Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Giết bọn hắn đi, ném thi thể ra ngoài thành!

Tâm tình vốn không tốt, còn dám tới tìm phiền toái, quả thực tự tìm cái chết.

Mặc dù rất ít giết người, nhưng không có nghĩa là không biết.

- Rống!

Nghe được mệnh lệnh, Tử Dực Thiên Hùng thú hưng phấn gật đầu, rít lên một tiếng, móng vuốt to lớn vỗ xuống hắc y nhân đang nói chuyện.

Nếu thật hạ xuống, đầu sẽ bị bóp nát.

- Đừng giết ta... Ta nói, ta nói...

Thấy thanh niên này tuổi tác không lớn, nhưng vừa ra tay liền muốn giết người, hắc y nhân bị dọa đến suýt chút nữa ngất đi, vội mở miệng:

- Chúng ta chỉ là phụng mệnh làm việc, mong đại nhân tha mạng...

Thiên Hùng thú kia không chỉ mạnh, thoạt nhìn còn có chút lãnh khốc, không cầu xin tha thứ, rất có thể sẽ bị bóp chết tại chỗ.

- Phụng mệnh? Phụng ai mệnh?

Trương Huyền nói.

- Linh Tài các...

Hắc y nhân nói.

- Linh Tài các?

Trương Huyền cau mày.

Cái chỗ chết tiệt này, nghe cũng chưa từng nghe qua, chạy tới đây làm gì?

- Ngươi là người của Linh Tài các?

Tôn Cường sững sờ, lập tức ôm quyền nhìn qua:

- Thiếu gia, Linh Tài các là địa phương thu bán bảo vật ở Hồng Viễn thành... hôm nay ta đi qua một chuyến!

- Ngươi đi qua?

Trương Huyền nhìn tới.

- Vâng, chúng ta không còn tiền... Ta muốn bán những bảo vật mà thiếu gia lấy được ở Huyễn Vũ đế quốc, hẳn có thể bán ra giá cả không tệ, nên tìm Linh Tài các.

Tôn Cường giải thích.

Trương Huyền ở Huyễn Vũ đế quốc Kỳ Trân lâu, nhận được không ít bảo vật, một mực không bán ra, hiện tại đang đói, Tôn Cường đành phải nghĩ cách.

Chỉ là không nghĩ tới, sẽ bị người để mắt tới, theo dõi.

- Thì ra là thế!

Nghe xong giải thích, Trương Huyền cũng hiểu được.

Linh Tài các này, nghe rất phong quang, trên thực tế là tổ chức chợ đen, đến đó bán đồ, có thể thực hiện rất nhanh, nhưng cũng rất dễ dàng bị ngấp nghé.

Thực lực của Tôn Cường cùng đám người Trịnh Dương, đều chẳng ra sao cả, nhưng lại có tài sản kếch xù, không khiến người ta ghi nhớ cũng khó có khả năng!

Mấy người này, chính là phụng lệnh Linh Tài các, đến đây dò xét, một khi phát giác không có cao thủ gì, liền trực tiếp cướp sạch không còn!

- Dám ghi nhớ đồ vật của ta? Thật to gan!

Trương Huyền sầm mặt lại.

Hắn không ghi nhớ người khác là tốt lắm rồi, còn dám ghi nhớ bản thân, thật là không biết sống chết!

- Linh Tài các này ở nơi nào?

Trương Huyền nhíu mày, quay đầu hỏi.

- Cách nơi này không xa, nếu đi bộ, đại khái hơn mười phút liền có thể đến!

Tôn Cường gật đầu.

- Rất tốt, ngươi chuẩn bị một chút, hừng đông chúng ta đi xem một chút!

Híp mắt lại, Trương Huyền bàn giao.

Nếu không phải hắn lâm thời sinh ý trở về một chuyến, những người này không chỉ cướp bóc, làm không cẩn thận còn sẽ giết người đoạt bảo!

Đám người Trịnh Dương một mạch đi theo hắn, đã sớm cho rằng là thân nhân, dám có ý hại bọn hắn, liền phải thừa nhận lửa giận của mình!

Đường đường Danh Sư, nếu như ngay cả học sinh, quản gia của mình cũng không bảo vệ được, liều mạng tấn cấp thì có ích lợi gì?

- Vâng!

Biết xem trong miệng thiếu gia, không phải chuyện tốt gì, Tôn Cường sửng sốt một chút, nhưng vẫn gật đầu.

Một mạch theo tới, hắn biết ranh giới cuối cùng của thiếu gia.

Bình thường cười toe toét, làm cái gì cũng được, nhưng liên lụy đến người bên cạnh, xuất hiện sinh mệnh an nguy, tuyệt sẽ không nhân nhượng!

Thật giống như lần trước Lộ Xung trọng thương hôn mê, vì báo thù, một mình diệt cả Hiên Viên vương quốc.

Hiện tại Linh Tài các này, dám xuống tay với bọn họ, để thiếu gia nổi giận.

- Mấy người này làm sao bây giờ?

Tôn Cường chỉ bốn hắc y nhân, nhịn không được nói.

- Phế bỏ tu vi, trói lại xem như lễ vật, hừng đông đưa qua cho bọn hắn!

Vung vung tay, Trương Huyền khẽ nói.

- Vâng!

Tôn Cường lên tiếng, để Thiên Hùng thú mang mấy người kia xuống.

Bọn họ rời đi, trong phòng chỉ còn lại mấy học sinh như Trịnh Dương.

Nhìn bọn họ tu luyện, chỉ điểm vài câu, truyền công pháp Kiều Thiên cảnh sau khi sửa chữa xuống, để mấy người lĩnh hội, lúc này Trương Huyền mới để mọi người trở về, bản thân đi tới giữa phòng, cổ tay khẽ đảo.

Phần phật!

Một Linh thú cao lớn rơi trên mặt đất.

Tử Dương thú!

Tên này buổi chiều bị cất vào Thiên Nghĩ Phong Sào, giờ phút này có nhàn rỗi, vừa vặn lấy ra nhìn xem.

- Ngươi... Muốn làm gì!

Lúc này Tử Dương thú bị đánh trọng thương, bị trói giống như bánh chưng, chỉ còn lại có nửa cái mạng, nhìn thấy “Dị Linh tộc Vương giả” thả hắn ra, tức giận đến cắn răng, hận không thể ăn tủy, ăn thịt đối phương, cắn răng phát ra gào thét:

- Muốn giết cứ giết, muốn ta phản bội chủ nhân, nằm mơ!

...

Bên này Tử Dương thú được thả ra, trong Danh Sư học viện, một lão giả mãnh liệt đứng lên.

- Mộc sư, làm sao vậy?

Dường như thấy cử chỉ của hắn có chút quái dị, một thanh âm nhàn nhạt vang lên.

Nếu như bọn người Đan viện viện trưởng ở đây, khẳng định có thể nhận ra, chính là nữ hài Lạc Nhược Hi.

- Bẩm báo Nhược Hi tiểu thư... Ta hình như phát giác được khí tức của Tử Dương thú!

Mộc sư vội nói.

Giờ phút này, hắn không có bộ dáng đối đãi vãn bối chút nào, ngược lại vẻ mặt cung kính.

Chỉ sợ vị Lạc Nhược Hi này, giống như mọi người đoán, có thể là đại tiểu thư của Thánh Nhân quý tộc ra ngoài rèn luyện.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK