Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Hắn là Viện trưởng thứ một trăm lẽ bốn, một trăm lẻ ba, tự nhiên chính là một đời trước, chủ nhân đời trước của Tử Dương Thú.

Vị lão Viện trưởng mất tích kia của Danh Sư Học Viện!

Căn cứ tin tức hắn biết rõ, vị Viện trưởng này chưa đi vào nơi đây, sau khi mất tích cũng sinh tử không biết, sao nơi đây đột nhiên nhiều hơn một phần mộ?

Tràn đầy nghi hoặc, Trương Huyền nhìn kỹ qua.

Lăng mộ trước mắt, dùng đá xanh bình thường xây dựng, không có bất kỳ khác biệt huyệt mộ phía ngoài, không có chút địa vị cùng tôn quý nào mà Danh Sư thất tinh nên có.

Dạo qua một vòng, rất nhanh phát hiện một chỗ không đúng, nhăn mày lại, đi vào trước mặt Mộ Bia, ở phía trên nhẹ nhàng phất một cái, một cơ quan bị dẫn động, một thanh âm già nua chậm rãi vang lên.

Giống như ở địa cung, là một loại cơ quan lưu trữ âm thanh.

- Ta là Viện trưởng thứ một trăm lẻ ba của Danh Sư Học Viện, Chương Dẫn Khâu. Lần này đi ra ngoài, đoán chừng rất khó trở về, liền ích kỷ thoáng một phát, ai cũng không có báo, lặng lẽ tiến nhập nơi đây, sớm sửa tốt huyệt mộ bản thân, bên trong có quần áo hàng ngày của ta, coi như mộ chôn quần áo và di vật đi, cũng để cho sau khi chết, có một chỗ ở...

Tuy thanh âm nói bình thản như nước, nhưng Trương Huyền từ trong đaó nghe được bất đắc dĩ nồng đậm.

Hùng hồn hy sinh dễ dàng, thong dong chịu chết khó!

Biết rõ hẳn phải chết, sớm làm ra chuẩn bị, nên có bao nhiêu bi thương?

Lúc trước một mực nghe nói, tất cả sự tích của lão Viện trưởng, lại từ trong miệng Vưu Hư biết rõ, là bị hãm hại, vẫn cảm thấy hắn là không có ước định thí luyện nguy hiểm chính xác, mới bị khốn ở trong hiểm cảnh.

Hiện tại xem ra không phải như thế.

Sớm đi vào Viện Trưởng Lăng, vì mình dựng mộ phần, tất nhiên là đã biết rõ lần đi này nguy hiểm, sớm làm xong đường lui.

- Không lưu lại ý niệm trấn thủ Học Viện, là chuyện ăn năn cả đời của ta! Không phải không muốn lưu lại, mà là việc ta cần phải làm, so với cái này càng thêm trọng yếu, không cho phép linh hồn của ta có bất kỳ tổn thất cùng thiếu sót. Coi như bảo vật phân hoá Linh Hồn có thể giảm bớt tổn thương, nhưng thời gian đã không kịp để cho Linh Hồn ta tách rời!

Thanh âm tiếp tục nói.

Bảo vật phân hoá Linh Hồn, không phải tu luyện giả Vu Hồn Sư, có thể phân chia ra ý niệm, muốn thành công cần thời gian rất lâu ân cần săn sóc.

Nếu không, đối với Linh Hồn như trước là tổn thương không nhỏ.

Cũng chỉ có Trương Huyền, tu luyện Thiên Đạo Vu Hồn, hơn nữa hồn phách vô cùng lớn, mới có thể nhẹ nhõm như ý, không bị ảnh hưởng, nếu không, coi như là Danh Sư thất tinh cũng không được.

- Có thể đến nơi đây, kích hoạt cơ quan, nói rõ ngươi là Viện trưởng mới, có lẽ chúng ta còn là quen biết đã lâu. Hy vọng có thể đối xử tử tế với Tử Dương Thú, nói cho nó biết, ta là vì Nhân tộc mà chết, quang vinh vĩ đại, không có chút ủy khuất cùng không cam lòng nào, không cần lo lắng. Còn có, phải cẩn thận Thánh Thú ở Vân Vụ Lĩnh...

Thở dài một tiếng, thanh âm tiếp tục.

Lão Viện trưởng xem ra, một khi hắn mất tích, Học Viện có thể kế thừa vị trí của hắn, tổng cộng liền mấy người kia, coi như là sớm dặn dò hậu sự rồi.

Chỉ là nằm mộng cũng nghĩ không đến, vị tân Viện trưởng này, mặc dù cho tới bây giờ chưa thấy qua, lại sớm hoàn thành hai chuyện hắn giao phó.

- Ngươi muốn đi làm cái gì?

Biết rõ cơ quan không có biện pháp trả lời, nhưng Trương Huyền vẫn hỏi.

Nghe khẩu khí của đối phương, biết rõ hẳn phải chết, nhưng lại không thể không đi làm, thậm chí không tiếc sớm xây dựng mộ chôn quần áo và di vật... Đến cùng làm gì?

Không chỉ là một lần thí luyện sao?

- Khả năng ngươi cũng biết tin tức, ta chỉ là trải qua một lần thí luyện bình thường, nhưng trên thực tế không phải là như thế. Chuyện này, liên lụy bí mật của Khổng Sư lúc tuổi còn trẻ, còn giống như có quan hệ tới chức nghiệp Độc Sư, ta biết cũng không kỹ càng, chỉ có đi gặp, mới có thể xác nhận! Mặt khác, liên lụy Vạn Thế Chi Sư, không thể nói bừa, chỉ có thể nói năng thận trọng!

Thanh âm nói.

- Bí mật của Khổng Sư lúc tuổi còn trẻ? Cùng chức nghiệp Độc Sư có quan hệ?

Trương Huyền sững sờ, thân thể cứng đờ:

- Chẳng lẽ là... Tiên Thiên Thai Độc?

Căn cứ hắn biết rõ tin tức, lúc còn trẻ Khổng Sư cũng giống như hắn, có Tiên Thiên Thai Độc, chỉ có ở trước ba mươi tuổi, trùng kích thành công Danh Sư cửu tinh, có lẽ mới có thể giải quyết cục diện hẳn phải chết.

Nguyên nhân chính là như thế, hắn một mực nỗ lực tu luyện, không dám ngừng một chút nào.

Vị lão Viện trưởng này nhắn lại, nói liên lụy bí mật trẻ tuổi của Khổng Sư, có quan hệ tới Độc Sư, để hắn làm sao không kích động?

- Nếu như ngươi thật muốn biết, có thể đi Độc Điện của Hồng Viễn Đế Quốc một chuyến. Chỉ là nơi này luôn luôn che giấu, thực tế đối với Danh Sư là rất kính nể, vị trí cụ thể, ta đã điều tra rất nhiều năm, lại không rõ ràng, bất quá căn cứ phỏng đoán, có lẽ ở phụ cận Tĩnh Xa thành. Nơi đây có bản đồ chi tiết chỗ thí luyện, chỉ tiếc, thời gian không cho phép ta tinh tế điều tra, vì sách lược vẹn toàn, chỉ có thể làm trước qua...

- Bản đồ kỹ càng?

Trương Huyền nghi ngờ thoáng một phát, sau đó liền hiểu được.

Vị lão Viện trưởng này, muốn đi là địa phương cực kỳ nguy hiểm.

Còn nếu như có thể ở Độc Điện tìm được bản đồ chi tiết, tất nhiên sẽ an toàn hơn rất nhiều, chỉ tiếc chuyện tương đối gấp, dồn ép hắn phải đi làm, lúc này mới bí quá hoá liều, có đi không về.

Đối phương lưu lại tình hình chuyện này, rất rõ ràng là muốn để Viện trưởng hậu bối, dùng đầy đủ thời gian chuẩn bị, lại quyết định tiếp.

- Tốt rồi, có thể nói chỉ có những thứ này, lấy hay bỏ như thế nào, liền nhìn chính ngươi.

Thanh âm chậm rãi tiêu tán, phảng phất như chưa bao giờ xuất hiện qua.

- Đa tạ!

Biết rõ chỉ là nhắn lại, cũng không phải chân thân, Trương Huyền vẫn cung kính bái.

Không phải cảm tạ hắn nói ra tin tức liên quan Tiên Thiên Thai Độc, mà là tôn kính thái độ biết rõ hẳn phải chết, còn làm việc nghĩa không được chùn bước.

Biết rõ lần này đi, có khả năng không trở về, sớm để Tử Dương Thú lại, càng để lại mộ chôn quần áo và di vật, nhắc nhở hậu nhân... sau đó rời đi, thậm chí ngay cả ý niệm cũng không có lưu lại!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK