Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Vu hồn ly thể!

Cũng không có gì có thể chần chờ, tinh thần khẽ động, Vu hồn từ lông mày tâm nhảy ra ngoài, nhẹ nhàng nhoáng một cái, nhanh chân bay vút về phía Y Sư học viện.

Có kinh nghiệm từ Vệ Nhiễm Tuyết, biết xem như Vu hồn, cũng phải cẩn thận, nên đi không nhanh, hao tốn tiếp cận nửa canh giờ, lúc này mới đi đến lân cận Y Sư tháp.

- Tàng thư khố của Y Sư học viện ở vị trí này...

Bởi vì ban ngày tới qua một lần, chuyên môn nhìn kỹ vị trí, lại tới, liền lộ ra xe nhẹ đường quen, thời gian không lâu, đi tới gần tàng thư khố.

Tàng thư khố nguy nga cao lớn, tản mát ra khí tức đặc biệt, cho người ta một loại hương vị nặng nề cùng trang nghiêm.

Giống như Kinh Hồng viện Tàng Thư các, cần học phần cùng thẻ học viên mới có thể tiến nhập, Trương Huyền cũng không vội vã, an tĩnh chờ ở bên ngoài.

Y Sư học viện khác Kinh Hồng học viện, người sau nhân viên thưa thớt, đọc sách cũng không nhiều. Cái trước thân là học viện bài danh thứ năm, học sinh mấy vạn, mỗi ngày ra ra vào vào, sang đây xem sách không biết bao nhiêu, chỉ cần chờ đợi, khẳng định có cơ hội.

Quả nhiên, cũng không lâu lắm, liền có người từ bên trong đi ra, nhân cơ hội này, một lần hành động chui vào.

Đi vào phòng lập tức nhìn thấy vô số thư tịch.

- Bắt đầu đi!

Nhẹ nhàng cười một tiếng, Trương Huyền cũng không nói nhảm, ánh mắt quét tới giá sách, trong nháy mắt vô số thư tịch, tới tấp đi vào trong óc.

...

Trương Huyền trở lại học viện, bên Tôn Cường cũng đến chỗ ở.

Chờ đến trời tối, chỉ thấy đám người Vương Dĩnh ủ rũ cúi đầu trở về.

Ở lân cận Danh Sư học viện, muốn tìm được một phủ đệ thích hợp, quả thực rất khó, nếu không Tôn Cường không có khả năng nhiều ngày như vậy, cũng không thu hoạch được gì.

- Trịnh Dương tiểu thiếu gia đâu? Không phải cùng các ngươi chung một chỗ sao?

Đang định nói cho mọi người, không cần tiếp tục tìm, đột nhiên Tôn Cường nhướng mày, nhịn không được hỏi.

Ba học sinh của thiếu gia, Vương Dĩnh, Lưu Dương đều đã trở về, Trịnh Dương vẫn còn không thấy tung tích.

- Chúng ta cũng không biết, buổi sáng sau khi ra cửa, hắn liền tách ra, chẳng qua không có gì, hẳn là rất nhanh sẽ trở về!

Lưu Dương nói.

- Đúng vậy, Trịnh Dương làm người cơ cảnh, lại được lão sư chân truyền, sẽ không có sự tình!

Vương Dĩnh cũng nhẹ gật đầu.

Trong rất nhiều học sinh thân truyền của Trương sư, năng lực mạnh nhất là Viên Đào, thứ hai chính là Trịnh Dương, hắn ra ngoài không gieo họa người khác là tốt lắm rồi, làm sao sẽ thiệt thòi?

Đang nói chuyện, chỉ thấy một bóng người đi trở về, không phải Trịnh Dương thì là ai.

- Cường thúc!

Đi tới gần, con mắt Trịnh Dương tỏa ánh sáng, trên mặt lộ ra hưng phấn.

- Ngươi tìm được chỗ ở?

Nhìn bộ dáng của hắn, Tôn Cường nghi ngờ nhìn qua.

- Không có... Nhưng mà gặp phải một việc... Muốn thương nghị với Cường thúc một chút!

Trịnh Dương vò đầu.

- Thương nghị với ta? Nói đi, chuyện gì?

Tôn Cường hỏi.

Trước đó Trương Huyền đã thông báo, để mấy học sinh này nghe theo Tôn Cường an bài, đám người Trịnh Dương đều xưng hô Cường thúc.

- Là như vậy, hôm nay ta đi ra ngoài, gặp một gia hỏa muốn cùng ta học tập thương pháp, ta muốn thu làm học sinh, để hắn ở đây vài ngày, không biết có thể hay không?

Trịnh Dương có chút lúng túng nói.

- Thu học sinh?

Tôn Cường trừng to mắt.

Ngươi vẫn là học sinh, liền muốn thu học sinh?

- Đúng vậy, thương pháp của người này cũng không tệ lắm, có cơ sở nhất định, ta tùy tiện chỉ điểm mấy lần, để hắn rất hưng phấn, nhất định phải bái ta làm thầy, đưa cho không ít học phí... Ta cũng không tiện cự tuyệt...

Trịnh Dương do dự một chút nói.

Hôm nay hắn ra ngoài tìm nhà, vừa vặn gặp một ác bá, nên tức giận ra tay, giáo huấn người kia xong, thanh niên này liền tìm tới, nói muốn theo hắn học thương.

Hơn nửa năm, hắn một mực theo Trương sư khổ luyện không ngừng, sớm đã đạt tới cảnh giới quỷ thần khó lường, nghe được có người muốn học, nhịn không được chỉ điểm vài câu, không nghĩ đến thanh niên này ngộ tính cực cao, thế mà vừa học liền biết.

Mặc dù thương pháp bản thân yếu chút, may mắn cơ sở còn có thể, lập tức để hắn sinh ra tâm tư thu đồ.

Hiện tại hắn vẫn là học sinh, không xuất sư, muốn thu đồ, phải cùng sư phụ thương nghị một chút.

Sư phụ vắng mặt, tự nhiên trưng cầu ý kiến của Cường thúc.

- Cho học phí? Cho bao nhiêu?

Tôn Cường nhìn qua.

- Đều ở nơi này!

Trịnh Dương đưa tới một chiếc nhẫn.

Tôn Cường nghi ngờ nhận lấy, chân khí nhúc nhích xem xét, con mắt lập tức trợn tròn:

- Hai vạn linh thạch trung phẩm, nhiều đan dược như vậy... Đều là học phí hắn bái sư?

Trong trữ vật giới chỉ, một đống lớn đồ vật, lại có hai vạn linh thạch trung phẩm, cùng không biết bao nhiêu dược vật.

Tổng giá trị cộng lại, tuyệt đối không dưới năm vạn linh thạch trung phẩm...

Nhiều tiền như vậy, chỉ cùng hắn học tập thương pháp?

Trịnh Dương này, từ nơi nào bắt được thổ hào?

- Đúng vậy, ta muốn thu... chỉ là sợ lão sư không đồng ý, mong Cường thúc hỗ trợ nói ngọt hai câu...

Trịnh Dương có chút xấu hổ.

- Yên tâm đi, nhiều học phí như vậy, thiếu gia khẳng định sẽ đồng ý, lại nói, thiếu gia thân là Danh Sư, tự nhiên cũng hi vọng truyền thừa của mình có thể phát dương quang đại, không cần lo lắng!

Tôn Cường cười nói.

Cùng thiếu gia tiếp xúc lâu như vậy, tập tính gì hắn còn không biết?

Chỉ cần giao đủ học phí... Đừng nói thu một đồ đệ, coi như lại đến tám cái, cũng sẽ không nhiều lời.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK