Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Thực lực mấy người này không kém!

Mặc dù biết là địch nhân, nhưng không có lỗ mãng, Nhược Hoan công tử tử quan sát kỹ tu vi mấy người kia. Tám người này, hầu như đều là Hóa Phàm bát trọng Đạp Hư cảnh, hơn nữa trên người mang theo hương vị thiết huyết, vừa nhìn liền biết kinh nghiệm sa trường. Đoán không sai, hẳn là xuất thân quân lữ.

- Tống Siêu, mấy người các ngươi đi tổng bộ chuẩn bị một chút, ta qua nghĩ biện pháp mang mấy người bọn hắn tới!

Dặn dò một tiếng, Nhược Hoan công tử nói.

- Được!

Tống Siêu nhẹ gật đầu, mang theo mọi người rời đi. Thấy bọn họ đi xa, lúc này Nhược Hoan công tử mới thở ra một hơi, vẻ mặt mỉm cười đi thẳng về phía trước.

- Mấy vị bằng hữu, nghe nói các ngươi muốn tìm Trương Huyền?

- Đúng, ngươi biết hắn ở chỗ nào?

Mấy người đang sầu muộn, nghe nói như thế ánh mắt tất cả đều sáng lên, đồng loạt nhìn qua.

- Đương nhiên biết, ta cùng hắn là bằng hữu... Nếu không như vậy, ta mang các ngươi đi tìm hắn!

Nhược Hoan công tử nở nụ cười, vẻ mặt thành khẩn, thoạt nhìn cực kỳ nhiệt tình cùng thân mật.

- Quá tốt rồi...

Đang rầu tìm không ra, thấy người này muốn giúp đỡ, mấy người đến đây giáo huấn Trương Huyền đều hưng phấn suýt chút nữa nhảy lên. Không hổ là Danh Sư học viện, Danh Sư bên trong quá nhiệt tình, quá thân mật! Khó trách là Thánh địa người người hướng tới, chỉ là thái độ đối đãi người xa lạ này, cũng làm người ta bội phục.

- Liền phiền phức vị tiểu huynh đệ này...

Trong đám người, một thanh niên dẫn đầu đi tới.

- Không cần khách khí, ta là Danh Sư, trợ giúp người có khó khăn là chuyện đương nhiên!

Nhược Hoan công tử thật thà vui vẻ dẫn đường ở phía trước. Chỉ chốc lát sau liền đi tới tổng bộ Huyền Huyền hội, lúc này trên quảng trường, đã tụ tập hơn vạn học viên.

- Làm sao nhiều người như vậy? Trương Huyền ở nơi nào?

Nhìn thấy ở đây nhiều Danh Sư như vậy, mấy người tê cả da đầu.

- A, Trương Huyền là tân sinh, tự nhiên ở chỗ này! Các ngươi cũng biết, năm nay tân sinh có chút nhiều, loại tràng diện này rất bình thường, yên tâm đi, tất cả mọi người là Danh Sư, coi trọng đúng mực, sẽ không làm loạn!

Nhược Hoan công tử cười cười, đi đến đám người. Mấy người theo ở phía sau, mặc dù âm thầm cảnh giác, nhưng nghĩ đến đây là Danh Sư học viện, liền yên lòng, đi đến giữa đám người.

- Được rồi, chính là mấy vị này muốn giáo huấn hội trưởng!

Đột nhiên dừng chân, thanh âm của Nhược Hoan công tử vang lên:

- Đánh nhiệt tình cho ta, hỏi một chút kẻ chủ mưu phía sau là ai?

- Được!

- Dám tìm hội trưởng phiền phức, muốn chết!

...

Mấy người còn không kịp phản ứng, chỉ thấy công kích phô thiên cái địa đổ ập xuống. Nắm đấm, bàn chân, côn sắt, cục gạch, chậu hoa, ghế... thậm chí còn có giày hoa!

Lốp bốp!

Còn không có gặp Trương Huyền như thế nào, mấy người liền bị đánh đầu óc choáng váng, không tìm được phương hướng... Hốc mắt ướt át, mấy người đồng thời khóc... con mẹ nó ai nói Danh Sư niềm nở thân mật... con mẹ nó ai nói Danh Sư học viện tương đối an toàn, sẽ không làm ẩu... Đến cùng chọc người nào a?

Còn chưa kịp nói chuyện liền bị đánh thành như vậy? Sau mười phút, tám nhân sĩ Đạp Hư cảnh nằm thẳng dưới đất, như giật điện không ngừng giật giật. Mặc dù Huyền Huyền hội có rất nhiều tân sinh, thực lực đều ở Hợp Linh cảnh, thua xa đạp hư, nhưng nhân số thực sự nhiều lắm, trên vạn người đồng thời công kích... Song quyền nan địch tứ thủ, coi như thực lực của tám người này mạnh hơn cũng không đủ đánh.

Lúc này vành mắt tất cả đều đen nhánh, toàn thân không có một chỗ hoàn hảo. Thấy tiếp tục đánh nữa, khẳng định sẽ cúp máy, Nhược Hoan công tử bảo mọi người ngừng lại, đi lên phía trước, cẩn thận hỏi thăm. Lại hơn mười phút sau liền không chịu nổi, chỉ có thể ngoan ngoãn nhận tội.

- Là Liễu Tuyền cùng Thẩm Quân của tứ đại gia tộc, để chúng ta tới, nói chỉ cần giáo huấn Trương Huyền này một chầu, liền cho chúng ta mười viên linh thạch thượng phẩm...

Tên mặt thẹo cầm đầu nói.

Bọn họ cùng Thẩm Quân, là ở trong quân lữ nhận biết, cũng không phải loại hình gia nô, không cần thiết giữ bí mật thay đối phương.

- Các ngươi nói Thẩm Quân cùng Liễu Tuyền, ở nơi nào?

Nhược Hoan công tử hỏi.

- Đã tới học viện, cùng chúng ta ước định ở tiểu đình bên hồ gặp mặt...

Thanh niên vội nói.

- Ân!

Nhược Hoan công tử nhẹ gật đầu, vẫy tay một cái:

- Đi, qua nhìn một chút!

Rất nhiều hội viên của Huyền Huyền hội đi đến hồ nước học viện.



Trong lương đình, Thẩm Quân, Liễu Tuyền đang đứng ở trong đó, hai vị thế gia công tử, chắp hai tay sau lưng, nhìn mặt hồ trước mắt ở dưới gió nhẹ hiu hiu sóng gợn lăn tăn, tâm tình rất thoải mái.

- Có lẽ mấy người bọn hắn đã tìm được Trương Huyền, cũng giáo huấn xong a?

Thẩm Quân nói.

Trên sinh nhật yến hội công chúa, tên này để hắn tiến thoái lưỡng nan, không giáo huấn một lần, thực khó tiêu mối hận trong lòng.

- Thẩm đại thiếu, ở chung lâu như vậy, ta làm việc vẫn chưa yên tâm sao?

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK