Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Mau Xuyên Tô Đát Kỷ: Nam Thần, Trêu Chọc Một Cái!
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Editor: Miêu Bàn Tử

Tiêu Ngự có thể cảm giác được vô số ánh mắt nóng bỏng dính vào trên người hắn lúc này, tất cả đều muốn xem phản ứng của hắn thế nào.

Lần này, là sủng, hay là không sủng đây?

Tô Đát Kỷ lại không cho hắn cơ hội quẹo quẹo chọn lựa.

Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu

Dù sao cứ mở miệng như vậy rất mệt mỏi nha.

Nàng nhoài thân thể lên phía trước, chủ động đong đưa người, trực tiếp ngậm tôm viên ngậm vào trong miệng, hạnh phúc nhai nhai.

Cuối cùng vẫn không quên nũng nịu cười với hắn,

"Hoàng Thượng đối với thần thiếp thật tốt ~ "

Hệ thống thề, hắn nghe thấy âm thanh tan nát con tim của mỗi phi tần, ào ào ào cực kỳ thê thảm.

Chưa có ai có thể nhận được sự quan tâm lẫn đãi ngộ ôn nhu của Hoàng Thượng như vậy.

Trong lòng của mỗi người không hẹn mà cùng hiện lên một câu nói để các nàng vạn phần hoảng sợ.

Hậu cung này thật sự sắp thay người lãnh đạo rồi!

Nhìn một màn như vậy, trừ Tô Đát Kỷ ra, còn người nào có tâm trạng ăn với ăn nữa?

Thật vất vả chịu đựng đến khi yến hội kết thúc, tất cả đều vội vàng cáo lui.

Các nàng cũng không có ngốc đến mức đi tranh giành tình cảm với Tô Đát Kỷ vào hôm nay.

Ngày bình thường đều không tranh nổi, hôm nay là sinh thần của nàng, Hoàng Thượng làm sao có thể lạnh nhạt nàng?

Tiếp tục lưu lại nơi này cũng chỉ nhận lại càng nhiều khó chịu trong lòng mà thôi, không bằng nhắm mắt làm ngơ mà hồi cung.

Đợi đến người đều đi hết sạch, Tiêu Ngự rất bất đắc dĩ gõ nhẹ lên cái trán nhẵn mịn của nàng,

"Thật sự không khiến người ta bớt lo!"

Không phải Tiêu Ngự sợ chọc giận những phi tần khác thì sau này gia tộc ở phía sau sẽ gây bất lợi với mình, mà hắn lo lắng Tô Đát Kỷ sẽ xảy ra chuyện.

Chỉ qua mấy ngày ngắn ngủi, ám vệ trình lên đầy đủ mật báo cũng đã khiến hắn xúc mục kinh tâm*.

*Xúc mục kinh tâm: nhìn thấy mà đau lòng, nhìn thấy mà phát hoảng....

Bọn họ vì nàng chặn lại hai lần công kích của sát thủ thân thủ cao cường, năm lần đồ ăn bị đầu độc, cùng mười tám lần đi ngang qua hành lang bị chậu hoa rơi trúng, đi qua cầu tự dưng bị gãy, vân vân mây mây.

Có trời mới biết sau đêm nay sẽ có bao nhiêu người càng thêm điên cuồng, càng giở thủ đoạn tàn nhẫn với nàng.

Nghĩ tới đây, Tiêu Ngự cảm thấy có chỗ nào đó không đúng lắm. Tại sao hắn lại hao tốn tâm tư để bảo vệ một cái mật thám đến ám sát mình vậy!?!

( Miêu: pi sà u mê quên cmn lối về:v)

"Hoàng Thượng ~"

Tô Đát Kỷ thấy hắn quở trách mình xong liền ngẩn người như cũ, nhịn không được kêu hắn một tiếng.

Tiêu Ngự lấy lại tinh thần liền đối mặt với lòng bàn tay trắng muốt đang mở ra của nàng,

"Lễ vật sinh thần của nô gia đâu?"

Trong đôi mắt to tròn tràn đầy chờ mong, khiến cho người ta không đành lòng từ chối.

Hắn không có trả lời ngay, mà mỉm cười, duỗi tay nắm lấy bàn tay mềm mại không xương của nàng, kéo nàng lên,

"Tới."

Tiêu Ngự vẫy tay để đám cung nữ lẫn thái giám hầu hạ lui ra, tự mình dẫn nàng đi ra ngoài.

Hắn đi rất nhanh, Tô Đát Kỷ cơ hồ phải chạy theo mới có thể đuổi kịp hắn.

Sau lưng không có một đoàn tùy tùng, hai người đều cảm thấy dễ dàng không ít, không cần bày ra tư thái quý tộc. Trong màn đêm, hai người giống như vụng trộm tháo xuống danh hiệu Hoàng Thượng cùng Quý tần, đem mình làm một người bình thường, cực kỳ tự do tự tại.

Bước chân hai người lướt qua lầu các đình đài, một đường đi về phía Tây, cơ hồ càng đi càng vắng vẻ. Nếu không phải biết hắn là nam chính chính trực, Tô Đát Kỷ chắc sẽ nhanh cho rằng hắn đang nóng vội muốn kéo mình đến địa phương không có ai để dã chiến nha.

Sau khi vòng qua rừng trúc trong Ngự Hoa Viên, trước mặt là hồ nước đang gợn sóng lăn tăn, rốt cuộc Tiêu Ngự mới dừng bước chân lại.

Tô Đát Kỷ cố ý nhìn về trong hồ một chút, tối như mực, cái gì cũng không có.

Hắn mang mình tới đây làm gì?

Truyện chỉ được đăng duy nhất trên wattpad @MieuBanTu

Tô Đát Kỷ còn chưa kịp hỏi, Tiêu Ngự xoay đầu lại, một mặt hưng phấn, ánh mắt sáng rực nhìn chăm chú lên con mắt của nàng, sau đó, bàn tay to lớn của hắn vung lên.

"Đùng! Bùm bùm bùm!"

Bên tai đột nhiên vang lên mấy tiếng nổ tung điếc tai nhức óc.

- ------✡-------

✎ Chuyên mục xoát độ có mặt của editor ( =ω=)..nyaa:

- Thông báo nhỏ: Tuần sau Miêu bắt đầu đi thực tập dồi, đến cuối tháng 11 mới kết thúc. Cho nên Miêu xin phép off từ ngày mai nhé~ ( không có drop truyện nha~)

Tháng 12 gặp lại~

Khi nào comeback sẽ có quà nà~ Iu thưn các tiểu yêu tinh~ *vẫy vẫy khăn tay* ♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️♥️

????Mỗi comt và bình chọn của quý dị đều là động lực tiếp sức cho Miêu edit. Thân ái????Meo~

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK