Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Được!

Tôn sư cùng Vương sư đồng thời nhẹ gật đầu.

An bài xong, Ngũ sư cùng Tôn sư nhanh chóng đuổi theo xuống núi, hai vị Danh Sư thất tinh, cước lực cực nhanh, rất mau liền tới chân núi, kết quả, thanh niên kia như bốc hơi khỏi nhân gian, biến mất vô tung vô ảnh.

Mặc dù hắn làm sập vách đá, nhưng giải thích Khổng sư tâm đắc, nhận được Khổng sư công nhận, coi như hắn là Danh Sư thất tinh, cũng không dám nhiều lời, ngược lại chỉ có thể may mắn, chính mắt nhìn thấy thời khắc lịch sử kia.

- Đáng tiếc...

Không tìm được đối phương, biết chắc đã đi xa, hai người đều thất vọng mất mát.

...

Theo biến mất tại chỗ, sau một khắc, Trương Huyền cùng Lạc Nhược Hi, xuất hiện ở một vị trí rộng rãi.

Trước mắt là bãi cỏ xanh mơn mởn, hoa tươi tràn đầy, một nhà tranh không lớn đứng sừng sững ở cách đó không xa.

- Đây là... Chỗ nào?

Trương Huyền nháy mắt.

Mới vừa rồi còn ở trên ngọn núi, sao sau một khắc liền đến nơi này?

Đang nghi hoặc, lúc này mới nhớ tới còn đang nắm ống tay áo đối phương, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy nữ hài hơi đỏ mặt, liền vội vàng rút tay về.

- Nếu như đoán không sai, đây là... không gian chồng chất!

Lạc Nhược Hi khôi phục lại rất nhanh, chần chờ một chút nói.

- Không gian chồng chất?

Trương Huyền nghi hoặc.

- Ân, giới tử nạp tu di, chính là không gian gấp lại, ở địa phương rất nhỏ, phát triển ra phạm vi cực kỳ rộng lớn. Không gian giới chỉ, chính là một loại không gian chồng chất. Chỉ là, không gian của không gian giới chỉ, không thể dung nạp nhân loại, mà nơi này, có thể dung nạp!

Lạc Nhược Hi nói.

- Tương tự Thiên Nghĩ Phong Sào...

Trương Huyền hiểu được.

Không gian giới chỉ không thể dung nạp người, Thiên Nghĩ Phong Sào có thể, đều là thủ đoạn giới tử nạp tu di.

- Không sai, tương tự Thiên Nghĩ Phong Sào, có điều càng rộng rãi!

Lạc Nhược Hi gật đầu:

- Muốn khảo thí có phải hay không, cũng vô cùng đơn giản, không gian trong không gian chồng chất, không có ổn định như ngoại giới, toàn lực công kích, rất dễ dàng gây nên lay động!

Trương Huyền sững sờ, hít sâu một hơi, bỗng nhiên đánh ra một quyền.

Ầm ầm!

Một cỗ sóng khí quét sạch, toàn bộ không gian tựa hồ đung đưa.

- Quả nhiên không quá ổn định...

Xem ra đây quả thực là không gian chồng chất.

Không gian lớn như vậy, còn thần kỳ hơn Thiên Nghĩ Phong Sào, người kiến tạo này, thực lực mạnh có thể nói kinh khủng.

- Loại thủ đoạn này, ít nhất phải đến Danh Sư cửu tinh mới nắm giữ!

Dường như biết ý nghĩ của hắn, Lạc Nhược Hi nói.

- Cửu tinh?

Trương Huyền líu lưỡi.

Loại Danh Sư cấp bậc này, đã đứng ở đỉnh phong đại lục, coi như hắn có Thiên Đạo thư viện, ở trước mặt đối phương, cũng tuyệt đối không dám thở mạnh.

Đây là thực lực cùng đẳng cấp chênh lệch.

Không phải hồ ngôn loạn ngữ, liền có thể bù đắp.

- Chẳng lẽ là... Khổng sư lưu lại?

Trương Huyền nhịn không được nói.

Mới vừa tìm được sai lầm của phong Thánh tâm đắc, liền đến nơi này, chỉ có một khả năng, đây là Khổng sư cố ý lưu lại.

Chỉ ra thiếu hụt, phá giải bẫy rập Khổng sư lưu lại, tương đương với mở ra cấm chế nào đó.

- Có khả năng, nhưng ta cũng không xác định, đi vào nhà tranh nhìn xem, có lẽ có thể tìm được cái gì!

Lạc Nhược Hi gật đầu.

- Được!

Trương Huyền lên tiếng.

Nhà tranh thoạt nhìn cực kỳ đơn sơ, cùng trước đó ở Lôi Viễn phong nhìn thấy không xê xích bao nhiêu, cửa phòng không có khóa, nhẹ nhàng đẩy một cái, kẹt kẹt một tiếng từ từ mở ra.

Hai người nhấc chân đi vào.

Gian phòng chỉ có hai, ba chục mét vuông, ở giữa là cái bàn không lớn, một cuốn cổ thư đặt ở phía trên.

Liếc mắt nhìn nhau, Trương Huyền vươn tay lấy thư tịch, nhẹ nhàng mở ra.

Trên thư tịch tràn đầy chữ viết, nội dung cùng tấm bia đá bên ngoài điêu khắc hoàn toàn tương đồng.

Những chữ viết này, thoạt nhìn không có Long Phi Phượng Vũ như bên ngoài, nhưng cho người ta một loại cảm giác giản dị tự nhiên, thẳng vào nội tâm.

- Đây là... chữ viết của Khổng sư!

Con ngươi Trương Huyền co rụt lại, lập tức cảm thấy huyết dịch toàn thân giống như bị cái gì kích hoạt, tâm cảnh kìm lòng không được vận chuyển, thân phận Thiên Nhận Danh Sư vận chuyển lên.

Trong nháy mắt, lâm vào ý cảnh đặc thù nào đó, cả người giống như ngu ngốc.

- Sư tự luyện tâm?

Lạc Nhược Hi sững sờ.

Không cần đoán nàng cũng biết, đây mới thực là tác phẩm của Khổng sư.

Cũng chỉ có vị vạn thế chi sư này, mới có năng lực như thế, chỉ bằng vào chữ viết, cũng để người ta rơi vào ý cảnh đặc thù.

Sư tự luyện tâm, một khi phát động, có thể tiến hành rèn luyện tâm cảnh, là cơ duyên Danh Sư chỉ có thể ngộ mà không thể cầu.

Biết không thể quấy rầy, Lạc Nhược Hi liếc mắt nhìn hai phía, phát hiện trừ quyển sách này, trong phòng không có cái gì, đành phải lắc đầu, lui ra.

Ra nhà tranh, dọc theo bốn phía dạo qua một vòng, đôi mi thanh tú của nữ hài nhíu lên, không biết nghĩ tới điều gì, trước đó ánh mắt thoáng mong đợi, trở nên có chút thất lạc.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK