Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Ba phút?

- Dùng những biện pháp khác giải quyết?

- Gia hỏa thật cuồng vọng, vậy thì hôm nay chúng ta không xuống, cũng muốn nhìn xem, hắn dùng biện pháp gì giải quyết!

Ba đại Viện trưởng đều ngẩn ngơ.

Còn tưởng rằng đối phương sẽ nói cái gì, không nghĩ tới là cái này!

Một tân Viện trưởng vừa mới kế vị, đối mặt Danh Sư thất tinh, chẳng những không có chút kính sợ nào, khẩu khí còn lớn như thế... Ngươi đây là muốn chơi a!

Đã cuồng vọng như vậy, vậy thì chúng ta liền không xuống!

Nhìn có thể làm gì được chúng ta!

- Ô viện trưởng, Trầm viện trưởng, Ngũ viện trưởng...

Thấy nói còn chưa dứt lời, đối phương liền tức giận thành dạng này, kết quả hoàn toàn ngược lại, vẻ mặt Triệu Bính Tuất tràn đầy xoắn xuýt.

Nói tính khí của Viện trưởng không tốt lắm, thật là hảo ý nhắc nhở, ai cũng không nghĩ tới, sẽ xuất hiện cục diện này.

- Không cần nhiều lời, các ngươi đi xuống đi!

Ô Thiên Khung khoát tay.

- Cái này...

Thấy bọn họ tâm ý đã quyết, không thể dao động, Triệu Bính Tuất đành phải lắc đầu, cùng đám người Mi Trưởng lão bay xuống.

Mấy người vừa đi, ba đại Viện trưởng liếc mắt nhìn nhau, riêng phần mình lắc đầu.

- Vị Trương viện trưởng này ngược lại là thú vị...

Thẩm Bình Triều cười cười, không giống lúc trước nghiêm túc, trên mặt cũng không có tức giận.

- Đúng vậy, vốn đứng ở trên Phi Chu, muốn cho hắn một vấn đề khó, nhìn xem có như trong truyền thuyết, có thể hoàn mỹ xử lý hay không... Hiện tại xem ra, là một cái tính tình nóng nảy!

Ô Thiên Khung bất đắc dĩ.

Thân là Danh Sư thất tinh, tự nhiên biết rõ làm như vậy không lễ phép... Cố ý làm khó, cũng không phải khiêu khích, cũng không phải xem thường, chỉ là muốn nhìn xem, vị tân Viện trưởng này, đến cùng có loại năng lực nào, gặp được loại sự tình này, lại sẽ ứng đối như thế nào.

Coi như là khảo nghiệm.

Dù sao, tứ đại học viện Viện trưởng đồng cấp, bọn hắn cũng muốn mở mang kiến thức một chút, tiểu gia hỏa chỉ có hai mươi tuổi kia, có tư cách đánh đồng với bọn hắn hay không.

Kỳ thật, bọn hắn không xuống, cũng không khó giải quyết.

Dựa theo cách làm của Danh Sư bình thường, tự mình bay tới mời, chuẩn bị chỗ ngồi, để trống chỗ... Cảm thụ chân thành, dĩ nhiên là buông tư thái.

Ai ngờ gia hỏa này ngược lại, một chút mặt mũi cũng không cúi đầu, trực tiếp cho ra “ba phút” uy hiếp... Còn không xuống, áp dụng biện pháp...

Thật là điên cuồng!

- Người trẻ tuổi có chút điên cuồng là chuyện tốt, nhưng thật ngông cuồng, đối với về sau phát triển không có lợi!

Ngũ Nhiên lắc đầu:

- Chúng ta vừa vặn thừa cơ đánh bóng khí diễm của hắn thoáng một phát, để cho hắn hiểu được, thiên phú cao là một loại vốn liếng, nhưng không phải tiền vốn để càn rỡ.

- Đúng vậy!

Thẩm Bình Triều gật đầu:

- Kỳ thật, ta thực có chút tò mò, cuồng vọng như thế, đến cùng dựa vào cái gì, có thể có biện pháp nào, để cho chúng ta xuống dưới!

- Nhìn xem sẽ biết...

Ba người đồng thời nở nụ cười.

Tiếng cười còn không có kết thúc, phía dưới có một thanh âm tựa như chuông lớn, đột nhiên vang lên.

- Hồng!

Thanh âm vang vọng bốn phía, tựa như sấm sét giữa trời quang, lại như vạn mã lao nhanh.

- Đây là cái gì?

Ba người sững sờ, còn không kịp phản ứng, liền cảm thấy mười sáu Thánh Thú nâng Phi Chu thân thể đột nhiên trầm xuống.

Vù vù vù vù vù!

Kêu thảm cũng không kịp phát ra, liền thẳng tắp ngã xuống.

Vân Nhai Phi Chu dài đến hơn trăm mét, toàn bộ nhờ những Thánh Thú này nâng, mới có thể lơ lửng không trung, giờ phút này Thánh Thú té xuống, không còn lực lượng chèo chống, tự nhiên bay không được, một hồi lắc lư kịch liệt, cũng không dừng lại rơi xuống.

- Đây là Thiên Long Bát Âm! Gia hỏa này dùng Thiên Long Bát Âm trấn áp Thánh Thú, nguy rồi...

Thân thể nhoáng một cái, Ô Thiên Khung ngừng ở trên không trung, khóe miệng co lại.

Thánh Thú nâng Vân Nhai Phi Chu, hầu như đều ẩn chứa huyết mạch Long Tộc, loại Thánh Thú huyết mạch này, đồng cấp bậc sức chiến đấu cường hãn, vô luận sức chịu đựng hay tốc độ phi hành, đều cực kỳ đáng sợ... Dùng để khống chế Phi Chu, không còn gì tốt hơn.

Thiếu sót duy nhất, là đối với Chân Long huyết mạch có sợ hãi thiên nhiên.

Nhưng Chân Long đã biến mất không biết bao nhiêu năm, chưa bao giờ có người gặp qua, bởi vậy, từ khi những Thánh Thú này khống chế Phi Chu đến nay, cho tới bây giờ không có xuất hiện vấn đề, bình an vô sự...

Nằm mơ cũng không nghĩ đến, đột nhiên vang lên Thiên Long Bát Âm thất truyền không biết bao nhiêu năm...

Những âm tiết này, không phải chỉ có Long Tộc mới biết sử dụng sao?

Tại sao Nhân loại có thể sử dụng, hơn nữa tiêu chuẩn như thế, uy lực mạnh như vậy?

Thiên Long Bát Âm lợi hại như thế, coi như những thứ này đều đạt đến tiêu chuẩn Thánh Thú, cũng không chịu nổi!

Trong lòng tràn đầy phiền muộn, nhưng trên tay không có ngừng, bàn tay mãnh liệt trảo một cái, không khí chung quanh lập tức ngưng tụ thành đoàn, nâng Vân Nhai Phi Chu lên, để cho nó tạm thời không rơi xuống.

Thẩm Bình Triều, Ngũ Nhiên cũng kịp phản ứng, nhao nhao động thủ.

Ba đại Danh Sư thất tinh lực lượng như biển, Chân Khí như rồng, tuy Phi Chu cực lớn, nhưng vẫn ngừng lại, thời điểm mọi người ở đây nhẹ nhàng thở ra, phía dưới lần nữa vang lên một thanh âm nhàn nhạt.

- Ùm...ụm bò....ò...!

Ầm ầm!

Thanh âm không lớn, lại mang theo lực xuyên thấu rất mạnh, mười sáu Thánh Thú vừa rồi toàn thân cứng ngắc, phun ra đầu lưỡi từ không trung té xuống, lập tức nổi điên lên, thẳng tắp phóng xuống phía dưới.

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK