Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Trái tim lên tiếng.

- Làm sao thôn phệ? Cần ta giúp không?

Trương Huyền nói.

- Bẩm báo thiếu chủ, thực lực của ta bây giờ còn không bằng hắn, nếu như ngươi có thể cho ta mượn dùng bản chép tay của thầy Khổng một chút, liền có thể bảo đảm hoàn toàn thôn phệ hắn!

Trái tim nói.

- Mượn dùng bản chép tay của thầy Khổng?

Trương Huyền cau mày.

Nhận được bản chép tay của thầy Khổng dễ dàng sao, lần trước ngụy trang Dương Huyền, đã bị nuốt lấy một phần ba, hiện tại còn đánh chủ ý nó nữa.

- Thiếu gia, Dị Linh tộc nuốt nhân loại tăng thực lực lên, ngón tay kia càng nuốt Danh Sư, bất kể ý niệm hay thực lực, đều mạnh hơn ta rất nhiều. Không mượn bản chép tay của thầy Khổng, khẳng định không phải đối thủ, làm không cẩn thận còn sẽ bị hắn thôn phệ!

Trái tim nói.

- Được rồi, bản bản chép tay của thầy Khổng này chỉ còn lại hai phần ba chữ viết, ngươi nói cho ta biết cần phải mượn bao nhiêu, mới có thể thôn phệ đối phương?

Trương Huyền nói.

- Cái này... Ta cũng không xác định!

Trái tim chần chờ.

- Như vậy đi, ta trước đánh ngón tay này trọng thương, sau đó ngươi lại ra tay, hẳn là có thể tiết kiệm giúp ta.

Suy nghĩ một chút, Trương Huyền nói.

Ở bên ngoài, hắn khẳng định không phải đối thủ, nhưng bị vây ở trong Thiên Đạo chi thư, Thiên Đạo chân khí chính là vũ khí đáng sợ nhất. Làm xong quyết định, cũng không nhiều lời, Trương Huyền cầm Thiên Đạo chi thư trong tay, rót vào một đạo chân khí.

- Ah...

Bị chân khí tập kích, ngón tay liên tục lăn lộn, không lâu sau liền không còn thanh âm. Thấy cảnh này, trái tim vội vàng xông lên, một cỗ ý niệm to lớn phun ra ngoài, đối đầu ở trong Thiên Đạo chi thư. Không biết qua bao lâu, ngón tay rốt cục ngừng lại, không còn kiêu căng khó thuần trước đó, an tĩnh nằm ở trong trang sách.

- Thiếu chủ!

Lại qua một đoạn thời gian, trong ngón tay có một đạo ý niệm vang lên. Trái tim hoàn toàn thôn phệ, để “Ngoan Nhân” kia thành tiếp tế của bản thân.

- Thiếu chủ, vừa thôn phệ tên này, hai cỗ ý niệm xung đột lẫn nhau, ta có thể sẽ ngủ say một đoạn thời gian, tàn hồn của Thanh Giác Long thú ở bên trong, ta đã thay ngươi xóa đi ý thức, có thể nhẹ nhõm luyện hóa, dùng để tẩm bổ Vu Hồn!

Thanh âm của Ngoan Nhân tiếp tục vang lên, sau đó một tia lực lượng hồn phách tinh thuần, theo ngón tay truyền ra. Cảm nhận được linh hồn tinh thuần, ánh mắt Trương Huyền sáng lên. Hoàng giả kia, mặc dù chỉ là một đạo tàn hồn, nhưng đã đạt đến Thánh giả tứ, ngũ trọng, hồn phách cực mạnh, chỉ cần luyện hóa, hồn lực của mình tất nhiên sẽ tăng lên rất nhiều.

Nhưng bây giờ không phải thời điểm luyện hóa, còn có rất nhiều sự tình cần xử lý. Nhìn thoáng qua bản chép tay của thầy Khổng, thấy lại bị nuốt mất hơn ba trăm chữ, không sai biệt lắm một phần ba, Trương Huyền nhíu mày, thu vào không gian giới chỉ.

Người khác nhận được bản chép tay của thầy Khổng, sẽ coi là Thánh bảo, chà đạp giống như hắn, đoán chừng trong thiên hạ chỉ có một. Rời đi không gian chồng chất, phân phó Thiên Nghĩ Phong Mẫu thôn phệ.

Chém giết Hoàng làm hại Danh Sư, về sau Vân Vụ lĩnh sẽ không còn uy hiếp, cũng coi như có bàn giao đối với mấy Danh Sư chết đi, có. Không gian chồng chất không lớn, lại thêm thực lực của Thiên Nghĩ Phong Mẫu tăng tiến rất nhiều, chỉ dùng không đến nửa canh giờ, liền thôn phệ sạch sẽ.

Thu tổ ong vào, Trương Huyền đi ra ngoài, lần nữa trở lại chỗ chứa đựng linh dịch trước đó, chỉ thấy Hoàng Kim Hùng Hổ thú nằm trên mặt đất, đã bị đánh thành bánh thịt, chết không thể chết lại. Kim Nguyên đỉnh thấy hắn tới, vẻ mặt lập tức lấy lòng tiến lên đón.

- Chủ nhân, tên này đã bị đánh chết, đồ tốt cũng có không ít...

Nó cười hắc hắc, một cái không gian giới chỉ từ trong Kim Nguyên đỉnh bay tới, rơi vào tay Trương Huyền.

- Không gian giới chỉ?

Trương Huyền sững sờ, lập tức bừng tỉnh hiểu ra.

Thánh thú đã có thể mở ra không gian giới chỉ, tên này là Vương giả ở Vân Vụ lĩnh, sống ít nhất một ngàn năm, lại chém giết không biết bao nhiêu cường giả, sưu tập không biết bao nhiêu bảo bối. Trước đó một mực không nghĩ tới, không ngờ Kim Nguyên đỉnh đã thay hắn suy nghĩ.

Chủ nhân chết, không gian giới chỉ liền không còn cấm chế, ngón tay điểm một cái, một giọt máu tươi xâm nhập, Trương Huyền lập tức nhìn thấy không gian trong đó.

So với không gian giới chỉ của hắn lớn gấp bội, đường kính mấy trăm mét, đủ loại bảo vật tích tụ như núi, chỉ riêng linh thạch trung phẩm, liền có hơn ngàn vạn. Linh thạch thượng phẩm chất thành một đống, cũng có mấy trăm viên. Các loại dược liệu, đan dược, khoáng thạch trân quý, càng là đếm mãi không hết. Vũ khí cũng có mấy trăm, đến Linh cấp tuyệt phẩm, liền có ít nhất ba bốn mươi kiện, thậm chí Bán Thánh cũng có ba kiện!

- Lợi hại...

Trương Huyền líu lưỡi.

Trùng sinh đến nay, hắn cần cù chăm chỉ kiếm tiền, một chút thịt cũng không buông tha, vốn cho rằng giá trị bản thân đã không ít, nhưng so với Vương giả đỉnh phong của Vân Vụ lĩnh, vẫn kém một đoạn thật lớn.

Cũng khó trách, lúc trước Vân Vụ lĩnh ngay cả Ngô Dương Tử đại tông sư cũng bắt, bảo bối của người sau khẳng định bị vơ vét không ít. Mặc dù hai ngàn năm trước, Hoàng Kim Hùng Hổ thú này khả năng còn chưa ra đời, nhưng làm Vương giả đỉnh phong nhất, người phát ngôn của Thanh Giác Long thú, rất nhiều đồ vật vẫn truyền thừa xuống.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK