Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Khục khục, nguyên lai vị này chính là Trương viện trưởng, đã sớm nghe nói đại danh, quả nhiên thiếu niên anh hùng!

Qua cả buổi, Ô Thiên Khung, Thẩm Bình Triều mới vẻ mặt tràn đầy lúng túng từ trong phế tích bay tới, rơi xuống trước mặt.

Biết sớm mất mặt như vậy, liền trực tiếp xuống thuyền a.

Cái này tốt rồi, rơi ác như vậy, thật vất vả tích góp hình tượng cao nhân không còn một mảnh, tên tuổi anh hùng cả đời hủy hoại chỉ trong chốc lát.

- Hậu bối học vấn hạn hẹp gặp qua Ô viện trưởng, Thẩm viện trưởng!

Trương Huyền hành lễ.

Hiện tại hắn chỉ là Danh Sư lục tinh, đối phương là thất tinh, trên lễ tiết không thể để cho đối phương nắm tật xấu.

- Đều là Viện trưởng, chính là cùng thế hệ, không cần phải để ý lễ tiết như thế. Trương viện trưởng, trực tiếp lái Phi Chu vào Học Viện, là chúng ta không thỏa đáng, bất quá... Những Thánh Thú này, ngươi có phải trả cho chúng ta hay không?

Khoát tay áo, sắc mặt Ô Thiên Khung xanh mét nói.

Vân Nhai Phi Chu là một kiện Pháp bảo, rơi vỡ thoáng một phát, tuy có tổn thương, nhưng không ảnh hưởng chút nào, còn có thể tiếp nhận, nhưng đám Thánh Thú này, coi như là Vân Hư Học Viện bọn hắn cũng giày vò không nổi a!

Khoan hãy nói, thật muốn bị bắt cóc, Chiến Sư đại tái hoàn tất, nhiều đệ tử cùng lão sư như vậy, làm sao trở về?

Chỉ dựa vào đi đường mà nói, đoán chừng bạc đầu cũng không về đến nhà!

Thanh Nguyên Phong Hào Đế Quốc, bao phủ phạm vi không biết bao xa, tứ đại học viện càng là thiên nam địa bắc, Vân Nhai Phi Chu cũng trọn vẹn bay hơn một tháng, đổi lại đi bộ, không có đạt tới Thánh Vực mà nói, cơ bản chẳng khác nào chết già cũng không đi về được.

- Trả lại cho các ngươi cũng không phải là không thể được, chỉ là...

Trầm tư thoáng một phát, Trương Huyền lộ ra xoắn xuýt.

- Chỉ là cái gì?

Ô Thiên Khung nhìn qua.

Lắc đầu, Trương Huyền nói:

- Nói thật với các vị a, vì nghênh đón Chiến Sư đại tái lần này, Hồng Viễn Học Viện chúng ta chuyên môn mời Viên Lâm đại sư tới đây bố trí, thiết kế rất nhiều cảnh đẹp, bố trí vô số bảo vật quý giá, đến bây giờ còn mắc nợ chồng chồng... Kết quả, bị Phi Chu của ngươi rơi đập, toàn bộ hủy sạch. Vân Hư Học Viện tài đại khí thô, ngươi xem... Có thể bồi thường tổn thất một chút hay không, rồi hãy nói sự tình Thánh Thú?

Vân Nhai Phi Chu từ trên trời rơi xuống, ở trên mặt đất ném ra một cái hố to, không ít kiến trúc của Học Viện đều biến thành phế tích, một mảnh hỗn độn.

- Viên Lâm đại sư? Cảnh đẹp? Bảo vật?

Khóe miệng của Ô Thiên Khung co lại.

Vừa rồi ở trên Phi Chu cũng không phải không thấy được tình huống phía dưới, chỉ là kiến trúc bình thường mà thôi, ở đâu ra cảnh đẹp? Bảo vật? Thời điểm Phi Chu rơi xuống đất, hắn cũng xem, đại bộ phận đều là quảng trường, đường đi, có lẽ không cần bồi thường rất nhiều a!

Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng Thánh Thú ở trong tay đối phương, đành phải ôm quyền:

- Không biết cần tiêu phí bao nhiêu?

- Cụ thể nhiều ít ta cũng không rõ lắm, ngươi cũng biết, ta vừa lên làm Viện trưởng không lâu, đối với mấy cái này không rõ lắm... Như vậy đi, ta cho ngươi hỏi một chút!

Khoát tay áo, Trương Huyền nói một tiếng:

- Mi Trưởng lão, ngươi tính toán thoáng một phát, địa phương Phi Chu của Ô viện trưởng va chạm, các loại kiến trúc, bảo vật hoàn toàn khôi phục, đại khái cần tiêu phí nhiều ít?

- Vâng!

Nghe được hỏi thăm, Mi Trưởng lão nhẹ gật đầu, bay về phía không trung, nhìn thoáng qua, trở lại trước mặt, truyền âm nói:

- Bẩm báo Viện trưởng, Phi Chu đâm cháy tổng cộng tám kiến trúc, cùng ba hồ nước, hoàn toàn chữa trị mà nói, đại khái cần Linh Thạch thượng phẩm... Hai viên!

Trong mắt kẻ có tiền, Linh Thạch thượng phẩm không coi vào đâu.

Địa phương Phi Chu va chạm, không phải địa phương trọng yếu gì, công tượng bình thường cũng có thể hoàn thành, hai viên Linh Thạch thượng phẩm cũng không cần, có thể hoàn mỹ chữa trị.

- Ngươi nói cái gì?

Trương Huyền tựa hồ không nghe rõ, thanh âm vang lên, nhăn mày lại:

- Hai vạn viên Linh Thạch thượng phẩm? Ngươi xác định nhiều Linh Thạch thượng phẩm như vậy mới có thể sửa tốt?

- Hai vạn...

Mi Trưởng lão ngẩn ngơ.

Ta lúc nào nói qua hai vạn? Ta nói là hai viên...

- Nhiều kiến trúc xa hoa như vậy, không chỉ xuất từ tay các Đại Sư, hơn nữa là tâm huyết của tiền bối, là giá trị không cách nào cân nhắc, ngươi lại cẩn thận tính toán đến cùng cần bao nhiêu, yên tâm đi, Vân Hư Học Viện thân là đứng đầu tứ đại học viện, tài đại khí thô, chắc chắn sẽ không quỵt nợ!

Trương Huyền nói tiếp.

- Ách...

Bờ môi của Mi Trưởng lão co lại, trong giọng nói mang theo thăm dò:

- Vậy... Hai vạn năm, hoặc là ba vạn...

- Ba vạn đủ sao?

Trương Huyền hỏi.

- Ba vạn... có lẽ đủ? Còn chưa đủ sao... Nếu không năm vạn đi...

Mí mắt của Mi Trưởng lão nhảy loạn, không biết trả lời như thế nào.

- Năm vạn? Vậy mà cần nhiều như vậy? Cũng đúng, tổ tiên lưu lại tài sản hủy ở trong tay ta, cũng không phải là tiền tài có thể cân nhắc!

Thở dài một tiếng, Trương Huyền quay đầu, vẻ mặt áy náy nhìn qua:

- Ô viện trưởng, ngươi cũng nghe đấy, học viện hư hao thật sự quá nghiêm trọng, đại khái cần tiêu phí năm vạn Linh Thạch thượng phẩm, mới có thể hoàn toàn chữa trị...

Ô viện trưởng muốn phun máu.

Các ngươi có thể diễn lại giả một chút sao?

Ở địa phương này, năm viên Linh Thạch thượng phẩm cũng không dùng đến... năm vạn?

Làm như ta ngốc a!

Bất quá, hắn cũng biết, đối phương cố ý nâng giá, đây là vì cho mình một hạ mã uy, ai bảo bọn hắn bất kính trước.

Rơi vào đường cùng, đành phải lắc đầu:

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK