Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Yên tĩnh!

Cửa hàng vốn đang ồn ào náo nhiệt lập tức trở nên yên tĩnh.

Thật hay giả vậy chứ?

Ta không nghe lầm chứ?

Tên này không chỉ để người đập phá sư tử đá của Lăng đại nhân, lại còn trực tiếp thăm hỏi cả nhà của hắn?

Gan cũng quá lớn đấy...

Tôn Cường ở bên cạnh càng lảo đảo, suýt chút nữa đã xoay người chạy trốn.

Lão gia, người là danh sư, hay là cố ý đến làm khổ ta vậy?

Lăng đại nhân không quen biết ngươi, ngươi có thể xoay người rời đi, nhưng mà ta vẫn còn muốn sống yên ổn ở Thiên Huyền thành này...

- Ngươi nói cái gì?

Vốn đã cố nén lửa giận, nghe thấy đối phương nói ra lời này, suýt chút nữa Lăng Thiên Vũ đã lập tức bộc phát.

Chúng ta không quen biết, ngươi trực tiếp hỏi cả nhà của ta, đây đã không phải là khiêu khích, mà là trần trụi nhục mạ, sỉ nhục!

- Ồ? Không hiểu sao, vậy ta sẽ đổi một câu hỏi khác nhé. thân thể người nhà ngươi còn tốt chứ?

Thấy đối phương tức giận, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ bùng nổ, vẻ mặt Trương Huyền không chút hoang mang.

- Thân thể người nhà ta có được hay không, không nhọc ngươi quan tâm!

Ánh mắt Lăng Thiên Vũ như điện, bất cứ lúc nào cũng sẽ bạo phát.

- Không cần ta phải quan tâm sao? Vốn ta còn muốn cứu người một mạng còn hơn xây bảy cấp phù đồ, nếu không cần thì thôi vậy!

Trương Huyền lắc đầu.

- Ngươi... có ý gì?

- Không có ý gì!

Trương Huyền uống một hơi cạn sạch nước trà:

- Đề Nam Thanh Ngọc là thứ tốt, không chỉ đẹp đẽ, quanh năm đeo ở trên người còn có thể làm cho máu ứ đọng được lưu thông, làm cho kinh mạch khoan khoái. Khiến cho thân thể người ta khỏe mạnh, thế nhưng... Đề Nam Huyết Ngọc thì lại không giống.

- Vật này có thể thôn phệ tinh khí của người ta để tẩm bổ, tiến hóa thành ngọc tinh. Tu vi của ngươi đạt đến võ giả thất trọng Thông Huyền cảnh sơ kỳ, chân khí gào thét, thân thể mạnh mẽ. Đối với một chút điểm này không cần phải uý kỵ một chút nào, nhưng người nhà ngươi thì có vẻ như lại không chịu nổi. Nếu ta đoán không sai, mỗi ngày ngươi đều tiếp xúc với huyết ngọc, khí tức trong đó lan truyền ra cả nhà, chắc chắn đã có người bệnh đến giai đoạn cuối, bất cứ lúc nào cũng sẽ tử vong.

- Được rồi, tiểu Cường, chúng ta đi thôi!

Nói xong, Trương Huyền để chén trà xuống, vung ống tay áo rồi đứng lên, không tiếp tục để ý tới đối phương nữa. Hai tay chắp ra sau lưng, chậm rãi đi ra bên ngoài cửa hàng.

Tôn Cường vừa đi vừa nhìn quanh hai bên, chỉ lo những người khác xông lại đánh hắn một lần nữa.

- Tiên sinh không vội...

Trong lúc mọi người ở đây cho rằng nhất định Lăng Thiên Vũ sẽ giữ tên ngông cuồng này lại để giáo huấn thì đã thấy thân thể cao lớn của hắn khẽ run lên, miệng vội vã hô lớn.

Trương Huyền dừng bước.

- Tiên sinh nói... sư tử đá này không phải là Đề Nam Thanh Ngọc, mà là... Đề Nam Huyết Ngọc? Vậy Ngọc Nhu... bệnh của Ngọc Nhu, chính là vì cái này?

Sắc mặt Lăng Thiên Vũ trở nên trắng bệch, cũng không còn vẻ bình tĩnh như trước đó nữa, hắn không nhịn được hỏi dồn.

Người khác biết hắn là phú hào ức vạn, quan to quý nhân cũng phải lễ nhượng ba phần, phong quang vô hạn. Thế nhưng chỉ có tự hắn biết, nửa năm gần đây hắn đang sứt đầu mẻ trán, cũng sắp không kiên trì được nữa.

Ngọc Nhu là thê tử kết tóc của hắn.

Năm đó khi còn nghèo, coi như chỉ có một khối bánh nướng thì vị nữ tử hiền lành này cũng muốn để cho hắn ăn, nói dối đã ăn ở bên ngoài rồi.

Sau đó chuyện làm ăn của hắn càng ngày càng lớn, tu vi cũng càng ngày càng cao. Thế nhưng hắn biết, nếu như không có nữ tử này, nhất định bản thân hắn đã sớm trở thành một đống xương cốt không ai nhặt ở nơi hoang dã rồi.

Chính vì như vậy, cho dù có thân gia như vậy thế nhưng hắn cũng không hề làm xằng làm bậy, tìm hoa vấn liễu, mà trước sau như một, muốn đi tới cùng với vị thê tử đi theo hắn từ lúc nghèo hèn.

Ai biết, trời không có mắt, làm người có họa phúc sớm tối, nửa năm trước, chẳng biết vì sao nàng đột nhiên bị bệnh nặng, nằm trên giường không dậy nổi, dường như bất cứ lúc nào cũng sẽ đứt hơi được vậy.

Hắn đã tìm y sư khắp toàn bộ Thiên Huyền quốc, thậm chí ngay cả Nguyên Ngữ đại sư cũng đã đến đây tiến hành trị liệu.

Kết quả tất cả đều tay trắng trở về, bị kết luận châm cứu và dùng dược cũng không có tác dụng, chỉ có thể ngoan ngoãn chờ đợi ngày đứt bóng.

Đặc biệt là mấy ngày nay đã sắp không tiếp tục kiên trì được nữa, bất cứ lúc nào cũng sẽ ngừng thở.

Trước đó hắn vẫn canh giữ ở bên giường của nàng, ngày hôm nay cũng quả thật cửa hàng có chuyện quan trọng cần phải xử lý, không thể không đến, trong lòng vốn đã buồn bực, sau khi nghe thấy sư tử đá bị người ta vô duyên vô cớ đánh nát cho nên mới nóng giận chạy tới. Đã mất đi sự bình tĩnh của một thương nhân.

Vốn tưởng rằng đối phương thực sự là người vô cớ tới gây phiền phức, thế nhưng hắn có nằm mơ cũng không nghĩ tới đối phương lại nói ra lời này.

Mở miệng nói ra người nhà mình sinh bệnh...

Nói sư tử đá không phải là Đề Nam Thanh Ngọc, mà là Huyết Ngọc...

- Chắc hẳn thê tử ngươi chỉ là người bình thường, tu vi không vượt quá võ giả nhị trọng!

Trương Huyền cũng không quay đầu, lạnh nhạt nói.

- Ngươi... làm sao ngươi biết Ngọc Nhu là thê tử của ta? Hơn nữa, làm sao lại biết tu vi của nàng?

Lăng Thiên Vũ lần nữa chấn động.

Vừa nãy hắn chỉ nói Ngọc Nhu, đối phương lại mở miệng nói là thê tử hắn, lại còn nói thẳng ra tu vi, phần phán đoán này, quá chuẩn xác.

- Đề Nam Huyết Ngọc thôn phệ tinh khí lực lượng, từ võ giả nhị trọng trở xuống không có một chút năng lực chống cự nào cả. Một khi dính dáng tới nó, cơ năng thân thể sẽ nhanh chóng suy yếu, tóc bị rụng, da dẻ nhăn nheo, không nói chuyện được... Tuổi thọ sẽ không được quá nửa năm!

Trương Huyền lạnh nhạt nói.

- Chuyện này...

Con ngươi Lăng Thiên Vũ co rụt lại.

Lời đối phương nói giống như đúc bệnh trạng của thê tử hắn, không kém chút nào.

- Ta đi ngang qua nơi này, nhìn thấy vật này, để tránh nó làm hại mọi người cho nên mới bảo quản gia đánh nát, nếu như Lăng đại nhân cảm thấy ta lỗ mãng, ngày mai ta sẽ sai người đưa tới đồ bồi thường!

Trương Huyền khoát tay áo một cái, không nói thêm gì nữa, giọng nói không buồn không vui, dường như cũng không vì đối phương hiểu lầm mà tức giận. Chỉ là thanh âm có chút khí phách và tiêu điều:

- Chắc hẳn dựa vào năng lực của Lăng đại nhân, tìm tới chỗ ở của ta cũng không khó, cũng không cần lo lắng ta sẽ chạy mất!

Nói đến đây, không để ý tới đối phương, hắn lại lần nữa đi về phía trước.

- Lão gia...

Thấy lão gia chỉ nói vài câu đã muốn rời khỏi, Tôn Cường sửng sốt một chút, vội vàng đuổi theo.

- Đại nhân, có cần ta cản bọn họ lại hay không?

Thấy hai người từng bước một rời đi, sắp đi ra khỏi tầm mắt, thủ lĩnh đội chấp pháp trước đó đi tới.

- Không cần!

Lăng Thiên Vũ đứng tại chỗ, mặt trắng mặt xanh một hồi, không biết đang nghĩ cái gì.

Hắn là thương nhân, không giống như học sinh mà Trương Huyền gặp, tâm tư đơn thuần, rất dễ tin tưởng người khác. Mà hắn đã trải qua vô số sóng gió, cho nên cũng không dễ dàng tin tưởng người ta như vậy.

Người trung niên không biết từ nơi nào chạy ra này, tuy rằng nói rất đúng, khiến cho hắn khiếp sợ không gì sánh được, thế nhưng hắn vẫn không kích động chạy tới giữ lại người ta.

Chung quy, chuyện thê tử hắn sinh bệnh, hắn đã từng đi tìm vô số y sư, chỉ cần có tâm sẽ rất dễ dàng biết được.

- Đi tìm Trình Viễn đại sư đến!

Trình Viễn đại sư chính là giám bảo đại sư chuyên trách của cửa hàng Thiên Vũ.

Tuy rằng còn không đạt đến cấp bậc giám bảo sư chân chính, thế nhưng quả thực là giám bảo học đồ cao cấp, so với tên lừa đảo như Dương Mặc còn lợi hại hơn nhiều, bảo vật mà cửa hàng mua, trên cơ bản đều để hắn tự mình kiểm tra.

Không lâu sau, Trình Viễn đại sư đã đi đến trước mặt hắn.

- Lăng huynh, sao lại sốt ruột tìm ta tới đây như vậy. Có chuyện gì thế?

Thân là giám bảo học đồ cao cấp, cho dù là Lăng Thiên Vũ cũng chỉ ngang hàng với hắn mà thôi.

- Ngươi giúp ta một chút, nhìn xem đầu sư tử đá này rốt cuộc là Đề Nam Thanh Ngọc hay là Huyết Ngọc!

Lăng Thiên Vũ chỉ tay xuống sư tử đá đã nát tan ở dưới đất.

- Thứ này ta đã sớm xem qua, là Đề Nam Thanh Ngọc!

Vuốt râu, Trình Viễn đại sư nhẹ nhàng nở nụ cười.

Thứ này có thể tới đây được, nhất định trước đó hắn đã giám định qua.

Vừa nói vừa đi tới trước mặt, hắn cúi đầu nhìn về phía chỗ sư tử đá vỡ vụn, con ngươi đột nhiên co rút lại, liên tiếp lui về phía sau:

- Chuyện này... chuyện này... làm sao có thể chứ?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK