Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Hello, Người Thừa Kế (Xin Chào, Người Thừa Kế)
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Bạch Nguyệt nở nụ cười, nhìn về phía Tư Tĩnh Ngọc, “Sao Cẩm Ngôn có thể để tôi trở thành kẻ thứ ba được?”

Đúng vậy, Thi Cẩm Ngôn yêu Bạch Nguyệt như vậy, anh sẽ để cô ta gánh cái danh kẻ thứ ba sao?

Tư Tĩnh Ngọc siết chặt tay, cảm giác tuyệt vọng lan tràn trong lòng.

Cô mím môi, bước lên một bước, định cãi lý với Thi Cẩm Ngôn.

Thấy bộ dạng này của cô, Bạch Nguyệt cười rực rỡ. Trước mặt phóng viên, hai vợ chồng chèn ép lẫn nhau thì sau này sẽ không còn khả năng quay lại được nữa. Tình yêu thời đại học của bọn họ rất sâu đậm, cô ta chen vào bốn năm cũng không hủy được. Còn bây giờ thì sao? Bọn họ sẽ vì quyền lợi công ty mà đối đầu với nhau.

Thi Cẩm Ngôn, anh nói Tư Tĩnh Ngọc là tất cả của anh, anh nói tôi sẽ không chen vào được giữa hai người. Nhưng bây giờ, anh sẽ vì Tư Tĩnh Ngọc mà bỏ mặc công ty sao?

Nghĩ tới đây, trong mắt cô ta hiện lên vẻ oán hận.

Đàn ông đều như nhau hết! Thương nhân cũng thế! Trước lợi ích của ban thân, chẳng có gì quan trọng nữa cả.

Lúc này, Thi Cẩm Ngôn tiếp tục nói: “Vợ tôi cũng không ngoại tình!”

Bạch Nguyệt ngẩng phắt đầu lên, nhìn người đàn ông trên sân khấu với ánh mắt không thể tin nổi. Tư Tĩnh Ngọc dừng bước, ngẩn người ra nhìn anh. Thi Cẩm Ngôn đứng trên cao, nhìn chằm chằm xuống dưới.

Phóng viên đặt câu hỏi hơi sững sờ, rồi lại không nhịn được cười nói: “Ngài Thi nói đùa rồi, ngài nghĩ chúng tôi ngu lắm sao? Ngài không ngoại tình, vợ ngài cũng không ngoại tình, vậy tấm ảnh đó ở đâu ra?”

“Đúng vậy, ngài Thi, tại sao lại có tấm ảnh đó? Ngài Thi, ngài nói như vậy là vì công ty sắp lên sàn, hay là vì muốn giữ hình tượng người đàn ông tốt?”

“Ngài Thi, ngài và vợ ngài, một người nuôi tình nhân, một người cùng người đàn ông khác xuất hiện trong khách sạn. Xin hỏi, rốt cuộc chuyện đó là sao?”

Thư ký của Thi Cẩm Ngôn đứng cạnh đang rất lo lắng.

Không phải như thế!

Bản thảo của bộ phận tuyên truyền đưa cho ngài Thi không phải như thế!

Thư ký sốt ruột đi tới đi lui, không nhịn được khẽ cất tiếng gọi: “Ngài Thi!”

Vì công ty sắp lên sàn nên bọn họ đã quyết định tung tình yêu của Thi Cẩm Ngôn và Bạch Nguyệt năm đó ra. Như vậy mới có thể giảm tối đa trách nhiệm của Thi Cẩm Ngôn, nhân tiện đẩy hết trách nhiệm lên người Tư Tĩnh Ngọc. Bởi vì cô ham thích du lịch, không quan tâm đến gia đình nên cuộc hôn nhân của bọn họ mới xảy ra vấn đề. Nếu nói như vậy thì trách nhiệm của Thi Cẩm Ngôn sẽ ít hơn và danh tiếng của công ty sẽ không bị tổn thất.

Nhưng sao Thi Cẩm Ngôn lại trả lời thế này?

Trong sự chờ đợi của mọi người, Thi Cẩm Ngôn từ từ nói tiếp: “Mọi người đều biết, tôi gây dựng sự nghiệp bằng hai bàn tay trắng, chỉ dùng thời gian sáu năm đã đạt đến ngưỡng này, tất cả là bởi vì…”

Nói đến đây, anh nhìn chằm chằm phóng viên đặt câu hỏi một lát rồi nói tiếp: “Bởi vì tôi tư lợi, ngày tốt nghiệp đại học, tôi đã tính kế ép vợ tôi với người yêu cô ấy là Diêu Đằng chia tay. Tôi làm tất cả là vì cần sự trợ giúp của nhà họ Tư. Còn vợ của tôi, phải nói là vợ trước của tôi đã phát hiện ra hành vi của tôi nên chúng tôi đã ly hôn vào nửa năm trước. Cho nên, cô Tư Tĩnh Ngọc không hề ngoại tình.”

Dứt lời, Thi Cẩm Ngôn nhếch miệng cười.

Để em danh tiếng tốt đi kết hôn, tất cả mọi danh tiếng xấu anh sẽ gánh hết!

Đây chính là… quà mừng tân hôn anh tặng cho em.

Danh Sách Chương: