Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Chuyện gì xảy ra?

Vội vàng đi tới gần, thấy Tiền Bối lâm tràn đầy phế tích, đám người Tôn Nguyên đều điên rồi.

Đây là địa phương hiển lộ rõ ràng sự tích huy hoàng của tiền bối, làm sao có thể phá hư?

Chẳng lẽ... Ra tay công kích?

Nghi Nan bích, Chứng Bệnh đài, là bởi vì vượt quan quá nhanh, cơ quan không chịu nổi, bản thân đổ sụp, coi như trách cứ, cũng không trách được lên đầu hắn, chỉ có thể trách cơ quan thiếu hụt, không cân nhắc đến có người giải quyết nhiều nan đề nhanh như vậy.

Nhưng Tiền Bối lâm không liên quan khảo hạch, đổ nát như thế, sẽ không phải là động thủ chứ!

Tùy ý ra tay phá hư đồ vật của Y Sư học viện, nhất là tài phú tiền bối lưu lại, tuyệt đối là tội ác tày trời, đầy đủ đưa lên toà án Danh Sư, bị trực tiếp thẩm phán!

- Cái này, cái này sao có thể...

Đang kỳ quái, chỉ thấy một trung niên vẻ mặt đờ đẫn đi tới, tràn đầy hoảng hốt, tựa như bị cái gì đả kích, sắp muốn điên rồi.

- Diệp sư...

Tôn Nguyên vội vàng hô.

Vẫn như cũ là sư đệ của hắn, chịu trách nhiệm bảo vệ Tiền Bối lâm.

Bởi vì bên Y Sư tháp thuộc Vưu phó viện trưởng chưởng quản, lão sư nhận cương vị chủ yếu, cơ bản đều là học sinh của hắn.

Nhìn thấy bọn người Tôn Nguyên, Hồ sư, Diệp sư mới phản ứng được, quay đầu nhìn về phía phế tích trước mắt:

- Đều sai, không nghĩ tới đều sai...

- Diệp sư, đến cùng xảy ra chuyện gì? Là có người dùng man lực công kích Tiền Bối lâm?

Tôn Nguyên nhịn không được hỏi.

- Man lực?

Diệp sư lắc đầu:

- Chính các ngươi nhìn liền biết...

Cũng không giải thích, lấy ra một ngọc tinh ghi chép đưa tới.

Đám người Tôn Nguyên, Hồ sư vội cúi đầu nhìn lại.

Chỉ thấy bên trong ánh sáng lóe lên, xuất hiện bộ dạng Tiền Bối lâm hoàn hảo không chút tổn hại, ngay sau đó một thanh niên đi tới, không phải Trương Huyền thì là ai!

Trương Huyền đi tới trước tấm bia đá thứ nhất.

Đây là lúc Y Sư học viện vừa mới thành lập, bi văn của vị viện trưởng thứ nhất, phía trên trình bày cả đời cống hiến của hắn, thành tựu lớn nhất chính là giải quyết Khuyển Yêu chứng.

Khuyển Yêu chứng là một chứng bệnh quỷ dị lưu hành năm đó, bị Linh thú loài chó cắn, trong vòng ba tháng sẽ phát tác, coi như cường giả Thánh cảnh cũng khó đào thoát, mới đầu toàn thân lột xác, sau đó dài lông, mấy ngày ngắn ngủi, liền sẽ mất lý trí, biến thành quái vật gặp người liền cắn.

Lúc đó bệnh chứng này lan tràn, làm hại bốn phương, vị viện trưởng kia trải qua ròng rã nửa năm khổ tâm nghiên cứu, rốt cục chế biến ra phương thuốc.

Nhưng phương thuốc này chỉ dự phòng, không thể trị tận gốc, vì giải quyết tai hoạ ngầm, học viện điều vô số cao thủ, hoả táng tu luyện giả mắc bệnh đã bị chém giết, khống chế bệnh lan tràn, lúc này mới chính thức giải quyết.

Mặc dù lúc ấy chém giết rất nhiều, nhưng tương đương cứu càng nhiều người, do đó vị viện trưởng này cũng được người sùng bái, lưu truyền tới nay.

Đang nghi ngờ, chỉ thấy Trương Huyền nhìn bia đá một cái, bờ môi mở ra, phát ra âm thanh.

- Khuyển Yêu chứng, là Linh thú loài chó, máu trong cơ thể có độc tạo thành. Chỉ cần sử dụng Quỳ Ma hai tiền, Hồng Diệp bốn tiền, nửa lạng Tử Hiểu Căn, phối hợp tâm huyết của Linh thú loài chó, rèn luyện một canh giờ, liền có thể giải quyết! Ngươi chém giết toàn bộ người bệnh hoả táng, dùng phương thuốc, giá cả gấp mấy chục lần của ta, thật không biết có gì đáng tự hào, nhưng lưu truyền hậu thế! Chẳng lẽ là muốn cho hậu nhân cảm thấy hành động của ngươi mất mặt sao?

Tạch tạch!

Nghe được hắn nói, trong tấm bia đá lưu lại ý niệm tiền bối, dường như biết phương thuốc của hắn càng thích hợp điều trị chứng bệnh hơn, năm đó chém giết, quả thực sai lầm, một hồi lay động kịch liệt, ầm vang nổ tung.

Ngay sau đó, Trương Huyền đi về phía bia đá thứ hai, giống như tấm thứ nhất, nhìn thoáng qua, lần nữa nói ra một phương thuốc, bi văn ẩn chứa ý niệm của tiền bối, lần nữa cảm thấy áy náy, chủ động nổ tung.

Một đường đi về phía trước, một đường mở miệng.

Từ nhìn bia đá, đến bắt đầu nói chuyện, ngay cả hai cái hô hấp cũng không có, nhưng mỗi lần mở miệng, tất nhiên có một bia đá nổ tung.

Nói cách khác... Hắn nói phương thuốc, đều cao cấp hơn, càng dễ phối chếhơn trên tấm bia đá lưu lại!

- Lấy y đạo giao đấu với tiền bối, để bọn hắn cảm thấy không bằng... Chủ động hủy đi lạc ấn lưu lại...

Khóe miệng đám người Tôn Nguyên, Hồ sư co giật.

Rốt cuộc biết vì cái gì tinh thần của Diệp sư có chút hoảng hốt!

Thủ hộ Tiền Bối lâm, sớm đã phục mấy tiền bối kia sát đất, cảm giác cử động của bọn hắn đều là chính xác, kết quả... Có người nói toàn bộ là sai lầm, hơn nữa còn được bọn họ công nhận... Gặp phải chuyện này, không sụp đổ tại chỗ đã rất không tệ rồi.

- Nghi Nan bích, Chứng Bệnh đài, Tiền Bối lâm... bốn địa phương trọng yếu nhất của Y Sư tháp, có ba loại đều hoàn toàn phế đi, lão sư đến cùng đắc tội dạng quái thai gì a?

Nhìn tình huống Tiền Bối lâm bị phá hủy một lần, Tôn Nguyên nhịn không được lẩm bẩm.

Nói ra thiếu hụt của tiền bối, dẫn đến bi văn tự diệt, không những không có tội, còn có công lao!

Nếu truyền đến Y Sư công hội, khẳng định còn được ca ngợi...

Nhìn một chút, biết phương thuốc sai lầm... tên này đến cùng làm sao làm được?

- Đúng rồi, Trương Huyền đâu? Tiền Bối lâm đổ sụp, hắn lại đi nơi nào?

Sau khi hết khiếp sợ, lúc này Tôn Nguyên mới phản ứng được, nhịn không được vội vàng nhìn chung quanh.

- Tôn lão sư, không xong, Trương sư đi tầng thứ hai, định xông Y Sư tháp, khảo hạch Y Sư...

Đột nhiên, không biết ai hô lên, lời nói còn không có kết thúc, liền nghe được đại địa lay động, vô số đá vụn bay lượn xuống.

Lập tức nhìn thấy gian phòng rộng lớn trước mắt, trong nháy mắt lật úp.

- Y Sư tháp... Xong!

Tôn Nguyên khóc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK