Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Người khác gặp được vật Khổng sư lưu lại, đều thành kính cúng bái, không dám có chút khinh nhờn, mà tên này... Vậy mà nghĩ cách để Thiên Nghĩ Phong Mẫu nuốt... Thật không biết nghĩ như thế nào.... Hai người ở nguyên chỗ đợi ba ngày, Thiên Nghĩ Phong Mẫu quả nhiên bò ra, vẻ mặt trắng bệch, kích cỡ tăng lên gấp đôi, bụng cũng tăng tròn xoe.

Thu nó vào tổ ong, để chính nó phát triển không gian, lúc này Trương Huyền mới đạp vào lưng thú, bay về phía Danh Sư học viện. Lần này tới Phong Thánh đài, có thể nói kiếm lợi lớn. Sư tự luyện tâm, để tâm cảnh khắc độ đến 2 1.1, có thể so với Danh Sư thất tinh; nhận được bản chép tay của Khổng sư, mặc dù không biết có làm được cái gì, nhưng có thể để cho vô số Danh Sư đổ xô tới, tất nhiên có giá giá trị cực kỳ cao; cuối cùng để Thiên Nghĩ Phong Mẫu có vốn liếng tấn cấp tổ ong.

Thôn phệ không gian chồng chất to lớn như vậy, có thể tưởng tượng, tổ ong tất nhiên phát triển không biết gấp bao nhiêu lần, đến lúc đó, Tử Dương thú, Tử Dực Thiên Hùng thú, thậm chí phân thân, học sinh của mình đều có thể chứa đựng trong đó, không cần lo lắng không chỗ có thể đi. Tu luyện không biết ngày tháng, ba ngày thoáng một cái đã qua, một đường tiến lên, Hồng Viễn thành xuất hiện ở trong tầm mắt.

Trải qua khoảng thời gian này, tổ ong đã lớn thành vài chục mét, Tử Dực Thiên Hùng thú chui vào vẫn cực kỳ rộng rãi. Trương Huyền cũng không nhàn rỗi, tâm cảnh khắc độ gia tăng, lý giải công pháp càng thêm thấu triệt, tu luyện càng thêm cấp tốc. Mấy ngày nay tu luyện, vốn định áp chế tu vi, chờ tìm được Thiên Đạo công pháp, lại tiếp tục tu luyện, ai ngờ tỉnh lại sau giấc ngủ, bất tri bất giác đột phá đến Đạp Hư cảnh sơ kỳ, để hắn buồn bực cả buổi.

Lần này hắn là quyết định, phải tôi luyện chân khí thật tốt, khổ tu một hồi, kết quả... một cơ hội nhỏ nhoi cũng không cho. Ai, đột phá quá đơn giản, cũng buồn người ah! Đi đến Đạp Hư cảnh, lực lượng chân khí lần nữa tăng lên một đoạn dài, từ 14 triệu đỉnh, đạt đến 17 triệu đỉnh! So với Đạp Hư cảnh trung kỳ cũng không kém.

Lại thêm hồn lực đạt đến 1100 vạn đỉnh cùng thân thể 800 vạn đỉnh, đã có thể bộc phát ra 36 triệu đỉnh! Cường giả Tằm Phong cảnh đỉnh phong tới, chỉ sợ cũng có thể một quyền đấm chết. (*Tằm Phong cảnh đỉnh phong nắm giữ lực lượng 34 triệu đỉnh) Đi vào Hồng Viễn thành, không lâu sau, liền thấy Danh Sư học viện xuất hiện ở trong ánh mắt, thân thể mềm mại của Lạc Nhược Hi nhoáng một cái, cáo từ, đạp không mà đi. Trương Huyền thì khống chế Thiên Hùng thú bay về phủ đệ của mình....

- Viện trưởng, Trương Huyền cùng Lạc sư trở về...

Thiên Hùng thú mới vừa tiến vào Hồng Viễn thành, một vị trưởng lão của Luyện Đan học viện vội vã đi tới trụ sở của Lục Phong.

- Trở về? Rất tốt...

Lục Phong vỗ bàn một cái, mãnh liệt đứng lên, hai mắt thả ra tinh quang. Vốn cho rằng tên này ra ngoài một hai ngày liền có thể trở về, không nghĩ tới để bọn hắn đợi gần mười ngày, quả thực tội không thể tha!

- Tiếp tục theo dõi, tuyệt đối không nên để tên này chạy trốn!

Dặn dò một tiếng, Lục Phong nhìn về bên cạnh:

- Trần viện trưởng, Đổng Hân, chúng ta đi trưởng lão nghị sự điện!

- Được!

Trần Thừa Tuần, Đổng Hân thở phào nhẹ nhõm, cũng đứng dậy. Vì phòng ngừa tin tức rò rỉ, những ngày này bọn họ một mực đợi ở đây, ai cũng không dám đi, giờ phút này Trương Huyền trở về, cũng nên kết thúc. Không lâu sau, ba người tới gian phòng nghiêm mật nhất của Danh Sư học viện. Trưởng lão nghị sự điện, địa phương Thập đại trưởng lão cùng viện trưởng nghị sự. Nơi này, bình thường rất ít mở ra, nhưng năm nay khai giảng mới hơn nửa tháng, đã mở ra hai lần. Lần đầu tiên là Tử Dương thú tiền bối mất tích, lần thứ hai, là muốn đuổi Trương Huyền. Đi vào phòng, kích hoạt trận pháp trong đó, không lâu sau, tám vị trưởng lão còn lại nối đuôi nhau mà vào.

- Lục viện trưởng, ngươi gấp gáp triệu tập chúng ta như vậy, lại có chuyện gì?

Vừa đi vào phòng, Mi trưởng lão nhìn lại.

- Đúng vậy, nếu như vẫn là chuyện lần trước, thì không cần nói nữa, mặc dù đại bộ phận học sinh của Luyện Đan học viện đều lui khóa, nhưng ta chuyên môn đi xem, gần một nửa bọn họ ở luyện đan đều có đột phá... Nói cách khác, Trương sư chẳng những không có tội, ngược lại có công!

Triệu Bính Tuất nói.

Ngày đó qua đi, rất nhiều viện trưởng cũng tiến hành dò xét Luyện Đan sư học viện, quả nhiên giống như Lục Phong nói, không biết bao nhiêu học viên lui khóa. Nhưng mặc dù lui khóa, những học sinh này lại học được tri thức tốt hơn, tiến bộ rõ ràng. Học viện lấy trồng người làm chủ, chỉ cần có thể tiến bộ, chính là công đức vô lượng, báo lên tới Danh Sư đường, cũng không có bất kỳ sai lầm gì.

- Đừng có gấp, chờ Mộc sư cùng Mạc đường chủ tới chúng ta sẽ bàn lại!

Lục Phong hừ lạnh.

Lần trước để người này thoát, không có bất kỳ biện pháp nào. Mà lần này, có chứng cớ xác thật, xem các ngươi còn có thể nói cái gì!

- Mạc đường chủ, gọi hắn làm gì?

Nghe được hắn nói, Vệ Nhiễm Tuyết mở miệng nói. Các trưởng lão khác cau mày. Hồng Viễn Danh Sư học viện cùng Hồng Viễn Danh Sư đường, thuộc về hai cá thể, không can thiệp chuyện của nhau, trưởng lão học viện triệu tập đại hội, ngươi để vị đường chủ này tới làm gì? Ngại mất mặt ném không đủ lớn? Để Danh Sư đường cũng tới chế giễu một phen?

- Đến lúc đó các ngươi liền biết!

Lục Phong vung đầu lên, mang theo tự tin nồng đậm. Để các ngươi bảo vệ Trương Huyền, chờ một lát nữa, biết hắn là Dị Linh tộc, đoán chừng sẽ lập tức trợn tròn mắt. Thấy hắn cái gì cũng không nói, ngược lại thần thần bí bí, đám người Triệu Bính Tuất, Mi viện trưởng liếc mắt nhìn nhau, từng người tràn đầy nghi hoặc. Kẹt kẹt! Kẹt kẹt! Không lâu sau, Mộc sư cùng Mạc Cao Viễn đường chủ đi đến.

- Mộc sư, Mạc đường chủ!

Mọi người ôm quyền.

- Lại có chuyện gì?

Mọi người vào chỗ, Mộc sư khoát tay áo.

- Mộc sư, lần này việc quan hệ tới Tử Dương thú tiền bối cùng tộc ta an nguy, không được sơ sẩy. Trước khi nói sự tình, mong có thể để ngươi ra tay, bày ra cấm chế gian phòng này, không cho bất luận kẻ nào truyền đi tin tức!

Lục Phong đứng dậy.

- Cấm chế?

Mộc sư cau mày.

- Lục Phong, ngươi có ý tứ gì? Ngươi cảm thấy chúng ta sẽ rò rỉ tin tức?

Triệu Bính Tuất sầm mặt lại. Mấy vị viện trưởng khác, cũng từng cái híp mắt, tràn đầy không vui. Thân là thập đại Danh Sư, càng là viện trưởng một viện, đối phương còn chưa nói sự tình, liền hạ cấm chế, rất rõ ràng là phòng bị bọn họ. Nhất là câu không cho bất luận kẻ nào truyền tin tức ra ngoài kia, có ý tứ gì? Chẳng lẽ liên lụy đến Tử Dương thú tiền bối cùng nhân tộc an nguy, bọn họ sẽ còn rò rỉ tin tức sao?

- Ta khẳng định là sẽ không rò rỉ tin tức, nhưng có ít người liền chưa hẳn, liên quan thực sự quá lớn, trong chúng ta, lại có không ít người bị mê hoặc. Làm như vậy cũng là phòng ngừa rắc rối có thể xuất hiện!

Lục Phong nhìn quanh một vòng, mí mắt nâng lên.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK