩ Phong Mẫu bị chen ở biên giới, mặt kề ở trên vách, tràn đầy vặn vẹo, thân thể cũng biến thành một chữ đại vặn vẹo, sắp vỡ vụn.

Kích cỡ của nó hơi nhỏ hơn nhân loại, vốn ở trong tổ ong đường kính hai mét cực kỳ thoải mái, nhưng Tử Dương thú vừa đến, lại chen đến nó muốn ói ra.

May mắn tố chất thân thể cũng không tệ lắm, nếu không chỉ sợ lần này sẽ bị chèn chết.

- Được rồi, trước kiên trì một chút, chờ ta tìm được chỗ ở, sẽ thả các ngươi ra!

Biết bên trong chen chúc, Trương Huyền có chút ngượng ngùng bàn giao một câu.

Mặc kệ là lấy Tử Dương thú hay Thiên Nghĩ Phong Mẫu ra, đều có chút kinh thế hãi tục, vẫn là trước để bọn chúng ở bên trong, chờ mình trở về lại nói.

Thu tổ ong vào trữ vật giới chỉ, cúi đầu nhìn một vòng, bàn tay Trương Huyền trảo một cái, hai cái trữ vật giới chỉ rơi vào lòng bàn tay.

Chính là Linh thú phi hành cướp được từ trong tay “Dư huynh” cùng Phong Ngô.

Tử Dương thú bị khôi lỗi đánh gần chết, nhẫn tự nhiên đã sớm mất, Trương Huyền có Minh Lý Chi Nhãn, tìm tới cũng không khó khăn, ngón tay huy huy, một giọt máu tươi dung nhập trong đó.

Linh hồn ấn ký phía trên sớm đã bị Tử Dương thú xóa đi, hiện tại có thể trực tiếp nhận chủ.

- Thật nhiều nội đan Linh thú... Có lẽ đầy đủ ta qua ải, giành được thắng lợi đánh cược, xem ra không cần tiếp tục đi săn a!

Tinh thần quét một vòng, lập tức phát hiện có không ít nội đan Linh thú.

Dư huynh cùng Phong Ngô kia, mượn nhờ Thú Lân hương cùng Tầm Tích Thử, săn giết không ít Linh thú đơn độc, trong giới chỉ thu hoạch tương đối khá.

Qua ải đương nhiên không cần phải nói, đối phương đã mất đi cái này, muốn ở trong gần nửa ngày, lại săn giết nhiều như vậy, chỉ sợ cũng không dễ dàng, có thể nói đã chiến thắng đánh cược.

Không chỉ như thế, bên trong linh thạch trung phẩm cộng lại, thế mà cũng hơn ngàn, đủ loại bảo vật, thậm chí trận pháp cũng là cái gì cần có đều có, cực kỳ sa xỉ.

- Hai người này thật có tiền, chẳng qua cũng tốt, có thể hóa giải khẩn cấp!

Hiện tại hắn thật có chút nghèo, nhận được hai cái trữ vật giới chỉ này, có thể giải quyết không ít phiền phức.

Còn có muốn trả lại hay không...

Nói đùa gì thế!

Cũng không phải hắn cướp, cố gắng nhiều như thế mới đánh Tử Dương thú bán sống bán chết, nhận được giới chỉ xem như khao thưởng, không tính là gì.

Hô!

Đang định để giới chỉ vào túi, đột nhiên nghĩ đến cái gì, lật tay một cái, một ngọc phù xuất hiện ở trong lòng bàn tay.

Quang mang lưu chuyển, óng ánh sáng long lanh, chính là Kích Không phù mà “Dư huynh” dùng để đánh cược với mình!

Trước đó hắn dùng thư viện kiểm tra, xác thực là đồ tốt, có giá trị không nhỏ.

Vốn cho rằng đánh cược chiến thắng mới có thể thu, không nghĩ tới tới tay như vậy.

- Có thứ này, coi như gặp được Thánh giả nhất trọng đánh lén cũng không sợ!

Hắn mỉm cười, giấu kỹ trong người.

Lúc trước Long Lân hộ thân phù liền cứu mình nhiều lần, thứ này còn tốt hơn cái trước, để ở trên người, cho dù bị Thánh giả nhất trọng đánh lén, cũng có thể bình yên vô sự.

Chỉ cần tránh thoát đánh lén, đợi kịp phản ứng, phóng ra Ngoan Nhân cùng khôi lỗi, tình huống khẳng định sẽ nghịch chuyển.

- Đáng tiếc không cầm được Tầm Tích Thử...

Thu hồi giới chỉ cùng các bảo vật, nhớ tới Tầm Tích Thử, Trương Huyền mang theo tiếc nuối lắc đầu.

Thứ này có thể căn cứ dấu vết tìm kiếm được Linh thú hoặc vật phẩm khác, tuyệt đối là bảo vật hiếm có.

Linh thú phi hành kia chỉ lấy giới chỉ tới, nhưng không bắt thứ này, có thể thấy nó là Linh thú, cho nên thả.

Một khi Tầm Tích Thử không bị khống chế, nhờ vào cái mũi mẫn cảm, lại muốn tóm lấy, gần như không có khả năng.

- Trở về a!

Nhìn nhà tranh một vòng, lại không tìm được bảo vật gì, lúc này Trương Huyền mới thất vọng thu hồi khôi lỗi cùng Ngoan Nhân, thẳng tắp bay xuống dưới núi.

Trước đó đánh Tử Dương thú xong, liền để Thiên Nghĩ Phong Mẫu đưa tin cho Linh thú phi hành, lệnh nó thả các Danh Sư, chỉ cần buông ra vây công, nhờ vào năng lực của Danh Sư, săn giết vài con qua ải là không khó lắm.

Không cần lo lắng.

Dù sao hắn là tới thí luyện, cũng không phải thánh mẫu, bị Linh thú vây công chết, cũng chỉ có thể coi bản thân học nghệ không tinh, mình không có nghĩa vụ cùng trách nhiệm đi cứu.

Vận chuyển Hồng Trần Đạp Thiên bộ, tốc độ cực nhanh, đi ngang qua mấy sơn cốc, bên trong thật có dấu vết chiến đấu, xem ra Linh thú cùng Danh Sư đều có tổn thương, có điều không phải rất lớn.

Ở trong phạm vi có thể tiếp nhận.

Một đường bay gấp, dọc đường cũng gặp phải vài Linh thú không có mắt, đều bị hắn một quyền đánh giết, thu nội đan.

Rất nhanh liền đi tới dưới núi, thấy phía trước có bóng người lục tục ngo ngoe, lúc này mới tìm một nơi yên tĩnh hạ xuống, theo sát đằng sau đám người đi đến chân núi.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK