Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ngươi cảm thấy vậy thì thắng?

Thấy hắn hưng phấn như thế, Trương Huyền lắc đầu, đột nhiên bàn tay buông lỏng, thân trúc trong tay rơi trên mặt đất.

- Buông tay?

Ưng Cần sững sờ.

Vũ khí là thứ trọng yếu nhất của tu luyện giả, nhất là ở thời điểm tỷ võ, một khi buông ra, chẳng khác nào rơi vào bị động, làm sao trực tiếp ném đi?

- Vũ khí, là thân thể kéo dài mà thôi, thương pháp, coi như không có thương, cũng có thể thi triển!

Đang kỳ quái, liền nghe thanh niên phía trước cười nhạt một tiếng, thanh âm vang lên bên tai, ngay sau đó liền thấy Trương Huyền nhảy lên, trong nháy mắt cả người giống như biến thành một cây trường thương.

Thương ý phô thiên cái địa cuốn tới, giờ khắc này, hắn chính là thương, thương chính là hắn, căn bản không phân rõ được.

- Cái này, cái này... Đây là cảnh giới nhân thương hợp nhất?

Con ngươi co rụt lại, toàn thân Ưng Cần cứng ngắc.

Trong truyền thuyết, lĩnh ngộ thương tâm đạt tới cảnh giới nhất định, liền có thể làm được nhân thương hợp nhất.

Lúc này, coi như trong tay không thương, chỉ cần trong lòng thương bất diệt, đồng dạng có thể hóa thành thương ý lăng lệ, người cản giết người, phật cản giết phật!

Loại cảnh giới này, coi như Tiết Chân Dương học trưởng cũng không làm được, làm sao người trước mắt này làm được?

Thời gian không còn kịp để hắn ngẫm nghĩ, Trương Huyền hóa thành trường thương, thời gian nháy mắt đã tới gần, ngón tay biến hóa mũi thương, mang theo phong mang chói tai, điểm ở trên mũi thương của hắn.

Ầm ầm!

Một cỗ lực lượng khổng lồ đánh tới, toàn thân Ưng Cần chấn động, lập tức cảm thấy vô số thương ý xông vào trong cơ thể, để phòng ngự của hắn sụp đổ.

Phốc!

Cuồng phun một ngụm máu tươi, ngay cả cơ hội phản kháng cũng không có, thân thể bay ra ngoài.

Lạch cạch!

Bay ra khoảng cách mấy chục mét, từ trên đài cao ngã xuống, trường thương cũng bay không biết bao xa, đâm trên mặt đất.

Phốc!

Lần nữa phun ra một ngụm máu tươi.

- Ta thua...

Nhìn xem Trương Huyền trên đài vẻ mặt lạnh nhạt, Ưng Cần xiết chặt nắm đấm, vẻ mặt trắng bệch.

Không nghĩ tới hắn không áp chế tu vi, phát huy tất cả thực lực, vẫn bị đối phương đánh tan!

Loại thực lực này, coi như so với Chân Dương hội trưởng, chỉ sợ cũng không kém.

- Ngươi biết mình thua ở chỗ nào không?

Đang mất hết tinh thần, liền nghe thanh âm của Trương Huyền nhàn nhạt vang lên.

- Thua là thua, ta sẽ rời Chân Dương hội, đến làm người canh cổng, ngươi không cần chê cười...

Ưng Cần cắn răng, giãy dụa đứng lên.

Thân là người tu luyện thương pháp, phải cứng cỏi như thương.

Đã sớm nói làm người giữ cửa, liền phải tuân thủ lời hứa, sẽ không chống chế.

- Chê cười?

Trương Huyền lắc đầu:

- Ta chỉ là để cho ngươi biết, mặc dù thương pháp là kỹ nghệ có thể theo đuổi cả đời, nhưng không phải là chỉ trường thương trong tay ngươi!

- Có ý gì?

Ưng Cần sững sờ.

- Thương pháp, là một loại kỹ nghệ, là một loại năng lực, là một loại đồ vật dụng tâm cảm ngộ, không phải là dùng thương mới có thể thi triển.

Trương Huyền chắp hai tay sau lưng nhìn qua:

- Thật giống như, ngươi bị ta cận thân công kích, khi đó, chỉ cần ngươi buông bỏ ràng buộc, buông đi trường thương, lấy được, sẽ là thế giới hoàn toàn mới, đáng tiếc... Ngươi không làm!

- Cho nên... ngươi thua!

- Ta...

Ưng Cần ngẩn ngơ.

Quả thực, mới vừa rồi đối phương bắt lấy trường thương của hắn, dùng chổi lông gà quất hắn, hắn hoàn toàn có thể buông tay, xem như tay không tấc sắt, không phát huy ra được thực lực, nhưng chạy trốn vẫn vô tư, sẽ không bị đối phương đánh mặt mũi bầm dập.

- Về sau ta dùng thân trúc dài chiến đấu với ngươi, đột phá phòng vệ, cận thân công kích là đúng, nhưng ngươi quên, ta tu luyện thương pháp, đã không nhìn ngoại vật, người cũng là thương, thương cũng là người! Cho nên, mới có thể ở trong nháy mắt buông thân trúc, trực tiếp ra tay!

Trương Huyền nói tiếp.

- Cái này...

Toàn thân Ưng Cần cứng ngắc.

Đối phương nói không sai.

Hắn ngày ngày luyện thương, đã sớm xem thứ này là sinh mệnh, do đó đối phương tới giằng co, cũng không đành lòng buông tay.

Bởi vì một khi buông tay, cũng cảm giác mất đi sinh mệnh, không thể chiến đấu tiếp!

- Không buông tay, làm sao lĩnh ngộ chân lý? Học được thương pháp cao thâm hơn?

Trương Huyền cười khanh khách nhìn qua.

- Buông tay? Chân lý?

Ưng Cần lẩm bẩm, vẻ mặt hốt hoảng.

Từ nhỏ luyện thương, hắn sớm đã coi vũ khí này là một bộ phận của thân thể, như cánh tay và con mắt.

Để hắn từ bỏ cánh tay cùng con mắt? Làm sao có thể?

Nhưng mới vừa rồi chiến đấu, đối phương rõ ràng cho hắn bài học, không buông tay... Chết!

Buông tay, giải thoát, càng thêm linh hoạt, càng thêm tự do, có khả năng chiến thắng!

- Thương ở trong lòng, trong lòng có thương, mới thật sự là thương, trong tay, là một công cụ mà thôi!

Thấy hắn như có lĩnh ngộ, Trương Huyền tiếp tục nói.

- Trong lòng có thương, mới thật sự là thương?

Cẩn thận phỏng đoán câu nói này, một lát sau, Ưng Cần phun ra một ngụm trọc khí, con mắt mở ra, ánh mắt trước đó đục ngầu, từ từ trở nên rõ ràng.

Phù phù!

Ưng Cần quỳ rạp xuống đất, cúi đầu, thái độ thành kính.

- Đa tạ chỉ điểm, ta nguyện ý bái Trương sư làm thầy, cùng ngài học tập thương pháp!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK