Đọc bằng điện thoại
Quét mã QR để tải App
Mục lục
Thiên Đạo Đồ Thư Quán
Thiết lập
Thiết lập
Kích cỡ :
A-
18px
A+
Màu nền :
  • Màu nền:
  • Font chữ:
  • Chiều cao dòng:
  • Kích Cỡ Chữ:

Thấy mọi người khí thế hung hăng, từng cái nghiến răng nghiến lợi, hận không thể hắn ăn, Trương Huyền vội vàng khoát tay, cổ tay khẽ đảo, một con Tử Dương Thú cực lớn xuất hiện ở trước mặt.

- Nó, các ngươi có lẽ nhận thức đi, Tử Dương Thú, cương trực công chính, làm sao có thể thần phục Dị Linh tộc...

Nói còn chưa dứt lời, liền thấy Lục Phong đứng lên, gào thét:

- Mọi người đừng nghe hắn nói, ta cũng bởi vì cái này, sai lầm tin hắn, Học Viện lâm vào tình trạng nguy cơ, còn nghĩ gạt ta, không có cửa đâu!

- Đúng vậy, không thể tin hắn, vừa rồi ta tận mắt thấy hắn ra lệnh những Dị Linh tộc kia!

- Sát lục chi khí trong cơ thể hắn, tinh thuần trầm trọng, ít nhất cũng là Vương giả Dị Linh Tộc, hơn nữa vừa rồi ta nghe được tên kia xưng hô hắn gọi là Kim Diệp Vương!

Lại có hai vị Danh Sư kêu lên.

- Ta...

Thấy mọi người đằng đằng sát khí, nếu không phải tu vi bị giam cầm, khả năng đã sớm xuất thủ, sắc mặt Trương Huyền khó coi.

Cái này là cái gì vậy?

Tới đây cứu người, đối phương không tin bản thân thì thôi, còn bị hiểu lầm là Dị Linh tộc...

Không tin mình, coi như cởi bỏ xiềng xích, cũng trốn không thoát a!

Còn cứu thế nào?

- Mấu chốt nhất là không thể thi triển thân phận Thiên Nhận Danh Sư...

Trương Huyền phát điên.

Chung quanh đều là Dị Linh tộc, hơn hai trăm đầu đạt đến Thánh Vực, một khi thi triển Thiên Nhận Danh Sư, tất nhiên gây nên chú ý, gây chuyện không tốt, bọn Danh Sư này còn không đi ra, mình cũng muốn treo ở nơi đây!

Thân phận Thiên Nhận Danh Sư, chính là vì giấu giếm Dị Linh tộc, mới không có công bố, tin tức tiết lộ ra, tất nhiên lọt vào đuổi giết vô cùng vô tận... Còn điệu thấp thế nào? An toàn làm sao cam đoan?

Nhưng không thi triển thân phận này, muốn các Danh Sư nhận thức bản thân, hơn nữa nghe lời, ngoan ngoãn rời đi, càng là hầu như không có khả năng!

- Lục Phong, ta thật sự là Trương Huyền, là tới cứu các ngươi...

Thật sự nhịn không được, Trương Huyền nhìn sang.

- Ta biết rõ ngươi là Trương Huyền, cũng biết ngươi là Vương giả Dị Linh Tộc...

Lục Phong nghiến răng:

- Muốn lại gạt ta, không có cửa đâu!

- Ta...

Chứng kiến hắn hận không thể phanh thây xé xác bản thân, Trương Huyền có chút phát điên.

Sao càng giải thích càng đen?

Đám người kia đều không tin mình, cái này nên làm gì bây giờ?

...

Bên này Trương Huyền không biết giải thích như thế nào, chỗ đại điện của Đông Việt, thân ảnh lóe lên, Dị Linh tộc vừa mới đi ra ngoài kia, lần nữa vội vã đi đến.

- Đội trưởng... Vương gia đến!

- Vương gia? Vương gia nào?

Đông Việt ngẩn ngơ.

- Thanh Diệp Vương...

Dị Linh tộc vội nói.

- Thanh Diệp Vương? Vương gia tới?

Đông Việt lại càng hoảng sợ.

Bọn họ là thuộc hạ của Thanh Diệp Vương, bắt những Danh Sư kia, mục đích chính là vì hiến tế, để Vương gia thông qua phong ấn đi tới nơi này, không nghĩ tới người còn không có giết, đã tới.

- Vâng!

Dị Linh tộc vội vàng gật đầu.

- Nhanh đi nghênh đón...

Đông Việt không dám nói nhảm, vội vã đi ra ngoài.

Vừa tới ngoài cửa, quả nhiên thấy Vương gia nhà mình cùng một trung niên nhân cười cười nói nói đi đến.

- Đông Việt gặp qua Vương gia!

Tiến về phía trước một bước, quỳ gối trên mặt đất.

- Ân, làm không tệ, cái doanh địa này, có thể dung nạp mười vạn binh sĩ!

Thanh Diệp Vương thoả mãn cười cười.

Vị Thanh Diệp Vương này, dáng người cao hơn lớn Đông Việt, mặt trắng không râu, hai đầu lông mày mang theo một đạo khí khái hào hùng, làm cho người ta có cảm giác cao cao tại thượng.

Nhất là sát lục chi khí trong cơ thể, nồng đậm như thực chất, nhìn lên một cái, liền làm cho người ta có cảm giác, lâm vào sa trường, tùy thời cũng sẽ tử vong.

- Đa tạ Vương gia khích lệ!

Đông Việt nhẹ nhàng thở ra, lặng lẽ nhìn trung niên nhân bên cạnh hắn.

Tuy dáng người thấp hơn Vương gia, lại mang theo lạnh lùng nghiêm nghị, như là hàn băng, làm cho người ta kìm lòng không được rét run.

- Cái doanh địa này xây dựng không tệ, cách phong ấn cũng gần, bất quá, bốn phía có sơn mạch, rất dễ dàng che giấu binh sĩ, một khi địch nhân đến công, hoàn toàn có thể ẩn thân ở trong đó, để cho chúng ta cực kỳ bị động!

Đang quan sát, trung niên nhân liền nhìn lại, thản nhiên nói.

- Cái này...

Không biết thân phận của đối phương, nghi hoặc nhìn Vương gia, Đông Việt không biết trả lời như thế nào.

- Ân Thọ là chuyên gia phương diện này, nghe hắn không có sai!

Thanh Diệp vương nói.

- Vâng!

Đông Việt nhìn qua, khom người ôm quyền:

- Đại nhân, không biết sửa đổi như thế nào?

- Rất đơn giản, di chuyển những sơn mạch này là được rồi, phương viên trăm dặm nơi đóng quân của chúng ta, đều phải là vùng đất bằng phẳng, như vậy mới có thể an toàn!

Trung niên nhân nói.

- Di chuyển sơn mạch?

Khóe miệng Đông Việt co quắp.

Những sơn mạch trong Địa quật này, tuy không cao, lại lan tràn phập phồng, không biết bao xa, tới di chuyển, coi như là tất cả mọi người động thủ, cũng cần tiêu phí công phu thật lớn, ít nhất một hai tháng.

- Phái người đi làm đi! Mau chóng hoàn thành!

Thấy được nét mặt của hắn, Thanh Diệp Vương cười cười, nói tiếp:

- Đúng rồi, quên giới thiệu một chút, vị Ân huynh này, danh khí thật lớn, chắc hẳn ngươi cũng đã được nghe nói, chính là một trong Thanh Điền thập đại Vương giả chúng ta...

- ... Kim Diệp Vương!

Danh Sách Chương:

Bạn đang đọc truyện trên website TruyenVip.VN
BÌNH LUẬN THÀNH VIÊN
BÌNH LUẬN FACEBOOK