Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Gặp viện trưởng?

Tôn lão sư nhíu mày, nhìn Trương Huyền một cái, phát hiện mình không nhận ra, lập tức rơi vào trên người Ngụy Trường Phong, ánh mắt sáng lên:

- Nguyên lai là Linh Tài các Ngụy các chủ tới, ta đi bẩm báo gia sư!

Ngụy Trường Phong là cường giả Thánh cảnh, là nhân vật nổi danh Hồng Viễn thành, không ít người đều gặp đồng thời nhận biết.

Ngụy Trường Phong nhẹ gật đầu.

Tôn lão sư xoay người đi vào, nữ tử ở một bên dọa đến suýt chút nữa ngồi dưới đất.

Vừa rồi tên này đi theo sau lưng thanh niên, một câu cũng không nói, còn tưởng rằng là hạ nhân, nằm mơ cũng không nghĩ tới, lại là Linh Tài các Các chủ!

Cường giả Thánh cảnh làm hạ nhân... thanh niên này đến cùng là ai?

Mặt nàng trong nháy mắt trắng bệch.

Tôn lão sư đi vào tiểu viện, rất nhanh vội vã tới gần, khẽ khom người:

- Hai vị, mời!

- Ân!

Không để ý tới nữ tử kinh ngạc sắp ngốc mất, Trương Huyền nhấc chân đi vào.

Vừa tiến vào tiểu viện, lập tức cảm thấy mùi thuốc xông vào mũi, linh khí nồng nặc, giống như gió lốc quanh quẩn ở bên tai, phát ra thanh âm nghẹn ngào.

- Linh khí hối minh?

Trương Huyền sững sờ.

Loại tiếng vang này, không chỉ linh khí hình thành, mà là hội tụ vô số bảo vật, hình thành hòa âm.

Ngẩng đầu nhìn về phía trước, chỉ thấy trong sân, là dược viên không lớn, chỗ linh khí hối minh đang ở trong đó, bên trong trồng đủ loại cây cối, muôn hồng nghìn tía, để người ta nhìn lên một cái, tinh thần liền sảng khoái.

- Đoạn Âm Thảo, Nhất Tiếu Hoa, Thất Tâm Lưu Lan... Nơi này thế mà có nhiều Thánh dược như vậy?

Trương Huyền nhíu mày.

Mặc dù Dươc viên này không lớn, chỉ có mấy trăm dược vật, nhưng từng cái cấp bậc không thấp, thậm chí Thánh dược cũng thấy được mấy gốc.

- Ân? Thập Diệp hoa?

Vừa đi về phía trước vừa quan sát, đột nhiên ánh mắt hắn sáng lên.

Thập Diệp hoa, dược vật Thánh cấp.

Hoàn toàn chín muồi, mười lá cây nở rộ mười đóa hoa màu sắc khác nhau, đối ứng ba hồn bảy phách của người, Ngụy Như Yên dùng thứ này tẩm bổ linh hồn, nhanh thì ba ngày, chậm một tuần, khẳng định có thể để cho nàng tỉnh táo lại.

- Thiếu gia, gốc Thập Diệp hoa kia, có thể hay không?

Đang đang quan sát, Ngụy Trường Phong truyền âm, rất hiển nhiên, vị Linh Tài các Các chủ kia cũng nhìn thấy bụi dược liệu này.

Vì cứu chữa nữ nhi, hắn lý giải dược liệu cũng không yếu.

- Ân, gốc Thập Diệp hoa này có thể cứu con gái của ngươi, có điều, nếu như hoa nở mà nói, công hiệu sẽ mạnh lên không ít.

Trương Huyền gật đầu.

Gốc Thập Diệp hoa này, là trạng thái phiến lá, cách nở hoa còn có một đoạn thời gian.

Nhưng Ngụy Như Yên khẳng định không đợi được, coi như không đạt tới công hiệu lớn nhất, cứu mạng còn có thể làm được.

Nghe được thiếu gia xác nhận, Ngụy Trường Phong thở phào nhẹ nhõm, trong mắt tràn đầy kích động.

- Lão sư, Ngụy các chủ đến rồi!

Hai người mới vừa nói xong, tiếng của Tôn lão sư vang lên, lập tức liền thấy một lão giả ở cách đó không xa, khom người bón phân cho cây cối.

Bộ dáng sáu, bảy mươi tuổi, chòm râu hoa râm.

Phía trước hắn là một đóa hoa đỏ tươi, phía trên hoa văn rõ ràng, mang theo vẻ yêu diễm, lão giả nhẹ nhàng đào đất, đổ vào một chậu chất lỏng đỏ tươi, chậm rãi lấp bùn đất về.

- Yêu Huyết Hoa?

Trương Huyền nhíu mày.

Cây hoa này, hắn nhận biết, mặc dù cũng là dược vật Thánh cấp, nhưng có rất ít người trồng.

Không phải bởi vì đóa hoa không có tác dụng lớn, mà là nuôi dưỡng quá khó khăn.

Bởi vì thứ này chỉ có máu tươi tẩm bổ, mới có thể sống sót!

Nuôi một đóa hoa như vậy, ít nhất phải săn giết mười con Linh thú trở lên, cực kỳ đáng sợ.

- Xem ra niên kỉ của vị Vưu phó viện trưởng này không nhỏ...

Mặc dù khó nuôi, nhưng công hiệu lại cực lớn, một khi thành thục phục dụng, có thể để người ta tăng huyết khí, kéo dài tuổi thọ.

Vưu phó viện trưởng tĩnh tâm chăn nuôi, chỉ sợ chính là vì mục đích này.

Nếu không, đường đường Danh Sư, làm sao có thể lao tâm lao lực nuôi dưỡng nó.

- Ân!

Khoát tay áo, lão giả cũng không xoay người, mà giẫm bằng mặt đất, lúc này mới rửa mặt rửa tay một cái, xoay người nhìn lại.

- Nghe qua đại danh của Ngụy các chủ, lúc này còn là lần đầu tiên gặp.

Vưu phó viện trưởng cười nhìn qua.

- Tại hạ cũng sớm nghe nói Vưu phó viện trưởng, am hiểu nuôi dưỡng dược liệu, hôm nay gặp mặt, quả nhiên mở rộng tầm mắt!

Ngụy Trường Phong ôm quyền.

- Không tính là am hiểu gì, chỉ là yêu thích mà thôi. Không biết Ngụy các chủ đột nhiên đến thăm là có chuyện gì?

Vưu phó viện trưởng hỏi.

Tất cả mọi người là cường giả Thánh cảnh, mặc dù chưa từng gặp mặt, nhưng cũng nghe tên, không cần thiết hàm súc.

Chưa từng gặp nhau, đột nhiên đi tới, muốn nói không có việc gì, hắn khẳng định không tin.

- Vưu phó viện trưởng người sảng khoái nói chuyện cũng sảng khoái, tại hạ đến đây, quả thực là có việc muốn nhờ...

Ngụy Trường Phong khom người:

- Tại hạ muốn mua gốc Thập Diệp hoa kia của phó viện trưởng!

- Thập Diệp hoa?

Nhìn thoáng qua cây dược liệu phun ra nuốt vào linh khí trong viện kia, Vưu phó viện trưởng lắc đầu:

- Thật không tiện, bụi dược liệu này không bán!

Vẻ mặt của Ngụy Trường Phong quýnh lên:

- Tại hạ cầu bụi dược liệu này là vì cứu người, mong phó viện trưởng thành toàn...

- Ta đã nói không bán, Tôn Nguyên, tiễn khách!

Vưu phó viện trưởng khoát tay áo.

- Vâng!

Tôn lão sư Tôn Nguyên đi lên phía trước, khẽ khom người:

- Hai vị, mời!

- Cái này...

Ngụy Trường Phong vội mở miệng:

- Ta biết tùy tiện xin thuốc có chút đường đột, nhưng ta thật vì cứu người, giá cả bao nhiêu, phó viện trưởng cứ mở miệng, chỉ cần ta có thể giao nổi, nhất định sẽ không tiếc!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK