Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

- Cái gì?

- Dã Trần thất bại?

- Cấp bậc giống nhau, một chiêu đã bị đánh trọng thương?

- Hơn nữa không phải kỹ xảo... Đối phương bằng vào chính là lực lượng nhục thân cùng Chân Khí...

Chứng kiến thanh niên một chiêu đã bị đánh bại, mới vừa rồi mọi người còn tràn đầy khinh thường, giờ phút này thần sắc đều ngưng trọng, nắm đấm xiết chặt.

Vốn bọn hắn đối với thiếu niên chỉ có mười sáu, mười bảy tuổi, cũng không thèm để ý, cảm thấy tuy tu vi không thấp, vô cùng có khả năng là nhị thế tổ dùng đan dược, tăng cao chiến lực.

Bởi vậy đối với hắn muốn tỷ đấu, cũng không có để tâm, nhưng giờ khắc này thấy đồng bọn của mình… Dã Trần ở đồng cấp bậc vô địch, dưới cấp bậc giống nhau, bị đối phương một thương đánh bay, trọng thương ngã xuống đất, từng cái đều bối rối.

Chiến Sư bọn hắn, không phải đi đến nơi nào cũng không có tồn tại chống lại sao?

Sao đối mặt đệ tử Hồng Viễn Học Viện tuyển ra, đều không phải là đối thủ, đi đường tùy tiện đụng phải một thiếu niên, cũng đánh không lại?

Mấu chốt nhất là, đối phương không giống những học viên kia của Hồng Viễn học viện, không phải mượn kỹ xảo chiến đấu, tìm nhược điểm, mà là Chân Khí cùng nhục thân va chạm!

Nói cách khác, cứng đối cứng, dưới tình huống đồng cấp bậc, đối phương vô luận lực lượng, Chân Khí hay tốc độ phản ứng, lại đều đáng sợ hơn Chiến Sư bọn hắn!

- Đáng giận...

Dã Trần bị một kích trọng thương, bàn tay vỗ mạnh, theo dưới đất đứng lên, lần nữa nhìn về phía thanh niên cách đó không xa, hàm răng cắn khanh khách rung động.

Hắn đường đường Chiến Sư, ban ngày bị đệ tử tuyển chọn nhục nhã thì thôi, không nghĩ tới ban đêm, còn bị một thiếu niên mười mấy tuổi vũ nhục... Quả thực thúc có thể nhẫn, thẩm không thể nhẫn a!

Gào thét một tiếng, Dã Trần không để ý mọi người phản đối, mãnh liệt đi vào trước mặt, binh khí trong tay rơi vãi, Chân Khí toàn thân vận chuyển như rồng, trong nháy mắt liền thi triển ra lực lượng cuồng bạo trong cơ thể.

Oanh long long!

Không khí chung quanh, lập tức bị xé rách.

Tuy hắn chỉ có Đạp Hư cảnh, nhưng phát huy toàn bộ lực lượng, có được uy lực mà Tàm Phong cảnh cũng khó đối kháng.

- Hừ!

Thấy đối phương thẹn quá hoá giận, thân thể Trịnh Dương thẳng tắp, như cây lao, hai chân đứng ở tại chỗ, vẫn không nhúc nhích, hừ nhẹ một tiếng, trường thương lần nữa đâm ra.

Thương mang huy hoàng, như là Giao Long, đâm nhanh về phía trước, trong nháy mắt liền xuất hiện ở trước mắt đối phương, làm cho người ta khó lòng phòng bị.

- Cái này... Không có khả năng!

Dã Trần biến sắc, sợ tới mức thân thể cứng đờ, muốn trốn tránh đã không còn kịp rồi, chỉ cảm thấy ngực khó chịu, lần nữa bị mũi thương của đối phương đánh trúng, thân thể tê rần, bay ngược mà ra.

Phốc!

Người ở trên không trung, điên cuồng phun máu tươi.

Chỉ thoáng một phát, bản thân bị trọng thương.

- Ngươi không phải đối thủ của ta! Có mạnh mẽ hơn một chút tới đây hay không?

Không để ý tới Dã Trần bị thương, tay cầm trường thương, Trịnh Dương nhướng mày, nhìn mấy vị Chiến Sư còn dư lại.

- Ta tới...

Thấy thiếu niên này, một chiêu liền đánh bại đồng bọn của mình, mọi người lại không còn khinh thường, từng cái thần sắc ngưng trọng, một thanh niên đi ra.

Vị này, thực lực Tàm Phong cảnh đỉnh phong, là chịu trách nhiệm khảo hạch năm thứ năm, dùng binh khí cũng là trường thương, một thương để đệ tử của ba đại Học Viện không dám lên đài.

- Ta sẽ đè thấp tu vi chiến đấu với ngươi...

Đi vào trước mặt, lông mi của thanh niên khẽ động, hừ một tiếng.

- Đè thấp tu vi? Không cần! Ngươi dùng thực lực mạnh nhất tiến công ta đi!

Trịnh Dương khoát tay áo, cũng không nói nhảm, trường thương trong tay lần nữa vén lên, thời gian nháy con mắt, thương mang bắn ra.

- Cuồng vọng...

Thấy đối phương trực tiếp xuất thủ, khiến hắn ngay cả thời gian áp chế tu vi cũng không có, khuôn mặt thanh niên trầm xuống, thân thương trong tay run run, cũng tiến lên đón.

Binh khí của hắn cũng là thương, ở phía trên đắm chìm nhiều năm, sớm đã đạt đến cảnh giới Nhân Thương hợp nhất, vừa công kích, thương ảnh liên tục, tựa như một cái màn sân khấu không lọt gió, phong tỏa bốn phía.

- Thương pháp tốt, Trì Hiểu dùng ra toàn lực a!

- Thương của hắn, ngay cả đội trưởng cũng khen không dứt miệng, gia hỏa này phải thua không thể nghi ngờ...

- Chỉ có Tàm Phong cảnh sơ kỳ, liền dám tìm phiền toái... Thật sự là không biết tự lượng sức mình!

...

Chứng kiến thanh niên thi triển thương pháp, mấy vị Chiến Sư nhẹ nhàng thở ra.

Đối với thực lực của đồng bọn, bọn hắn biết rất nhiều, trường thương vừa ra, Bán Thánh cũng phải tạm lánh phong mang, tên đối diện kia bất quá là Tàm Phong cảnh sơ kỳ, có thể chống đỡ một chiêu hay không còn khó nói.

Bành!

Thời điểm nghị luận, mọi người đang muốn nhìn gia hỏa này bị đánh bại như thế nào, liền thấy Chiến Sư Trì Hiểu, Tàm Phong cảnh đỉnh phong, rống lên một tiếng khó chịu, bay ngược mà ra, giống như Dã Trần, nằm trên mặt đất, máu tươi điên cuồng phun.

- Cái này... Làm sao có thể?

- Trì Hiểu thất bại? Hơn nữa một chiêu liền thất bại?

Đồng tử co rụt lại, sắc mặt mọi người đều thay đổi.

Nếu như nói vừa rồi, đối phương đánh bại Dã Trần, là bởi vì thực lực bản thân hắn mạnh mẽ, đè thấp tu vi cũng có thể thắng được... nhưng bây giờ, thực lực còn thấp hơn Trì Hiểu, nhẹ nhõm đánh đối phương trọng thương...

Đến cùng làm sao làm được?

- Trì Hiểu...

Mấy thanh niên vội vã đi vào trước mặt, nâng đồng bọn dậy, ngẫu nhiên chứng kiến trong mắt của hắn lộ ra vẻ hoảng sợ, tràn đầy không thể tin được.

- Ngươi sao rồi?

Vội vàng hỏi.

- Nhanh đi truyền tin đội trưởng... Ta không phải đối thủ!

Giùng giằng ngồi xuống, Trì Hiểu nghiến răng.

- Vâng...

Liếc nhìn Trịnh Dương, biết rõ ngay cả Trì Hiểu cũng chống lại không được, bọn hắn khẳng định không phải là đối thủ, mọi người cắn răng một cái, quay người đi thẳng về phía trước.

...

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK