Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Chẳng lẽ, những người kia giảng bài, nội dung thật lợi hại như vậy?

- Dù sao ta nghe nói, người nghe qua khóa, đều có mức độ đột phá khác biệt, từ đó thực lực tăng nhiều!

Học viên nói.

- Còn có loại sự tình này...

Long Thương Nguyệt, Đổng Hân từng người xiết chặt nắm đấm:

- Xem ra về sau... phải cẩn thận Chân Dương hội!

Một màn đồng dạng, còn phát sinh ở học hội khác, không ít lão sư thậm chí cũng bị khiếp sợ.

Để ba thiếu niên không tới hai mươi làm khách khanh trưởng lão, đây chính là sự tình toàn bộ Danh Sư học viện chưa bao giờ có.

Trong nháy mắt huyên náo cả trường, không ít tân sinh cũng biết.

Nhưng bọn họ chỉ biết Võ Kỹ học viện có khách khanh trưởng lão mới, mà không biết họ tên xác thực, tự nhiên càng không biết lai lịch của ba người này.

...

Học viện chấn động, đều đang khiếp sợ vì ba vị khách khanh trưởng lão, bên Trương Huyền rốt cục trở lại học viện.

- Vưu phó viện trưởng nói trong hai ngày, mang Vân Vụ hoa đến, về thời gian còn kịp!

Tiến vào học viện, Trương Huyền không có trở về khu tinh anh, mà trực tiếp đi Y Sư học viện.

Mặc dù dùng hồn lực tẩm bổ Ngụy Như Yên, đã ổn định lại, tạm thời không có vấn đề quá lớn, nhưng kiên trì không lâu, nhất định phải nhanh cứu chữa mới được.

Nói cách khác, nhất định phải đạt được Thập Diệp hoa, vì cứu người, cũng vì... Ngụy Trường Phong chết đi!

Xe nhẹ đường quen, rất nhanh liền đến Y Sư tháp, tìm tới nơi ở của Vưu phó viện trưởng, gõ cửa một cái.

Tôn Nguyên lão sư đi ra.

- Ngươi...

Thấy là Trương Huyền, Tôn Nguyên kinh ngạc.

Vân Vụ lĩnh nguy hiểm, hắn biết rõ rõ ràng ràng, làm sao có thể không có việc gì?

- Ta tới gặp Vưu phó viện trưởng!

Trương Huyền nói.

Biết rõ Vân Vụ lĩnh nguy hiểm, phó viện trưởng còn để Ngụy Trường Phong ngắt Vân Vụ hoa, chỉ sợ là cố ý.

Mặc dù tức giận, nhưng vì Ngụy Như Yên, hắn vẫn nhịn xuống.

Thập Diệp hoa, loại Thánh dược có thể khôi phục linh hồn này, toàn bộ Hồng Viễn thành khả năng chỉ có vị phó viện trưởng này mới có, Trường Phong đã chết, không thể để cho kiên trì cùng hi vọng của hắn rơi vào khoảng không.

- Mời vào...

Tôn Nguyên sửng sốt một chút, vẫn gật đầu, để hắn đi vào.

Rất nhanh liền nhìn thấy Vưu phó viện trưởng.

- Vưu viện trưởng, đây là Vân Vụ hoa, dựa theo ước định của ngươi, trong vòng hai ngày lấy được!

Trương Huyền không có đi vòng, cổ tay khẽ đảo, đưa tới đóa hoa mà Ngụy Trường Phong liều mạng lấy được ra.

- Nhận được?

Vưu phó viện trưởng sững sờ, tiếp nhận hộp ngọc, tiện tay mở ra.

Một cỗ mây mù chi khí từ trong hộp bay lên, uyển như bụi mù, cho người ta một loại cảm giác sảng khoái.

Vân Vụ hoa, coi như không nung, cũng cho người một loại hưởng thụ khác, bằng không thì cũng không có khả năng nổi danh như thế, thậm chí Hồng Viễn hoàng thất cũng coi là bảo vật.

- Quả thực là Vân Vụ hoa!

Vưu phó viện trưởng nhẹ gật đầu.

- Như vậy phải chăng có thể cho ta Thập Diệp hoa?

Trương Huyền nói.

- Không thể!

Vưu phó viện trưởng lắc đầu:

- Ta muốn là Vân Vụ hoa tươi mới, mục đích là vì nuôi dưỡng. Ngươi bây giờ cho ta một cây hái xuống, đã tử vong, làm sao cho ngươi? Như vậy đi, nếu như ngươi thật muốn Thập Diệp hoa, lấy đến cho ta một cây Vân Vụ hoa còn sống!

- Sống?

Trương Huyền sầm mặt lại.

Thời điểm đối phương nói trao đổi, hắn liền ở bên cạnh, căn bản chưa nói qua cái gì sống!

Bây giờ lại tìm cớ, rất rõ ràng, là không muốn cho hắn Thập Diệp hoa!

- Tốt, sống liền sống...

Mặc dù có chút giận, nhưng Trương Huyền vẫn gật đầu, nắm hộp ngọc ở trong lòng bàn tay, tinh thần khẽ động, truyền vào một tia Thiên Đạo chân khí.

Cùng thời khắc đó, vận chuyển lực lượng, từ trong giới chỉ lấy ra một giọt Địa Mạch linh dịch, lặng lẽ nhỏ ở trên gốc.

Dù bụi dược liệu này bị rút ra gần một ngày một đêm, nhưng đặt ở trong hộp ngọc, bảo trì lại mới mẻ.

Lại dùng Thiên Đạo chân khí cùng Địa Mạch linh dịch có thể tẩm bổ vạn vật, hẳn là có thể cứu sống.

Quả nhiên, Thập Diệp hoa thoạt nhìn có chút ủ rũ, ở dưới chân khí cùng Địa Mạch linh dịch trợ giúp, lần nữa khôi phục lại, ngạo nghễ dựng đứng, tản mát ra mùi thơm kinh người.

- Sống lại?

Tôn Nguyên nhịn không được ngẩn ngơ.

Ngay cả Vưu phó viện trưởng cũng sững sờ tại nguyên chỗ.

Nói thật, hắn căn bản là không muốn bán Thập Diệp hoa, cái gọi là Vân Vụ hoa, đều là mượn cớ mà thôi.

Vốn cho rằng, nói muốn sống, có thể để cho đối phương biết khó mà lui, không nghĩ tới thời gian nháy mắt, tên này liền làm được.

- Được rồi, Vân Vụ hoa đã sống, Vưu phó viện trưởng có thể trồng!

Thở phào nhẹ nhõm, Trương Huyền lần nữa đưa hộp ngọc tới.

- Không sai, thứ này sống lại, nhưng Thập Diệp hoa còn không có hoàn toàn hoàn thiện, ta không thể cho ngươi!

Vưu phó viện trưởng lần nữa lắc đầu:

- Không bằng như vậy đi, bụi dược liệu này đại khái mười năm sau, có thể hoàn toàn hoàn thiện, đến lúc đó, ta có thể phân cho ngươi một gốc...

- Mười năm sau?

Trương Huyền híp mắt lại, tràn đầy lửa giận:

- Trước ngươi nói, trong hai ngày lấy ra Vân Vụ hoa liền trao đổi, về sau lấy ra, ngươi còn nói muốn sống, hiện tại dược liệu sống, ngươi còn nói muốn chờ mười năm, nếu như mười năm sau, từ chối nữa thì sao?

- Thế nào, chẳng lẽ ngươi còn hoài nghi ta hay sao? Làm một học sinh, hoài nghi lão sư, vô trưởng vô ấu, còn thể thống gì? Hừ, loại nhân phẩm như ngươi, để ta làm sao cho ngươi Thập Diệp hoa?

Sắc mặt Vưu phó viện trưởng trầm xuống, hất ống tay áo:

- Ngươi đi đi, ta không bán!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK