Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Oành đùng!

Vừa dứt lời, chỗ trung gian nhất của hào quang, thu liễm xuống, một cái lệnh bài trông tựa như kim cương, hào quang lấp lánh, xuất hiện ở trước mắt mọi người.

Viện trưởng lệnh này, lấp lánh trong suốt, hoàn mỹ không tỳ vết, chói mắt giống như kim cương, khiến lòng người run rẩy.

Mi trưởng lão, Tương viện trưởng lảo đảo một cái, trong thanh âm mang theo khàn khàn, tựa như chính mình cũng không thể tin được những gì mà mắt nhìn thấy.

- Không phải... Viện trưởng lệnh Chí tôn, mà là... Viện trưởng lệnh Hoàn mỹ!

- Viện trưởng lệnh Hoàn mỹ, cái này không phải là thứ tồn tại trong truyền thuyết sao? Sao có khả năng xuất hiện...

Thứ trước mắt, cũng không phải là Viện trưởng lệnh Chí tôn chiếm được 80% tán thành, mà là đạt tới cảnh giới càng cao hơn... Viện trưởng lệnh Hoàn mỹ!

Cấp bậc này, cần giáo chức công, đệ tử trong danh sách của học viện Danh Sư 100% bội phục mới có thể đạt được...

Chỉ tồn tại trong lý luận, cho dù trước đây tổ sư khai phái Mục Khải, cũng cho rằng không có khả năng hoàn thành!

Dù sao người càng nhiều, tâm tư càng tạp, muốn hơn mười vạn người đồng thời bội phục, trừ phi là linh thạch, Danh Sư căn bản là không có khả năng làm được.

Cho dù Khổng sư năm đó, cũng không phải mỗi người đều thần phục.

Nằm mơ cũng không nghĩ tới, chuyện nhân lực không thể đề cập, xem căn bản là không có khả năng, không có người có thể hoàn thành, lại... xuất hiện ở trước mặt mọi người!

Đến cùng là làm sao mà được?

Tính toán đâu ra đấy, hắn tiến vào học viện Danh Sư, cũng không đủ hai tháng, mấu chốt nhất là có hơn một tháng vẫn ở bên ngoài, chưa bao giờ thấy bóng người...

- Hô!

Trong ánh mắt khiếp sợ mọi người, Viện trưởng lệnh thẳng tắp hướng Trương Huyền trên đài cao bay qua, rơi vào lòng bàn tay hắn.

Đưa tay tiếp lấy, Trương Huyền nhịn không được sửng sốt.

Thứ này tuy chỉ lớn bằng bàn tay, sức nặng cũng khá lớn, nhẹ nhàng cầm lấy, thiếu chút nữa để cho nó từ trên đài cao rơi xuống.

Hắn hiện tại thực lực, chân khí, nhục thân, hồn phách cộng lại chừng 6.500 vạn đỉnh, cho dù một tòa núi lớn, cũng có thể thoải mái bốc lên, một Viện trưởng lệnh lại có thể thiếu chút nữa không cầm được, làm cho hắn tràn đầy khó hiểu.

Cúi đầu nhìn lại, chỉ thấy lệnh bài trong lòng bàn tay, trong suốt lấp lánh giống như kim cương như, mười phần chói mắt, xinh đẹp.

Từ bề ngoài, căn bản nhìn không ra sức nặng, tương phản, còn có loại cảm giác nhẹ nhàng.

Tinh thần lan tràn ra phía ngoài, chỉ nhìn thoáng qua, đồng tử kìm không được co rút lại.

- Đây là... sức nặng của trách nhiệm!

Thở dài một tiếng.

Thứ này, là từ ý niệm hội tụ mà thành, nói lời thực là không nặng, tùy tiện một đứa nhỏ cũng có thể cầm lấy, nhưng chịu tải ký thác hơn mười vạn sư sinh... sức nặng liền lớn!

Có thể nói, nặng là trách nhiệm, nặng là đảm đương, mà không phải vật chất.

Vốn nghĩ cái gọi là viện trưởng, chỉ cần có thể đọc sách là được, hiện tại xem ra, cũng không phải là đơn giản như vậy.

Nếu gánh vác trọng trách này, là phải mong chờ của mọi người hoàn thành, mang theo bọn họ đi xa hơn.

Bằng không, làm sao không làm thất vọng nhiều người tín nhiệm như vậy?

- Yên tâm đi, chỉ cần một ngày Viện trưởng lệnh ở trong tay ta, nhất định sẽ không cô phụ...

Hít sâu một hơi, Trương Huyền trong lòng hạ quyết định.

Viện trưởng lệnh này, không phải vinh dự, không phải địa vị cao cao tại thượng, mà là... gánh nặng trên vai!

Địa vị càng cao, trách nhiệm càng lớn.

Giờ phút này, hắn rốt cuộc rõ ràng vì cái gì lão viện trưởng biết rõ thí luyện lần đó rất nguy hiểm, vẫn muốn đi, chỉ sợ trong đó liên lụy thứ gì, mười phần quan trọng.

Hô!

Ý tưởng này vừa xuất hiện, Viện trưởng lệnh cấp bậc hoàn mỹ trong lòng bàn tay làm cho cánh tay hắn gấp khúc, mang theo sức nặng thật lớn có thể rơi xuống bất cứ lúc nào, lập tức biến mất, nhẹ lựa lông hồng.

Lệnh bài hoàn mỹ không chỉ có trách nhiệm, cũng có lực lượng cường đại.

lệnh bài cất đi, Trương Huyền lại nhìn xuống dưới đài.

Toàn bộ đệ tử, toàn bộ lão sư học viện, mỗi người đều rõ ràng ở trong mắt, giống như bạn cũ đã ở chung không biết bao nhiêu năm vậy.

- Bắt đầu từ hôm nay, ta à... Viện trưởng!

Không biết qua bao lâu, thanh âm Trương Huyền, ầm ầm vang lên.

- Viện trưởng!

- Viện trưởng!

- Viện trưởng...

Dưới đài nổ tung, toàn bộ mọi người kích động không ngừng hô lên, giống như sóng triều, kéo dài không thôi...

Vị trí đã hơn hai năm bỏ không, rốt cuộc có một vị chủ nhân mới, hơn nữa còn được toàn bộ sư sinh tán thành cùng bội phục!

- Đây là viện trưởng của chúng ta...

Đám người Mi trưởng lão, trong lúc nhất thời đều lệ nóng lưng tròng.

Lão viện trưởng mất tích, mười đại trưởng lão làm chủ trì sự vụ, bọn họ gánh vác áp lực rất lớn, đã chịu rất nhiều nghi ngờ.

Hiện tại có viện trưởng mới, hơn nữa ưu tú như thế, nhất định có thể dẫn dắt bọn họ, đi xa hơn, cao hơn.

...

Thanh Nguyên phong hào đế quốc, trên đài ghi chép Danh Sư đường, cùng thời khắc đó, hiện lên một hàng chữ viết ——

Thanh Nguyên lịch một vạn tám ngàn tám trăm hai mươi bảy năm, Trương Huyền kế nhiệm viện trưởng học viện Danh Sư Hồng Viễn.

Chữ này cũng không bắt mắt, rất nhanh bị bao phủ ở trong rất nhiều tin tức.

Bất quá, chỉ có đời sau mới biết được, ý nghĩa chân chính mà chữ này đại biểu, là một đoạn truyền kỳ như thế nào...

...

- Viện trưởng, đây là các đế quốc, thế lực quanh thân, cùng với Danh Sư đường, đưa tới hạ lễ...

Đại điển kế nhiệm rốt cuộc chấm dứt, Trương Huyền rời khỏi đài cao, còn chưa đi đến biệt viện chuyên môn chuẩn bị cho hắn, Mi trưởng lão đã đi tới, đưa qua một cái nhẫn trữ vật.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK