Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Học, học... Học đồ?

- Học đồ của Trương Huyền?

Đám người Tiết Chân Dương ách ngay tại chỗ, cả đám giống như gặp quỷ.

Tình huống gì?

Ngươi không phải luôn mồm muốn giáo huấn Trương Huyền sao? Làm sao một cái chớp mắt liền biến thành học đồ của hắn?

Học đồ chia làm hai chủng loại, một loại là tân thủ mới tiếp xúc nghề nghiệp này, ngay cả nhất tinh cũng không có khảo hạch thành công, đi theo sau chức nghiệp giả chính thức học tập.

Một loại khác là chức nghiệp cấp thấp làm học đồ cho chức nghiệp cấp cao.

Nói là học tập tri thức, kỳ thật ngay cả đệ tử cũng không bằng, phụ trách chân chạy làm việc vặt.

Mỗi người bọn họ đều có dạng học đồ này, thật giống như nữ hài Tâm Như cách đó không xa.

Bởi vì không kém hạ nhân nhiều, vì phân chia loại học đồ thứ nhất, lại được xưng là tọa hạ học đồ.

Ngươi không phải muốn cho Trương sư thần phục sao?

Làm sao thời gian nháy mắt, biến thành học đồ của hắn?

- Ta thất bại, không phải đối thủ của Trương sư... mời chư vị về đi!

Giới thiệu xong bản thân, Hồ Yêu Yêu không nói thêm lời, khoát tay áo.

- Cái này...

Vốn là muốn ăn mừng, nghe nói như thế, đám người Đổng Hân, Tiết Chân Dương kìm nén sắc mặt đỏ lên, đành phải lui ra ngoài.

- Chuyện gì xảy ra?

Đi ra tiểu viện, ba người nhìn nhau, tất cả đều tràn đầy sương mù.

- Xem bộ dáng là nàng không có giáo huấn được Trương Huyền, ngược lại bị đối phương dạy dỗ!

Đổng Hân nhịn không được nói.

Căn cứ nàng lý giải Hồ Yêu Yêu, chỉ có một loại giải thích này.

- Nhìn tình huống hẳn vậy...

Tiết Chân Dương vò đầu:

- Đây chính là Hồ Yêu Yêu ah, ta cùng nàng giao thủ mấy lần đều bị thiệt thòi, thế mà thua ở trong tay một tân sinh, ngay cả mình cũng góp vào...

- Tân sinh này thật tà môn... Nhưng chẳng biết tại sao, càng tà môn, ta ngược lại càng có hứng thú!

Mắt sáng lên, Long Thương Nguyệt nói.

Bọn họ đều là thiên tài siêu cấp, lúc nào sợ qua người khác.

Một tân sinh, vừa đến liền độc cổ phong tao, ngay cả việc buôn bán của bọn hắn cũng đoạt, quả thực gan lớn đến cực hạn.

- Nói thật, ta cũng cực kỳ hứng thú.

Đổng Hân cười cười, nhớ tới sự kiện kia, quay đầu nhìn về phía Tiết Chân Dương cách đó không xa:

- Ngươi không nói đã phái người đi tìm tân sinh phiền toái sao? Hiện tại xử lý thế nào rồi?

- Ta còn tưởng rằng, hôm nay Yêu Yêu có thể đắc thủ, liền trước thời hạn phái người hợp nhất những tân sinh nhảy nhót kia... Dựa theo thời gian suy tính, nên mạnh mẽ giáo huấn bọn hắn một trận!

Tiết Chân Dương nói.

- Thực lực mấy thuộc hạ của ngươi, ta rất yên tâm, nhưng mà những tân sinh này dùng Trương Huyền làm chỗ dựa, làm như vậy, ta sợ chính diện đắc tội, dẫn tới càng nhiều phiền phức?

Đổng Hân trầm tư một chút nói.

- Chính diện đắc tội? Vậy thì sao? Từ khi hắn phá chúng ta buôn bán, cũng đã là địch nhân rồi, chẳng lẽ ngươi còn trông cậy vào kẻ địch nhân từ? Nói đùa cái gì đó! Lại nói, người của ta là quang minh chính đại đi khiêu chiến, phù hợp quy củ của học viện, coi như Trương Huyền cảm thấy khó chịu, lại có thể làm gì được ta? Phù hợp quy củ, xem như Mi viện trưởng, Triệu viện trưởng đến cũng nói không được cái gì!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, trên mặt Tiết Chân Dương lộ ra tự tin:

- Trừ khi... ở trên võ kỹ có thể thắng mấy thuộc hạ của ta, nếu không, liền đợi bị đánh đi!

- Ngươi đi khiêu chiến võ kỹ?

Long Thương Nguyệt sững sờ, nhịn không được cười lên:

- Cũng đúng, ngươi là đại sư huynh của Võ Kỹ học viện, đệ tử của viện trưởng! Lý giải đối với thương pháp, càng đạt đến cảnh giới cao thâm khó lường. Mấy thuộc hạ kia, đạt được ngươi chỉ điểm cùng truyền thụ, lĩnh ngộ võ kỹ cũng là nhất đẳng. Coi như Trương sư kia lại có thiên phú, nhiều nhất ở luyện khí, thuần thú bất phàm, võ kỹ cần thời gian rèn luyện, đạt tới tâm thần hợp nhất, còn rất khó làm được!

Võ kỹ không giống chức nghiệp khác, cần tích lũy tháng ngày không ngừng tôi luyện, mới có hiệu quả.

Mặc dù Tiết Chân Dương làm việc nóng nảy, tính khí ngay thẳng, nhưng lý giải võ kỹ, nhất là thương pháp, tuyệt không phải người bình thường có thể so sánh.

Nghe nói đã lĩnh ngộ vũ khí chi tâm, đạt đến cảnh giới nhân thương hợp nhất.

- Đúng vậy, tuy chúng ta là Danh Sư, nhưng cũng là võ giả, không để bọn hắn biết lão sinh lợi hại, chỉ sợ còn thật sự cho rằng, những năm này ở Danh Sư học viện phí công chờ đợi!

Sống lưng của Tiết Chân Dương như một cây giáo, trên mặt tán phát ra tự tin làm cho không người nào có thể kháng cự.

Âm mưu quỷ kế, hắn chơi không lại Hồ Yêu Yêu, mỗi lần đều mắc lừa, nhưng muốn nói lực chiến đấu chân chính, người sau khẳng định không phải đối thủ.

Trường thương phát huy, uyển như du long, năm thứ năm có thể thắng hắn, cũng không có mấy cái.

- Không sai, quan hệ là phụ trợ, thực lực mới là vương đạo! Đi, qua nhìn một chút, ngươi thế làm sao giáo huấn đám tân sinh kia!

Long Thương Nguyệt nhẹ nhàng cười một tiếng.

- Được...

Tiết Chân Dương gật đầu.

Ba người cùng một chỗ đi tới khu ký túc xá tân sinh ở lại.

...

Cùng Lạc Thất Thất rời tiểu viện của Hồ Yêu Yêu, mới vừa trở lại khu tinh anh, liền thấy Nhược Hoan công tử lo lắng đứng ở ngoài cửa.

- Trương sư, Thất Thất học trưởng!

Nhìn thấy bọn họ chạy tới, ánh mắt sáng lên, vội vàng đi tới gần.

- Ta cũng đang muốn đi tìm ngươi!

Trương Huyền hừ một tiếng.

- Tìm ta?

Nhược Hoan công tử sững sờ.

- Giáo Chức Công Tế Giải là ngươi miễn phí đưa cho những người khác?

Trương Huyền nói.

Tên này đưa vật cho người, kết quả bản thân không biết chút nào, thành cái đinh trong mắt rất nhiều học hội, có thể nói người nằm trong nhà, họa từ trên trời rơi xuống... Còn không có tìm đối phương tính sổ, lại dám qua tìm mình, lá gan thật rất lớn.

- Đây là ta phải làm! Trương sư không cần nhớ ở trong lòng!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK