Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Cường giả Thánh cảnh, vận dụng lực lượng, có thể phong tỏa không gian, để người rơi vào trong đó, như rơi vào vũng bùn, không thể động đậy.

Cái này gọi chân khí khóa không, trừ khi thực lực cũng đạt tới Thánh giả, mới có thể phá vỡ, nếu không, bất kể tốc độ hay lực lượng, đều sẽ bị ràng buộc, nhiều nhất phát huy ra một phần mười uy lực trước kia.

Vẻ mặt Trương Huyền khó coi, cắn răng, tiếp tục vọt tới bầu trời.

Nhưng bị chân khí khóa không của đối phương giới hạn, tốc độ chỉ có một phần mười trước đó, tựa như ốc sên.

- Ở trong tay ta cũng muốn trốn? Nằm mơ!

Nữ tử hừ nhẹ một tiếng, tú mi hơi giương, ngón tay nhắm vị trí của Trương Huyền liên tục gảy ba lần.

Bành bành bành!

Sóng khí nấu không, Trương Huyền lập tức cảm thấy ngực khó chịu, hồn thể to lớn không tự chủ được run rẩy, đau đầu muốn nứt, tựa như lúc nào cũng khống chế không nổi, từ phía trên ngã xuống.

- Công kích linh hồn...

Sắc mặt Trương Huyền tái xanh.

Nữ nhân này, khẳng định là trưởng lão hoặc cao tầng của Kinh Hồng viện, công kích linh hồn đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh, vừa rồi ba chỉ kia, mặc dù động tác đơn giản, lại làm cho hắn bị thương, thân thể như điện giật cực kỳ khó chịu.

- Nhất định phải trở lại thân thể, nếu không, làm không cẩn thận sẽ bị nàng giết...

Trong lòng sinh ra ý lạnh.

Đổi lại cường giả Thánh cảnh khác, cho dù là Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng, muốn tổn thương Vu hồn của hắn cũng rất khó.

Người sau vô hình, trừ khi khống chế thủ đoạn công kích linh hồn, nếu không, công kích vật lý cơ bản vô hiệu.

Nhưng người trước mắt, thân là cao tầng của Kinh Hồng viện, nghiên cứu linh hồn rất sâu, muốn chém giết bản thân chỉ là một ý niệm.

Vu hồn bị giết, chính là chết rồi, không còn khả năng sống.

Cơ hội duy nhất, chính là trở lại thân thể.

Như vậy mặc dù sẽ bại lộ nhục thể, nhưng giờ phút này đã không có biện pháp.

Dù sao cũng tốt hơn bị đánh chết ở đây.

Cố nén đau nhức, thẳng tắp bay về phía đại thụ, còn chưa đi xa, liền nghe phía dưới có tiếng hừ nhẹ.

- Còn muốn trốn...

Soạt!

Ngay sau đó nữ tử lật tay một cái, đập mấy lần lên không trung.

Lực trùng kích to lớn phá không mà đến, Trương Huyền cảm thấy cả người giống như bị sao băng đánh trúng, Vu hồn liên tục bổ nhào ở trên trời, bất cứ lúc nào cũng sẽ nổ tung.

May mắn hồn thể của hắn vượt qua mười mét, hình thể to lớn hóa giải không ít lực công kích, lại thêm tu luyện Thiên Đạo Vu hồn, hồn lực tinh thuần, nếu không lần này khẳng định chết rồi.

Dù như thế, linh hồn cũng cực kỳ đau đớn, bị trọng thương.

Biết đối phương tiếp tục công kích, hẳn phải chết không nghi ngờ, Trương Huyền đang định nhịn đau, tiếp tục vọt tới đại thụ, đột nhiên một cái ý nghĩ xông ra, toàn thân cứng đờ, dừng ở tại chỗ.

Dựa theo lực công kích của đối thủ, Vu hồn bình thường khẳng định đã chết, là hồn thể hắn mạnh mẽ, trải qua thiên chuy bách luyện mới không bị thương căn bản.

Tiếp tục chạy trốn, đối phương khẳng định sẽ ngạc nhiên, bộc phát ra lực công kích càng lớn, một mực bị công kích, phòng ngự mạnh hơn cũng chỉ có kết cục bị giết.

Mà nếu như để đối phương cho rằng đã đánh giết bản thân, có lẽ có thể tránh được một kiếp.

Quả nhiên, hắn dừng ở trên không trung, thân thể co lại thành một đoàn, làm hình tán loạn, không còn động tác gì khác, nữ tử thở phào nhẹ nhõm.

- Năm đó Vu Hồn sư phản bội nhân tộc, trở thành đồng lõa của Dị Linh tộc, lúc này xuất hiện một cái, chẳng lẽ... có quan hệ sự kiện kia? Nguy rồi, ta không nên trực tiếp đánh chết a...

Cảm nhận được không trung không còn động tĩnh, nữ tử đột nhiên nhớ tới chuyện gì, sầm mặt lại.

Vu Hồn sư bị nhân tộc diệt sạch, nếu như muốn nói còn có truyền thừa, chỉ sợ sẽ có quan hệ tới Dị Linh tộc.

Học viện mới vừa xảy ra chuyện, liền toát ra một tên, có phải cả hai có liên hệ nhất định hay không?

Nếu thật như vậy... Vừa rồi mình không nên ra tay đánh chết đối phương a!

- Không đúng, nếu như là Vu hồn, làm sao dám từ trong phòng chạy ra? Không phải Vu hồn thì lại là cái gì?

Đang suy tư, nàng chợt nhớ tới một việc.

Vu hồn, thuộc tính âm hàn, tình huống bình thường, ban ngày là không dám ra, nếu không, ánh nắng cực nóng, rất dễ dàng thiêu đốt chết.

Cho dù không chết, hồn lực cũng suy kiệt, sống không bằng chết.

Vừa rồi vật vô hình nhảy ra ngoài kia, rõ ràng không e ngại ánh nắng, chẳng lẽ... Không phải Vu hồn?

Vậy lại là cái gì?

Thân là cường giả Thánh cảnh, biết thế giới bao la, không ít chức nghiệp cùng thủ đoạn đặc thù, cực kỳ quỷ dị, coi như nàng kiến thức rộng rãi, cũng không dám nói biết tận.

Thật giống như một loại Thánh thú tên Nhược Lân thú, đứng ở trên bờ, toàn thân đen kịt như mực, đi đến bất kỳ địa phương nào cũng là quái vật khổng lồ, nhưng vừa tiến vào trong nước, sẽ lập tức biến thành trong suốt, tựa như ẩn hình.

Vừa rồi tên này, có thể cũng là loại động vật này hay không?

Có khả năng!

Nếu không, Vu hồn nhân loại tuy có mạnh yếu, nhưng không có khả năng cao hơn mười mét.

Rõ ràng vượt ra khỏi nhận biết!

- Nguy rồi, tên này khẳng định giả chết...

Vừa rồi nàng dùng đều là thủ đoạn công kích linh hồn của Kinh Hồng sư, nếu đối phương là Vu hồn, khẳng định khó có thể chịu đựng, nhưng nếu là Thánh thú đặc thù, da dày thịt béo, chưa chắc sẽ có chuyện.

Nói cách khác... tên này thoạt nhìn không có động tĩnh, nhưng trên thực tế là đang giả chết.

- Muốn gạt ta? Cút ra đây cho ta!

Sầm mặt lại, nữ tử nâng bàn chân lên, bỗng nhiên đạp mạnh trên mặt đất.

Ầm ầm!

Đại địa lay động kịch liệt, chân khí dâng trào, hình thành sóng khí nóng rực, lan tràn ra bốn phía.

- Bị phát hiện?

Trương Huyền không nhúc nhích, vốn cho rằng đã lừa qua ải, nghe nói như thế, biết căn bản không có thành công, vẻ mặt buồn bực, đang định tiếp tục vọt tới đại thụ cách đó không xa, chỉ thấy thân cây to lớn nhoáng một cái...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK