Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Lão sư...

Hốc mắt Hồ Yêu Yêu đỏ lên, răng cắn môi đỏ, chần chờ một chút, cuối cùng quỳ rạp xuống đất.

Mặc dù hận Trương Huyền thấu xương, nhưng không dám vi phạm mệnh lệnh của lão sư.

- Tiểu Vệ, được rồi... Nàng cũng là nhất thời hồ đồ!

Vẻ mặt Trương Huyền hư nhược mở miệng.

- Tiểu Vệ?

Hồ Yêu Yêu phát điên.

Lão sư Vệ Nhiễm Tuyết, một trong thập đại Danh Sư, Danh Sư lục tinh đỉnh phong, đường đường Kinh Hồng viện viện trưởng, ngươi một tân sinh, tiểu gia hỏa chừng hai mươi tuổi, thế mà xưng hô tiểu Vệ...

- Học sinh này của ta luôn ngang bướng, bình thường thích chơi đùa như thế nào liền mặc nàng, nhưng hôm nay tìm Trương sư ngươi phiền toái, không hảo hảo giáo huấn một lần, chỉ sợ còn không biết chuyện nghiêm trọng!

Vệ Nhiễm Tuyết nói.

Dùng nhãn lực của nàng, đương nhiên có thể nhìn ra một vài vấn đề, chỉ sợ không giống như Trương sư nói đơn giản như vậy, có điều, học sinh này của nàng thực quá bướng bỉnh, trước kia nàng biết nhưng không nói gì, hiện tại vừa vặn giáo huấn một lần, để tránh xông ra tai hoạ càng lớn.

Không nói cái khác, vị Trương sư này lý giải Kinh Hồng sư, ngay cả nàng cũng kém xa! Nàng còn nghĩ làm sao mời đối phương tới giảng bài cho học viện các nàng, kết quả đệ tử liền tìm người ta phiền phức!

Đây không phải tìm đánh sao? Còn để cho ta làm sao mở miệng?

- Lão sư...

Không nghĩ tới lão sư tin tưởng đối phương, mà không tin mình, mặt mũi Hồ Yêu Yêu lo lắng.

- Đủ rồi, ta và Trương sư nói chuyện, thuộc về trưởng bối giao lưu, còn chưa tới phiên ngươi chen vào! Còn không quỳ đó tự kiểm điểm!

Vệ Nhiễm Tuyết hơi vung tay.

- Trưởng bối...

Hồ Yêu Yêu không ngừng run rẩy.

Cái tên này... Không phải tân sinh sao? Lúc nào lại thành trưởng bối?

- Trương sư, đồ đệ của ta ngang bướng, để ngươi bị thương, cái này là một viên Tiểu Hoàn đan khôi phục thương thế, hẳn là hữu dụng với ngươi!

Cổ tay khẽ đảo, Vệ Nhiễm Tuyết lấy ra một bình ngọc đưa tới.

- Tiểu Hoàn đan? Đan dược cấp sáu?

Trương Huyền líu lưỡi.

Tiểu Hoàn đan, đan dược cấp sáu, coi như cường giả Thánh cảnh bị thương, cũng có hiệu quả trị liệu cực lớn, bán đi ít nhất giá trị mấy viên linh thạch thượng phẩm!

Vừa ra tay liền đưa tiễn... làm cho hắn có chút ngượng ngùng.

- Xử trí nghịch đồ này như thế nào? Trương sư nói ra, ta lập tức làm theo!

Thấy hắn tiếp nhận đan dược, Vệ Nhiễm Tuyết thở phào nhẹ nhõm, nói tiếp.

Chỉ cần đối phương thu đồ vật, liền còn chỗ trống vãn hồi.

- Xử trí?

Trương Huyền chần chờ.

Kỳ thật nữ nhân này, không bắt hắn cùng Lạc Thất Thất làm văn chương, cũng sẽ không tức giận.

Dùng quan hệ thầy trò thuần khiết làm uy hiếp, lúc này mới khiến hắn dự định giáo huấn một phen, để nàng biết, làm người phải có điểm mấu chốt, không phải chuyện gì cũng có thể dùng làm văn chương.

- Như vậy đi, ta vừa vặn thiếu một học đồ, để nàng theo ta ba tháng, chuyện ngày hôm nay coi như không có gì!

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền nói.

Sự tình di tích Ngô Dương Tử, còn chưa nói ra a, cùng nàng còn có gặp nhau, không bằng trước thu làm học đồ, đến lúc đó muốn hỏi cũng đơn giản.

- Học đồ?

Nghe được yêu cầu này, Hồ Yêu Yêu suýt chút nữa hôn mê.

Nàng đường đường Danh Sư lục tinh, làm học đồ cho tên này?

Mở cái trò đùa gì?

Lão sư khẳng định sẽ không đồng ý!

Nếu không, mặt mũi của lão sư ở đâu?

Đang nghĩ Vệ viện trưởng khẳng định sẽ lập tức cự tuyệt, chỉ thấy ánh mắt của nàng sáng lên, tràn đầy kích động:

- Quá tốt rồi, ta thay Yêu Yêu cám ơn Trương sư!

Vị Trương sư này lý giải Kinh Hồng sư đến cảnh giới cực kỳ cao thâm, làm học đồ của hắn, chỉ cần học tập tốt, khẳng định tiến bộ rất nhanh, càng ngày càng mạnh!

Nói thật, cái thân phận này, xem như nàng cũng cực kỳ hâm mộ, làm sao có thể cự tuyệt.

- Lão sư...

Hốc mắt Hồ Yêu Yêu đỏ lên, vội vàng hô.

- Tốt rồi, có thể được Trương sư thu làm học đồ, là phúc phận ngươi đã tu luyện mấy đời! Từ hôm nay trở đi, ngươi liền rời tiểu viện này, đi theo Trương sư, học tập cho giỏi, tranh thủ việc học có thành tựu, sớm ngày trở về!

Cắt ngang đối phương, Vệ Nhiễm Tuyết nói.

Làm ân sư thụ nghiệp của đối phương, quyền quyết định vẫn phải có.

- Học đồ...

Hồ Yêu Yêu cắn chặt răng, cảm thấy nước mắt chảy ra.

Lão sư lại trực tiếp đáp ứng? Vì cái gì?

Bản thân đi tìm tên này đến, vốn là muốn ra oai phủ đầu, thu phục thành thuộc hạ, cái này tốt rồi... Biến thành học đồ của đối phương!

Cái này gọi là chuyện gì!

- Đa tạ tiểu Vệ!

Nghe được đối phương đáp ứng, Trương Huyền cũng thở phào nhẹ nhõm.

- Trương sư, đây là huy chương đẳng cấp của ngươi, ta đã giúp ngươi xin! Còn có lệnh bài trưởng lão của ta, trong học viện, quy tắc rườm rà, phiền phức cũng không ít, có cái này, có thể giải quyết rất nhiều!

Cổ tay khẽ đảo, Vệ Nhiễm Tuyết lấy ra huy chương, cùng một lệnh bài trưởng lão đưa tới.

Giữa trưa sau khi nàng trở về, liền xin tổng bộ, rất nhanh liền nhận được hồi phục, chế tác tốt huy chương, đến tìm Hồ Yêu Yêu, không nghĩ tới vừa đến liền nhìn thấy màn này.

- Đa tạ!

Tiếp nhận huy chương cùng lệnh bài, Trương Huyền nhẹ gật đầu.

Không thể không nói tiểu Vệ này, tốc độ làm việc rất nhanh.

- Vậy ta sẽ không quấy rầy, cáo từ trước!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK